cátbụi

lưuvong

thânphận

tìnhyêu

 

thơ túy hà

viết từ những điều rất thật

 

ở chỗ vô cùng bơ vơ hạt bụi

còn chút tinh anh, thể phách đã là

một thuở rong chơi một đời khách tạm

trách gì trăng huyền hoặc vẫn nằm nghiêng

 

túy hà

 

thanh ve  ha (2)

Cung Bảo Bình/

Đoàn Thy Vân/Nguyên Hà

cũng chỉ là một người lính cầm bút. Sau hai mươi năm giỡn mặt đao binh, kinh qua tù tội. Hiện đang lưu vong thất thế xứ người. Vẫn tiếp tục ngả nghiêng cùng chữ nghĩa những mong tìm lại chính mình.

 

đã trang trải với đời:

Tình gầy (thơ)/Tình yêu lang thang và chiến tranh (thơ)/

Trên đồng lau trắng (túy bút)/Những nẽo đường hành hương (ký sự dỡ dang)/Vàng lên nỗi nhớ (thơ nhạc)

Rực rỡ đời thường (hợp tuyển)/Dấu ấn da vàng (thơ)

Lối cũ vẫn trong tim (CD thơ viết chung)/Dã Quỳ Vẫn Nở (thơ)/Thơ tình của Túy (CD thơ)

 

góp mặt:

Tuyển Tập Văn Bút ( nhiều tập)

Một Phần Tư Thế Kỷ Thi Ca HảiNgoại,

Tin Văn và hầu hết các Báo Chí Văn Học Hải Ngoại.

Hội viên P.E.N. international

Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam Lưu vong

Tổng Thư Ký Văn Bút Nam Hoa Kỳ

Tổng Biên Tập Tạp chí Thời Đại

Chủ Bút Diễn Đàn Trầm Hương.

Thư Ký Tòa Soạn Tạp Chí Tin Văn

 

Sẽ trình làng: Những mảnh đời biệt xứ (Truyện ký)

Không chỗ gối đầu (Thơ)/Vầng trăng huyền hoặc (Truyện)

Dòng sông say (Thơ Tuyển)

 

bạch

sinh ra và thoát chết sau nhiều trận đói

một thời lính

một thời tù

hiện sống lưu vong tại một đất nước chưa phải là thiên đường

nhưng dứt khoát con người không được quyền đói rách

mà lại còn được quyền lên tiếng.

 

nhưng… vẫn đói, đói đến đau thắt ruột gan

đói đến quắt quay ngộp thở

đã nhiều lần kích ngất vì đói…một quê hương.

và vì thế vẫn tiếp tục lên tiếng

để gởi những thông điệp buồn đến cùng đồng loại.

 

Thay Lời Tựa / Tình Người Ý Thơ

Túy Hà / Dòng Sông Say / Thơ

                              

            Tùy bút Văn Nghệ Nguyễn Hữu Nhật.

           Túy Hà, Dòng Sông Say, bút hiệu của người say thơ hay người say rượu? Thơ Túy sẽ trả lời câu hỏi đó với những người yêu thơ. Là một trong nhiều người yêu thơ Túy, qua bài Tùy bút Văn nghệ nhỏ nhoi này, tôi xin mạn phép Quý bạn đọc để viết lên những cảm nghĩ của mình về Dòng Sông Say, thơ của một thời xa xứ.

            Xin hãy nghe thơ Túy, như một lời vinh danh người nữ, trời sinh ra để sáng tạo con người:

*Anh tự nhủ / Giấc mơ là có thật

Bởi vì em báo hiệu một bình minh.

Bình minh, khởi đầu một ngày mới, sớm mai tràn đầy ánh sáng và âm thanh. Tiếng chim hót, tiếng gà gáy rộn, nắng hồng lên như môi má, cánh hoa đào buổi sớm mùa xuân. Nhưng ở đây, thơ Túy, con chim én không báo hiệu mùa xuân, mà em, người báo hiệu bình minh.

Bầy chim én, sáng nay, không đến và đàn chim sẻ cũng bỏ đi, gió khua động mái tôn, trời xám, gió rền rĩ trong cảnh hoang vu, gọi nắng lên; nắng đầu ngày đã tắt.

 Mây đọng sương mù. Sương mù bao phủ cả chén cơm chim, mà thơ Túy gọi là chén cơm thừa. Nhánh cành sầu đông, như cánh tay người run rẩy, lá rụng không biết về đâu… Ðấy không phải là phong cảnh. Nó là tình cảnh, đêm chiến tranh Việt Nam, đêm hấp hối. Ðêm hơi thở những đời người xanh xao. Ðêm mưa. Mưa vụn thủy tinh. Lạnh cắt da. Rát mặt. Em, bình minh, hòa bình không đến. Cội cây hoa sứ già, tái ngắt, buồn, và:

Bầy chim sẽ sáng nay không đến
Có hề gì hơi ấm đã đầy sân
Có hề gì chén cơm lạnh phân vân
Vì em chính là cội nguồn nóng hổi
Trong giấc mơ, anh tự thưởng cho mình.

Hòa bình, em, bình minh đã đến. Ngày yên vui Việt Nam đã tìm mọi cách trở về. Chỉ trong giấc mơ.

Phải chăng, bài thơ Buổi Sáng là như thế?

Hòa bình, chưa phải hết phân tranh
Ðồng tịch, đồng sàng còn nguyên mộng mị

Mộng, là mơ, mơ trong giấc mơ là mị. Sông Gianh xưa, Bến Hải ngày nào, không còn là biên giới gươm đao, súng đạn, nhưng lòng người hai bờ Nam, Bắc chưa hẳn đã cùng chung ước mơ bình minh, em, hòa bình:

Người nối người, bỏ ruộng đồng, đất khổ
Dắt dìu nhau nhắm hướng thị thành
Tranh ăn tìm sống
Lầm than bãi rác, bờ kinh

Người với người, tranh ăn, không kiếm ăn. Nỗi khổ cùng tận của con người là không có đất. Nỗi khổ cùng tận của đất là không còn người. Ðất không bỏ người. Nhưng người phải buông đất. Buông bỏ bờ sông, bãi cát, nơi quê nhà để trầm mình trong bãi rác, bờ kinh tại đất khách. Ðất khách ở ngay trong lòng quê hương. Cuộc đời màn sương, chiếu đất, thời của quỷ:

Nhưng dưới mắt người dân chạy loạn
Ngửa cổ kêu oan, đòi đất, đòi nhà
Vẫn chỉ là lũ nửa người, nửa ngợm
Lợm tanh mùi máu, mùi bùn.

Giặc nào mà chạy loạn, hỡi người dân, mới hôm qua đây còn gọi nhau là đồng chí, “mang theo tình yêu giai cấp trong tim”, những người “con yêu của đất nước”. Sao hôm nay, qua thơ Túy, vội trở thành tiếng gọi hồn:

Rờn rợn sắc mây, nhạt nhòa nhân ảnh
Tiếng đao binh
Còn gọi hồn tử sĩ

HÒA BÌNH CÓ THẬT CŨNG NHƯ KHÔNG.

Thơ Túy, như tôi được biết, thường làm giữa hai cơn say. Say rượu để quên đi phần nào vận nước, cảnh nhà; nhưng khi nào càng cố quên lại là lúc càng nhớ tới. Chỉ có say… thơ, mới giúp Túy Hà tỉnh lại, sống cùng với quê hương, nơi con sông Bến Hải đã nối nhịp cầu Nam, Bắc, song tình vẫn chia Bắc, Nam. Tại sao lại như thế này mãi, hỡi một dân tộc duy cảm, tình người:

Và dòng sông dường như vẫn chảy
Nhưng oan khiên tắc nghẽn giữa dòng.

Oan khiên nào xuống từ trời? Cuộc “cách mạng bạo lực vô sản chuyên chính” làm “tắc nghẽn giữa dòng” sinh mệnh dân tộc. Hàng triệu người, cả Nam lẫn Bắc, nằm xuống cùng với bao triệu người con côi, vợ góa, đui mù, què quặt, những ông già, bà cả không chốn nương thân; vì tham vọng quyền lực đen tối của tập đoàn tội ác đỏ. Nơi mỗi con người chỉ còn là chiếc-bóng-của-chính-mình, một đơn vị lao động mang số quân:

Người là hình-thật-nghiêng say
Hay là bóng-ảo-mây bay chiều tà     

Phận người, như bóng chữ nằm nghiêng, ý không còn ở ngoài lời nói, bởi chữ và nghĩa ở một thời dài, tráo trở, nói một đàng làm một nẻo, đã không còn chữ nào nghĩa đó; tự do là tự do nô lệ; dân chủ là chủ dân… Thơ Túy cũng lấp lửng một câu hỏi:

Ý gì dưới bóng chữ nghiêng
Mà sao như thể niềm riêng lửng lờ
Điều gì giữ kín trong thơ

Giữ kín một tình yêu trong thơ Say / say Thơ và lững lờ câu trả lời Thơ tình yêu / Tình yêu thơ:

Hãy yêu như yêu lần đầu
Cuối sông là biển xanh màu ái ân.

Trăm nhánh sông, xa nhiều nguồn khác biệt, đều cùng nhau đổ dồn ra biển cả xanh ngọc bích niềm hy vọng thương yêu. Trên dòng sông say, thơ nói về người làm thơ, sống “ngược đời”, thay vì nước chảy chỗ trũng:

Trái tim anh vốn tật nguyền
nhiều ngăn chứa quá nên điên đảo đời
Nói ra cứ ngỡ như chơi
sức tàn lực tận vẫn bơi ngược dòng.

         Thơ, hay người làm thơ tật nguyền, nỗi đau đớn tận cùng, chẳng thể nào quên; một tâm hồn lành mạnh, không tật nguyền, với một cuộc sống bình thường; sinh ra, lớn lên, đi học, ra trường, đi làm, về già, nghỉ ngơi… Con người chỉ còn phải chống chỏi với thiên nhiên {bão tố, lụt lụt lội, động đất, hạn hán}, bệnh tật, không phải đương đầu với những tệ hại do con người gây ra từ các học thuyết chính trị bệnh hoạn, hoang tưởng {cách mạng vô sản, chủ nghĩa lý lịch, giai cấp đấu tranh, sinh mệnh chính trị} và nhiều thứ qủy quái khác trong guồng máy công an trị, nâng cao đảng tính, hạ thấp nhân tính.

         Dòng sông say, thơ Túy Hà, tiếng kêu mới nghe đứt ruột, hơn cả Ðoạn trường Tân thanh, ở một góc cạnh nào đó; bởi những nàng Kiều người Việt ngày nay, lên năm, lên tám tuổi ở Nam Vang, Cao Miên, đến từ đồng bằng sông Cửu Long, vựa lúa của cả nước, thời mà Tú Bà chỉ mười lăm, mười tám; mã Ðạm Tiên nhiều không kể xiết, những hồn oan khuất vùi thây biển Ðông:

Đất nước ta Tú Bà nhiều lắm
nhiều Mã Giám Sinh, nhiều lắm Khuyển, Ưng
chưa tính sổ thêm nhiều họ Hoạn
toàn ăn trên, ngồi trốc độc quyền.
Thời buổi nhiểu nhương
Vương Ông thất chí
bao nhiêu Kim Trọng vào tù.
Cây cỏ bên đường nhuộm màu đỏ máu
Vô số Đạm Tiên thủy táng biển xa.
Và đã có bao nhiêu Kiều phiêu dạt
khắp Đông Tây Nam Bắc chẳng bình yên.

Cái tỉnh của một người say, khác xa, với cái say của một người tỉnh; thơ say Vũ Hoàng Chương “khúc nhạc hồng êm ái, điệu kèn biếc quay cuồng, một trời phấn hương”; thơ say, Túy Hà, choáng váng vì:

Phải Em đến từ miền tây Lục tỉnh
của ruông đồng thẳng cánh cò bay
em đến từ miền trung xứ Quế
hay là từ rừng núi Trầm Hương
cũng có em Bắc Kỳ xứ Cốm
cùng cải danh tên hiệu Thúy Kiều.

Ðoạn trường Tân thanh, xưa, Nguyễn Du đổ thừa cho Trời “bắt phong trần, phải phong trần; cho thanh cao, mới được phần thanh cao”; Ðoạn trường Tân thanh, nay, buồn quá đỗi:

Nguyễn Tiên sinh ơi! Có người đang khóc
Vì Tố Như không viết được phần hai
của Đoạn trường Tân thanh có thật
giữa quê ta và cả quê người.

Hồng sơn Liệp hộ là Tố Như, cũng là Nguyễn Du, với tập tiểu thuyết bằng thơ Lục bát, Kim Vân Kiều, viết về cuộc đời mười lăm năm Vương Thúy Kiều “bán mình chuộc tội cho cha”, dù Vương ông chẳng có tội gì.

Thời nay, chẳng có tội gì, cũng ba năm “tập trung cải tạo”; “ba năm chỉ là cái mốc”, ba năm chưa tiến bộ, lại ba năm nữa… Cứ thế. Mà thành ra chín hay mười hai năm “xử lý hành chính”. Không án tòa. Nên khi “cục quản lý trại giam” thả ra, chỉ cấp “giấy ra trại”, ngụ ý có thể “vào trại” bất cứ lúc nào… Cha mẹ, các nàng Kiều thời “Ðịnh hướng Xã hội Chủ nghĩa” tội gì?

Tội ngồi trên vựa lúa, đồng bằng sông Cửu, sông Hồng mà… đói; bởi tập đoàn địa chủ, mang tên Ðảng, ép giá mua, nâng giá bán; lúa gạo xuất cảng (khẩu) hàng thứ hai trên thế giới mà dân cầy, thợ cấy… vẫn đói.

Nói chi người thương binh, của cả hai Miền sau cuộc chiến (què quặt, mù lòa, bệnh tật, tuổi già…)? Có người ôm đàn, hát, xin ăn, mượn truyện Kiều để nói:

Tiếng lục huyền cầm
Vang vang phố thị
Áo gấm về làng nghe hiểu gì không.
Và riêng tôi rùng mình tự hỏi
Phải chăng mình họ Sở tên Khanh!
Cám ơn anh
người thương binh ở lại
đã cho tôi nhìn rõ chính tôi.
Cám ơn thêm câu ca lời hát
thức tỉnh người và đánh động lương tri.

Như Túy Hà, Dòng Sông Say, muợn cái tiếng “mình” để nói về “kẻ khác”, những tên “Sở khanh Chính trị”, những quân “Sở khanh Văn nghệ”; chúng kêu gọi nạn nhân phải hòa hơp với thủ phạm; chúng xin phép bọn Việt gian bán nước, cho chúng được xuất bản thơ văn, loại “xa quê hương nhớ mẹ hiền” hoặc “mày, tao, uống rượu”; văn thơ có thể phù du, song không phù phiếm như thế; phù phiếm vì phù thịnh, phò theo sự giàu có, quyền hành của bọn gian ác. Bọn ác gian “cho” vì những tên, quân, đồ Sở Khanh “xin”. Chúng hân hoan, chúng bằng lòng để mất đi cái quyền đương nhiên Trời cho: Nghĩ, Nói và Viết. Bọn ác “kiểm duyệt” mọi người. Bọn ác hơn, “tự kiểm duyệt” trước khi đi đến cửa công “xin kiểm duyệt”. Cho nên, cái “ngông nghênh, bạt mạn, bất cần đời” trong thứ “thơ văn/văn thơ” Sở Khanh ấy thường “chết non” vì “kẻ chê bất nghĩa, người cười vô luân” (Kiều). Phải chăng, có những người không muốn làm người? Làm “Tiên thơ”, “Thánh tửu”, khó lắm vì “tài năng là một sự kiên nhẫn lâu bền”.  Không chỉ dăm ba điều vui thú hay buồn bực cất lên mà thành thơ văn?

Con gà, con chó còn yêu tự do, thích sổ lồng, tháo cũi; sao con người lại tự nguyện từ bỏ sự Tự do Tư tưởng của mình? “Ngoài vòng cương tỏa, chân cao thấp” không sướng hơn ư? Ở nơi biển rộng, không kiểm duyệt, sao phải lộn ngược về ao tù, trầm mình, xin kiểm duyệt?

Nước đang mất, đâu chỉ Nam Quan, Bản Giốc, Hoàng, Trường Sa, mà cả Biển Ðông, cả Nước! Xin hãy nghe và đừng bao giờ quên:

Bầy sẻ nhỏ đi đâu không đến
nhặt dùm ta những hạt ưu phiền
Ðêm vô tình dẫm lên nỗi nhớ
ngày hoang vu lạnh ngắt ngoài hiên
 
Khóm trúc già cựa mình thật lạ
cỏ úa vàng nhăn mặt đau da
Nghe trong gió lời rên của biển
mơ hồ như tiếng gọi Trường sa.
 
Bầy sẻ nhỏ sáng mai có đến
mang dùm ta tia nắng quê nhà
Và nếu được thêm vầng trăng khuyết
soi đường ta lạc lối tha ma.
Ðang rợn người như nghe sóng lạ
dội vào tim ứ máu Hoàng sa
Là lời cát hay lời tử sĩ
mà sao nghe vọng tiếng quân ca.

Máu, nước mắt, mồ hôi thời dựng nước, qua mấy nghìn năm giữ nước nối tiếp mồ hôi, nước mắt, máu nhục nhằn, xen kẽ hiển hách; đời tiếp nối đời, hết chạy ăn lại chạy loạn; loạn thì lạc, loạn lạc, nhưng dân tộc mình không lạc nhau. Thơ Túy chỉ sợ lạc chính mình:

*Dường như có tiếng thở dài
trên từng trang giấy vàng phai tháng ngày
Dường như có chút heo may
trên từng con chữ còn đầy ghét thương
Dường như có chút khói sương
thấm trên nét bút mực vương nhạt nhòa.
Dường như đã rụng cánh hoa
người cài trên ngọn kim thoa thuở nào
Dường như từ cõi chiêm bao
giữ bao kỷ niệm xanh xao không lời
Thời gian chân bước ai mời
tại sao còn khắc dấu đời trên mi
Làm sao nhặt được xuân thì
từ trong hoài cổ Ðường thi vật vờ
Như hồn Lý Bạch, chất thơ,
thả trên sông lạnh thẫn thờ tương tư
Mò trăng đáy nước thực hư
chỉ là mộng ảo ngất ngư một thời.
 
Dường như sóng dậy trùng khơi
trong ta từ thuở người bơi ngược dòng
Dường  như có cả bão giông
trong ta từ thuở sen hồng nhạt phai.
 
 
Xa người đã mấy mùa mai
hoa vàng xưa cứ nở hoài trong ta
Biết rằng ảo mộng, chỉ là
tơ đàn lỗi nhịp, lời ca chưa tròn
Và tim người ứa máu son
chia xa ngàn dặm vẫn còn nhớ nhau.
 
Dường như giấy mực nhạt màu
còn nguyên tình chữ thấm đau riêng mình.

Mai, hoa vàng xưa, không nở trong vườn, không nở ngoài rừng; chỉ nở trong trí tưởng, chỉ nở trong thơ, thơ mờ theo giấy mực nhạt; hồi ức rồi cũng phai theo thời gian trôi đi, như dòng nước rời nguồn, ra biển, không bao giờ trở lại? Nước bốc hơi, gặp lạnh, thành mưa, mưa đổ xuống nguồn; nguồn sối, dòng sông, biển cả, chẳng thể lìa nhau. Như văn thơ không tách khỏi vận nước, cảnh nhà, phận người. Văn thơ, tiếng nói của trái tim người, chẳng thể lạnh lùng gỗ đá; huống chi cả đến gỗ đá cũng là chúng sinh, được thần linh hóa, nếu chúng được tạc thành hình con người để thờ phụng?

Trăng trên trời, không với tới; trăng đáy nước, không mò được. Trăng thật và trăng giả đều xa cách, chỉ còn vầng trăng trong thơ, nơi tâm hồn người bày tỏ?

Dòng Sông Say, Túy Hà, hành giả, người “làm một việc gì đó”, cho mình và cho đời, thường là bậc thức giả, trước hết phải hiểu chính mình là ai:

Ta là hành giả thất thần
xa người vẫn ngỡ đang gần mới đau
Ta là hành giả bạc đầu
phong trần phiêu bạt biết đâu là nhà.

Nhà thơ ở đường Saint Emanuel, thành phố Houston, tiểu bang Texas, USA, hay Bến Ðình, Ô Cấp Việt Nam? Trong “đại tam thiên thế giới” này, đâu chẳng là nhà? Hay là Huế? Huế, 1968, sau lời chúc lành đầu năm, dội lại những ánh mã tấu, ngời sáng răng đen cải mả, lấp lánh ánh thép cuốc, xẻng đập vào đầu “bọn phản động” cho rơi xuống mồ tập thể, khỏi tốn đạn…

Xuân nào hoa nát máu bầm, oan khiên chồng chất tiếng than ngất trời.
mả ông trạng, bạc màu vôi, thêm bao mộ mới,
mồ côi phận người.
Bốn mươi năm lẻ mấy rồi, không hương khói ấm
giữa đời lạnh tanh.
vết thương mưng mủ đã đành, ẩn sâu dấu kín
vẫn hành thịt da.

Ðời người, ai chẳng từ lòng Mẹ tới lòng đất? Nhưng Ðất Mẹ nào muốn những người con của mình, thẳng tay với nhau, theo kiểu “giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ” để “thờ Mao chủ tịch, thờ Stalin vĩ đại”. Mùi tử khí, không chỉ ở những tử thi, mà còn xực nức trong thơ miền Bắc một thời dài, đằng đẵng, “nay ở trong thơ nên có thép”. Thép đã tôi thế đấy!

Ðâu rồi? Huế của hương quế trầm tóc Mẹ, mùi hoa chanh, vỏ bưởi, mùi rơm rạ trên cánh đồng mồ hôi Cha; mất rồi, Huế của những đêm trăng, thuyền thơ, thả trên sông Hương, điệu Nam Ai, buồn, buồn mà đẹp, bởi chất thơ trữ trình trên nón, nhịp lơi Mái Nhì, nhịp dồn Mái Ðẩy, chèo ngược nước hay chèo xuôi giòng?

Người với cảnh Huế, tự có tang thương, cần chi phải thêm tang tóc

Nước sông Hương đậm máu tươi, tang thương khóc hận
nụ cười trắng tay.
Làm sao rửa hết oán dày, trong tâm vô đạo
giữa bầy quỷ ma.
Thôi thì cũng một lần qua, cây bồ đề cũ,
chuông xa vọng gần
cho dù trí nhớ mòn dần, vẫn còn thương quá
 mưa dầm Huế xưa.

           Chuông xa mà tiếng vọng gần? Tình yêu quê hương gần mà quê hương thì xa? Xa Huế mới thấy gần Huế. Như ăn cơm hến, nhớ Cồn Hến, nhớ O như nhớ ớt xanh, cơm nguội, chan canh hến, cùng rau ghém… Nước Cồn Hến đôi chỗ đã cạn, giờ bồng bềnh rác rến, hến còn chết huống chi người nấu cơm hến. Nhưng người đi xa, từng ăn cơm hến Huế, vẫn nhớ người ở lại:

Nhắn thêm em ở bến cồn, hến còn hay mất ta luôn nhớ người
Tình chung là Huế một thời, ý riêng mây nước, mộng vời cố nhân.

Là cố nhân của nhau, mỗi con người ngày xưa, năm cũ ấy, vẫn tìm nhau trong mộng. Như ngọn lửa, mồi rơm, người giữ lửa và người đi xin lửa, hôm nay đây đều già cả rồi, sao ngọn lửa ngày nào vẫn cháy đỏ những chiều mùa đông nhớ Huế, rét ngọt, ớt xanh cay cơm hến.

Chẳng có gì là khó hiểu cả:

Câu hỏi cũ nhưng vẫn là cứ mới
Vì trái tim đâu có tuổi bao giờ
Và nhịp thở trong từng ngăn nhung nhớ
Vẫn rung lên rộn rã những tình cờ.

Túy Hà, thơ, Dòng Sông Say, hỏi ai hay hỏi chính mình, tự vấn, trong sự “tình cờ” cố ý? Về những ngày Quảng Trị lửa đạn, máu nhuộm cát hồng, gió Lào pha cát hừng hực nóng bỏng; những người cắm lá cờ Vàng trên Cổ Thành nay đâu? Còn ai nhắc đến:

La Vang đồi cát nhuộm hồng
gió Lào thổi ngược máu nồng còn tanh
Từ tro tàn lửa chiến tranh
Ðông Hà, Cam Lộ buồn tênh phận người.

Những phận người “sinh bắc, tử nam”, “biển người” chết không kịp làm bia tưởng nhớ, dọc dãy Trường Sơn trên đường đi “B”, Nam tiến. Chết cho ai?

Ngộ ra ở giữa đôi bờ/ Lằn ranh sinh tử sợi tơ vô tình.
Ngộ ra, múa bút vẽ hình/Quê hương xa lắc, bất bình hí ngôn/.Hai tay nhúng mực chiêu hồn/ Những oan khiên giữa chiều hôm mộ đời./
Âm thanh vỡ, Tiếng ma cười/ Chân tê gối bại
Không lời thở than.

Cuối cùng, bên cạnh “người thua nằm dưới huyệt, kẻ thắng giữ nghĩa trang”, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, thay vì làm thơ ngoài bãi chiến trường, Túy Hà đã làm thơ trong nhà tù, trại An Dưỡng Biên Hòa… Những bài thơ thời mất nước, nhớ nhà, nhìn ra thân phận mình giữa ‘Thế giới Tự do”; dựa lưng vào đâu, hỡi người lình chiến “Lực lượng Ðặc biệt”?:

Thân ta như ngọn cỏ bồng,
một lần lìa gốc
buồn trông nắng tà,
Sông dài, núi lớn đường xa,
mơ về cố quận
vào ra thẩn thờ.

Cố quận? Xã Thắng Nhứt Vũng Tàu, nơi sinh ra năm 1946, chẳng cách xa Biên Hòa xứ bưởi bao nhiêu, nhưng vẫn xa cách bởi trùng điệp hàng rào dây kẽm gai. Những cơn đói lả người, củ khoai, mẩu sắn cũng trở thành hạnh phúc; song không đáng sợ bằng: Quân đội đâu, đồng minh đâu, Công ước Geneve về tù binh đâu?

Cha mẹ, vợ con, ở bên ngoài nhà tù nhỏ là nhà tù lớn, sống bằng cách nào, khi vốn liếng cuối cùng là sự quen biết nơi đời sống xã hội cũng bị tước đoạt? Thơ, từ “Tình yêu lang thang & Chiến tranh”, 1969, tới “Dấu ấn Da vàng”, 2006, suốt 37 năm “làm thơ không in”, bi kịch cho người, thảm kịch cho thơ. Vậy mà thơ, Dòng Sông Say, vẫn cuồn cuộn, tình yêu, phơi phới:

Xin đừng tặng em
hoa hồng
khi em đang hát
trong lòng gai đâm
xin đừng cúi xuống
cầu thân - nắng chiều đã tắt
hôn lầm trái ngang.
Tơ rung
Đã lạc cung đàn
Bài ca điệu hát
từng trang rối bời
hỡi anh đừng nói
những lời
tôn vinh hư ảo
như hơi thở dài.
nhớ đừng tặng hoa
có gai
tim em nhỏ máu
chưa phai
cuộc tình
Hỡi anh
đời đâu riêng mình
mà anh lại cứ
trọng khinh thế thời.
nắng chiều phai
nhạt cuộc chơi
qua đường
ai nhặt hương phai hoa tàn
hoa hồng
sao như hoa tang
lời ca tiếng hát
nén nhang
tặng người.
Riêng em
chỉ cần
nụ cười
níu bờ môi ấm
bên đời có nhau.

Cười? Ai chẳng biết cười! Không, cười và biết cười là hai việc khác nhau. Phải biết khóc rồi mới biết cười, mới biết nụ cười khác xa tiếng cười. Tới độ, nếu cảm đề thơ Dòng Sông Say, Túy Hà, tôi sẽ nói, theo cách quê mùa của tôi, NHN:

“Kẻ nào không biết khóc/ chẳng phải là con người

Người nào không biết cười/ Là kẻ ngu nhất đời!”

Dẫu không được cái mỉm cười của Ca Diếp khi dâng hoa lên đức Phật, cũng phải có “miệng cười như thể hoa ngâu”, tươi tắn, thơm tho, mang ướp trà được.

Và, tới đây, xin hãy để cho thơ Tùy Hà, Dòng Sông Say, khép lại giùm bài Tùy bút Văn nghệ này:

Cám ơn bạn, cám ơn đời
Khổ đau, thấm thía tình người, ý thơ.

Nguyễn Hữu Nhật / Houston / Texas / 27.03.2010.

*Chữ in nghiêng thơ túy hà

 

thơ tôi

như một dáng ngồi

gục đầu vấn lệ

bên đời quạnh hiu

nghe từ máu huyết

luân lưu

trầm luân mấy độ

muôn chiều tả tơi

 

alt

 

tro than hóa cốt hoàn hồn

hôn mê chữ nghĩa sinh tồn tử vong

phận người như những nhánh sông

trôi về biển lớn thấy mông mênh đời

 

thân phận

phận người hay là phận ta
bên trời kiêu bạc cũng là như nhau
chỉ có điều khác niềm đau
của từng thân phận nỗi sầu man man
 
phận người tôi phận hoang tàn
chiều lên nắng nhạt, tim gan nát nhàu
chỗ nằm lạnh gối chăn đau
cựa mình trăn trở giữa màu tối đen
 
phận người tôi phận yếu hèn
thất phu lỡ vận buồn lên cõi người
bẻ chữ tìm lại nụ cười
tặng người thất thế bên đời lưu vong.

từ câu lục bát nát nhàu

trong mưa

đêm kích ngất tưởng chừng đã dứt
hơi thở tan vào chỗ trống không
làm sao hiểu khi mùa đông chưa đến
lạnh từ đâu
buốt dọc sống lưng
đêm kích ngất
gọi em cùng khắp
ai trả lời giữa vũ trụ đen
sao rơi xuống Ngân hà mê sảng
giữa thinh không tiếng vọng biệt tăm
 
xót phận người
tay đi chân chổng ngược
máu dồn tim thổ huyết giữa đời hư
trăng khuyết ngược
không là thuyền nữa
mái chèo thơ
động nước vô căn
chữ khóc ngất
hóa thành thanh thủy
rơi vào đời làm vỡ hồn trăng
chút xác còm rụng vào tuyệt lộ
chỉ còn trơ dáng núi mệt nhoài.
có những loài cây
đêm đêm xếp là
ngủ vùi trong giấc mơ xanh
có những nỗi buồn
đã chìm sâu trong quá khứ
hằng đêm thức giấc
tìm lại ký ức mình
ký ức đen vì trăng đã vỡ
ánh sáng nào soi thấu
trủng đời sâu.
câu lục bát
đã nát nhàu
mưa thiên thu vẫn
trêu người…hái mơ.

ý thơ

thơ như tiếng sói tru đêm nguyệt vỡ
vọng thét gào, nhưng nhức chạm hồn đau
gom ý lạ vần vặn mình trăn trở
máu dồn tim ngạt thở đến ngàn sau.
 
thơ như tiếng nước qua cầu riêng lẻ
sông đời chia mấy nhánh chảy về đâu
con nước lớn nước ròng nghe biển gọi
chữ chao nghiêng trên ngọn sóng bạc đầu.
 
thơ như tiếng chuông chiều xa cổ tự
hoa vô ưu rụng xuống khắp tinh cầu
giữa đêm trắng bóng đối hình tư lự
vần thơ rơi còn lại chút nhiệm mầu.
 
thơ như tiếng đời không còn chấp ngã
giữa hoang vu ai nghe được kinh cầu
nhưng trái tim lại không cương kềm tỏa
nên vần đau ý khổ mãn thiên sầu.
 
và từ đó thơ hóa thành lệ nóng
rơi xuống đời những xác lá khô đau.

sinh nhật tôi

Chuyện xưa kể:
Tôi mở mắt
chào đời trời tím ngắt
mây mưa giông gió giật từng cơn
trong mê sảng mẹ tôi trào nước mắt
còn riêng tôi nấc nghẹn từng hồi
là điềm báo như là báo bão
suốt đời tôi từ đó phong trần.
 
Đêm nguyệt tận ngày mặt trời hấp hối
trái tim bầm máu tụ những bi ai
chút may mắn là còn chút chữ
mẹ cha cho làm chút hành trang
tôi thành gã giang hồ phiêu bạt
đi giữa chiến chinh
sống chết cùng thơ.
Ngất ngư đời tù
Nhặt từng con chữ
 
Và gặp em trong thế giới mơ
những em trăng
trăng tròn mười sáu
gót ngọc ngà tóc ghẹo gió thu bay
thế là lại gánh thêm phiền não
nợ ân tình vay trả trả vay
cho đến khi em thành chim sáo
chim sáo sang sông không từ giả bao giờ
để riêng tôi
giữa đời đau nhói
ngơ ngác giữa đời, đời chông chênh.
 
Chuyện xưa kể chưa có hồi kết cuộc
vì tôi
nhật guyệt nặng hai vai
vì tôi
trái tim già vẫn trẻ
vẫn yêu người giữa cát bụi lưu vong.
 
Cám ơn em đã nhắc tôi sinh nhật
mà dường như tôi quên mất lâu rồi.
và cám ơn những người yêu dấu
như còn nguyên những chim sáo sang sông.
 
Cám ơn em một lời rất thật
chim sáo ơi! Tôi hóa đá cũng đành
mặc bến đò xưa
không còn cô lái cũ
và đời tôi
vẫn ngược sóng sông dài.

phận người

lại gối đầu trên tay mình
gác chân cuộc lữ thấy hình bóng phai
từ thời sa mạc nguyên khai
vỡ cơn địa chấn kéo dài tháng tư
máu như nham thạch nóng từ
vết thương lở loét tâm hư gan nhừ
đau như thân xác dư thừa
xa mây, gần đất, đất chưa hoàn hồn
tử sinh đây cõi mơ hồ
tìm nơi đâu có nấm mồ bỏ không
biết khó xa cõi hồng trần
làm sao phiêu hốt dự phần thiên thu
phận người là phận người ru
ngàn năm cát bụi gió mù núi sông
 
vấn tâm là tự hỏi lòng
núi xương hóa đá mấy vòng tử sinh
máu sông từ độ điêu linh
cuối cùng cuộc lữ riêng mình quạnh hiu

biển kinh hãi nỗi đau còn

vượt qua được *thủy mộ quan
giật mình mới biết đã tan hoang đời
giận Trời sao không xuống chơi
ván bài sinh tử trùng khơi khéo bày.
 
giữa mênh mông, mây đuổi mây
bão dông cuồng nộ sóng đầy thế gian
dọc đường thủy lộ gian nan
vô vàn xác rữa biển mai táng dùm.
 
*Thủy mộ quan hết chỗ nằm
những người vượt thoát bao năm nhớ gì!
giờ tử biệt phút sinh ly
bên trời khóc hận hồn đi xác còn.
 
vượt qua được *Thủy mộ quan
tưởng là đã thoát những gian nan đời
hóa ra chỉ là trò chơi
sắc không hư ảo người ơi! được gì.
 
bạc đầu, nát bấy xuân thì
tự do lý tưởng vẫn ghi trong lòng
hay là như biển trống không
lại quên xương máu lấp chông chênh đời.
chiều nay có hạt mưa rơi
mang theo vị mặn một thời lưu vong.
hỏi người hay tự hỏi lòng
ta đang giao động giựa trùng khơi đau.
 
nhớ người tiếp gạo chôn dầu
cho ta vượt thoát lại quên dấu người.
nhìn lên dường như trời cười
nhìn xuống lại thấy đất khơi mạch sầu.
 
ta về, ta biết về đâu
tự do trước mặt niềm đau còn dài.
trong cơn mê lạnh hình hài
*Thủy mộ quan đó không người thắp nhang.
 
*tựa thơ của thi sĩ Viên Linh

biệt xứ-xuân

Mùa xuân đang đến thật gần
Trong tôi sao vẫn còn dày tuyết đông
Gió xuân vui với nắng hồng
Trong tôi đêm vẫn chờ vầng trăng lên
Em gái xuân mộng lâu bền
Tôi là lãng tử như đền miếu xiêu
Xuân em nắng rọi muôn chiều
Đông tàn tôi vẫn tiêu điều tuyết sương
Làm sao để được chung đường
Đông tàn tuyết vẫn trắng phương bên này
 
Đêm tôi như khách lưu đày
Ngày em nắng ấm vẫn đầy gió xuân
Em gái xuân đã mấy lần
Nhìn tôi trong gió đông hàn lạnh căm.
Chẳng lẽ là phải trăm năm
May ra chăn chiếu cùng nằm bên nhau.
 
Ước mơ xa mộng lại gần
Hằng đêm gió gọi trăng thần thoại nghiêng.
Giật mình thấy vẫn cô miên
Mà sao gối lệch chỗ nằm còn nguyên
mùi hương da thịt tinh tuyền
Vây tôi ngạt thở bên triền thực hư.
 
Còn đâu ngọn gió nhân từ
Chạm vào chốt cửa gọi người trăm năm.

vượt dốc

Vừa vượt qua dốc thấp
lại đối diện dốc cao
chưa qua khỏi triền khói
sương quật ngã mệt nhoài
có nhỏ hơn sỏi nhỏ
gió vẫn giật từng cơn
gió ngừng giây phút thở
sỏi rơi xuống chân đồi
 
Gió chính là ý niệm
của người muốn một đời
ý niệm ngưng đứng nghỉ
người rơi về hư không
một dặm đường đã qua
một chút đời đã thấm
vừa leo qua con dốc
thành công
thất bại liền
vì đời không bằng phẳng
đường xa dốc lại nhiều
cứ lên rồi lại xuống
phận người đong đưa theo
chẳng lẽ làm chí rận
châm chích da đầu người
thôi đành làm chốt thí
trên bàn cờ cuộc chơi
trò dối gian không thiếu
chỉ thiếu lòng thẳng ngay
bàn cờ đời lật ngược
thua được cũng như nhau
quay cuồng theo lốc gió
trợt ngã trên dốc đau
lại đứng lên lần nữa
mặc đời gió mưa mau.
vẫn còn nhiều con dốc
nên người vẫn cần nhau
gió vẫn còn thổi thốc
cho đến tận ngàn sau.
phận người như sỏi nhỏ
cứ lăn hoài mà đau

thơ từ minh triết

Riêng ĐPQ và HST

Xưa ẩn sĩ dấu mình trong tuyệt cốc
đôi mắt mèo rừng
nhắm lại thấy càn khôn
mặc cho gió
thổi tung chữ nghĩa
ý nghịch lời
xé nát cả vần thơ
ngữ nghĩa rừng xưa
ngơ ngác hỏi
gió từ đâu và sẽ về đâu?
 
Người ẩn sĩ phạt mình diện bích
thấy hư không choáng cả khung trời
chỉ một ngày là trăm năm vàng võ
còn nhục thân như mộc thô bất động
huyết lệ rung lên vì nung lửa âm dương
tịnh khẩu bao lâu
không cười hoa vẫn nở
giữa vô cảm đời
trần tục  sắc không
vọng âm thơ nghe từ huyệt mộ
ơi ới! gọi tình quân.
người bẻ câu thơ nhét vào chữ nhớ
thả biển trầm luân
sóng dồn ký ức
hỡi ơi! sóng lạc về đâu?
 
Người hành khất đi qua rất vội
chân xiêu hình ngã
mặc bên đường của bố thí ngổn ngang
đôi mắt trừng trừng
chỉ thấy toàn bóng tối
 
 
 
 
bật cười khan
lại khóc ngất bên đời.
của bố thí ai cho không lấy
chỉ thầm xin hai chữ nghĩa tình
bất thường biến hiện
minh triết vô hình
từ đâu và  sẽ đi đâu
cứ hỏi sóng bạc bạc đầu sẽ rõ
sao sóng dồn lớp trước lớp sau?!
 
Ta mạt lộ bên trời nghiêng ngữa
dông bão kinh qua rách nát đời
thường độ nhật múa gươm đổi rượu
gươm cùn rượu nhạt
nổi cơn điên
ngăn gió níu vần thơ
nghe tiếng gọi tình quân nhưng nhức nhớ
nhưng còn đâu hơi thở nguyệt cầm?!
 
Người- ẩn sĩ
hành khất- mù
và ta- bi hận
chung đường theo ngọn gió văn
mở toang ý, xé từ bẻ nghĩa
lục cho ra hai chữ tâm bình.
 
Ta nét dọc
người nét ngang
hành khất mù chấm phá
Chính là thơ dâng hết cho đời.

phố lạ đường quen

Tôi đã đi qua những thành phố lạ
Phố của hương xưa phố của ngậm ngùi
Tôi đã đi qua những vùng bão nổi                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                           
Bão khùng điên thổi tới tận quê nhà
Tôi đã đi qua những dòng sông hẹp
Sông hẹp đường xavắng tiếng dân chài
Tôi đã đi qua những rừng hệ lụy
Hệ lụy không tha những kẻ lỡ phà
Tôi đã đi qua lằn ranh quá khứ
Quá khứ vô tình cứ mãi đong đưa.
 
Cứ thế nhiều năm giữa đời điên đão
Vẫn tôi mệt lã suốt cõi ta bà.
Vẫn tôi chiếc lá trôi dạt bờ xa.
Vẫn tôi ruột thắt nhớ mái hiên nhà.
Tôi nhớ sân ga ngày rời phố thị
Nhớ những đường tàu không điểm gặp nhau
Lại nhớ hình em vật vờ chiếc bóng
Như khói nhang buồn trong góc nghĩa trang
Tôi vẫn hoài trông một ngày trở lại
Chỉ sợ tàu xưa ngược hướng đông ngàn.
 
Nay, phố tôi qua trông quen mà lạ
Mái ngói rêu phong ai đã thay màu
Những hẻm buồn hiu gió luồn cửa ngả
Cho khách không nhà tìm mãi không ra
Những hồn ma quen, hoặc là rất lạ
Khóc cuống rốn xưa chôn gốc tre ngà.
Ơi! Gốc tre ngà trăm năm không tuổi
Vẫn đuổi theo tôi dọc những dặm dài.
Thăm thẳm trời xa lưu vong mạt vận
Qua phố lạ quen rưng rức nhớ nhà.
 
Tôi đã đi qua những thành phố lạ
Thoang thoảng hương đưa trong trái tim già.
Ơi! Trái tim già chào nhau lần cuối
Tính sổ đời người bóng ngả hình tan.
Ở chỗ vô cùng bơ vơ hạt bụi
Còn chút tinh anh, thể phách đã là
Một thuở rong chơi một đời khách tạm
Trách gì trăng huyền hoặc vẫn nằm nghiêng.
 
Tôi sắp sẳn hành trình qua phố lạ
Tìm người thân trong cổ tích truyền kỳ.
Lại thấy em trong trong tàn thư cũ rích
Vũ nghê thường quờ quạng chẳng xiêm y.
Tôi đã đi qua nhiều thành phố lạ
Chỉ còn chưa qua phố điện diêm la.
Có phải tôi là hồn ma bóng quế
Lòng chẳng chịu xa xó bếp hiên nhà.
 
Tôi như con tàu nhớ ga xép nhỏ
Trên những đường rây xa quá Việt nam.
Tôi gã da vàng lang thang xứ lạ
Ruột thắt lòng đau thương nhớ điều gì.
Thương nhớ điều gì mà qua phố lạ
Cứ ngỡ như là phố cũ thân quen
Có phải là tôi Việt nam cùng khổ
Nên đi đâu cũng nhớ mắm dưa cà.
 
Cắt nghĩa dùm tôi hỡi em Châu Mỹ
Hai tiếng quê hương sao mãi đậm đà

qua đò vấn lệ

Quá giang đò nhỏ qua Vấn lệ
lén nhìn cô lái mắt có đuôi
khăn rằng che mặt bờ môi dấu
có lẽ hồng hơn cả mận đào
vạt áo lật ngang màu cánh dán
quần lãnh xắn cao nhịp mái chèo
chao ôi, bắp chuối non trắng muốt
tự dưng thèm món gỏi ngó sen
lại còn trộn dấm ngâm tép bạc
chiêu ly rượu đế đất gò bồi
ngất ngưỡng thấm dần câu vọng cổ
miệt vườn sông nước vẫn đế vương.
 
Buồn trông con nước mà tội nghiệp
mái chèo quậy sóng xót lòng đau
đò ngang chở khách là độ nhật
bất kể nắng mưa gió trái mùa
hỏi thầm cô lái đưa bao bận
sang sông rồi khách có trở về
hỏi thầm cô lái đâu nghe được
mà sao mướt rượt lệ hoen mi
nước mắt hữu tình thường chảy ngược
chỉ là buông mái giỡn chơi thôi.
lên bờ, cô lái đưa tay vẫy
như thầm nhắn khách mới sang sông
nhớ quay trở lại thăm đò cũ
đôi bờ vấn lệ vẫn còn trông
Cô lái bên sông đâu có biết
qua bờ vấn lệ mấy ai về
 
người đi như thể vào gió cát
chí lớn chưa đầy mãi sang sông.
tráng sĩ chân trần chưa gác kiếm
phong ba còn đó giữa mênh mông
 
Vấn lệ bến đò xuôi ký ức
tráng sĩ hề!
nuốt lệ bước sang sông.
chén rượu gò bồi đưa câu vọng cổ
cô lái ơi! bến vắng khách còn trông.
thời thế đẩy đưa cuối đời mạt vận
vẫn nhớ thương vấn lệ
giữa chiều hoang.

vọng âm từ gió

Tiếng vọng em
nghe từ xa vắng
vượt trùng dương
âm thanh vỡ
như sóng xô thuyền dạt
hải triều dâng
ngập tràn nước mắt
ngấn lệ rung chất ngất
kéo dài
chuổi âm thanh tức tưởi
dội vào anh
tai nhỏ máu bầm
đẫm ướt ý thơ
tình loang mặt giấy
chiều nghiêng gió thổi thốc
nắng tụ màu huyết lệ.
 
Chỉ là xa nhau
quẩn quanh mặt đất
đâu phải là nghìn trùng
xa cách thiên thu.
 
Anh là cánh hải âu buồn
rã cánh mệt nhoài
trên sóng lượn hư vô
tâm đau trí loạn
nỗi nhớ người.
em từ đâu
đi đâu ai biết
ghé qua đời chốc lát
nhặt buồn tênh
gởi gió ru mây
qua núi bạt ngàn
rụng rơi quá khứ
giữa đại dương sâu thẳm
gió loạn cuồng.
 
anh rã cánh
rơi vào hố thẳm em
lặng yên
nhâm nhi từng trái đắng
nuốt mơ hồ ngỡ mật ngọt đầu môi.
 
Đêm lặng yên không nỡ
đánh thức người say giấc
mộng hoài nghi.

người đi

Người đi đã mấy dặm đường
Đã qua bao phố bao phường đông vui
Miên trường ai rót ngậm ngùi
Dấu hài trên cát dập vùi trong mưa
Vấn vương một chút hương thừa
Tan trên ngọn sóng đong đưa ngược đời.
Người đi cuối đất cùng trời
Phận thừa ở lại, thuyền bơi một mình
Hoàng hôn đen,trắng bình minh
Tay chèo đã mỏi sóng rình rập xô
Đi chưa hết bức dư đồ
Sau lưng trước mặt thấy mồ thủy quan.
Biết ai lập đàn giải oan
Cho âm hồn sống giữa khoang thuyền đời.
Biết ai thả đèn sen trôi
Soi đêm sáng lại tối trời ba mươi.
 
Người đi mang theo nụ cười
Để lại nước mắt còn tươi nguyên dòng
Người đi má phấn còn hồng
Hay là nhạt sắc phiêu bồng viễn phương.
Đừng trách là tại nhiễu nhương
Đừng than là tại thói thường bể dâu.
Hảy hỏi tự đáy thâm sâu
Ngăn tim nào chứa tình sầu ăn năn.
 
Mình ta, ta lại trở trăn
Nhìn lên trời tối vầng trăng khuyết tàn
Dưới chân đất rả cát tan
Đau lòng giun dế lìa đàn cạn hơi.
Biết là đã cuối cuộc chơi
Mà sao chưa muốn nói lời chia tay.
Biết là tình đã gió bay
Sắc không mê chấp thương thay phận người
Biết là khóc chính là cười
Sao còn nhớ mãi những lời điêu ngoa.
 
Hỏi người là hỏi chính ta
Bởi hình ta vẫn không xa bóng người.

khoảng cách

Chỉ là cách một nhánh sông
mà sao như cách cả mênh mông trời
chỉ là lỡ một cuộc chơi
mà sao như đã cả đời đắng cay.
chỉ là cách một dặm bay
mà sao như thể ngàn cây nối dài
chỉ là lỡ một canh bài
mà sao như đã dài dài trắng tay
chỉ là một chút rượu cay
mà sao trái đất ngừng quay hở trời!
 
Hỏi là đã tự trả lời
chữ cuồng ý dại có rời nhau đâu
vẫn là xuôi ngược không đầu
đuôi kia lại nặng nỗi sầu vây quanh
như sông ra biển chia thành
nhiều dòng lắm nhánh cũng đành luân lưu
nước biển thành mây hóa mưa
xuống sông ra suối đong đưa biển đời
 
vòng tròn như một trò chơi
đi quanh đi quẩn lỡ thời chưa xong
dù như cánh hộc chim hồng
cũng không bay hết một vòng càn khôn.
 
chỉ là khoảng cách mỏi mòn
nên từng nỗi nhớ hóa tròn thành vuông.
gởi quan tài chôn xuống luôn
những câu hỏi cũ vẫn dồn máu ta.
 
Chỉ là, chỉ lạ gần xa
trong gang tấc nhớ đã là chiều hôm.

trăng huyền hoặc đá sỏi mòn

Tôi muốn treo tôi lên trăng huyền hoặc
Để được nhìn đời bằng mắt trẻ thơ
Tôi thả tôi trôi theo từng con nước
Để biết vơi đầy chìm nổi ước mơ.
 
Tôi sẽ là tôi hóa rừng xanh biếc
Để mãi bên người dáng núi bơ vơ
Tôi tự tìm tôi trong thời quá khứ
Có phải là tôi hay chỉ quân cờ.
 
Tôi biết phận tôi một đời lau sậy
Đi giữa chiến tranh thất sở thân sơ
Tôi vẫn giận tôi một thời lửa dậy
Không thắp sáng đời lại quá ngu ngơ.
 
Tôi như cánh chim một lần thương tích
Chẳng dám bay cao sợ đụng cung trời
Đầu óc tôi luôn nhớ thời cũ rích
Nên rất sợ đời chẳng dám ước mơ.
 
Tôi là khỉ người giữa lòng thành phố
Lạc hướng điên rồ ăn nói ngây ngô
Tôi thật ghét tôi vì tim vẫn đập
Lại cũng thương tôi gió bụi giang hồ.
 
Biết nói làm sao cho lời như thật
Phải sống làm sao giữa đời điêu ngoa
Khóc cười như nhau hay là phân biệt
Giữa chính và tà sợi chỉ vờn qua.
 
Làm sao để tôi treo mình cho chặt
Trên một vầng trăng luôn có khuyết tròn
Khó quá đi thôi, yêu người sao trọn
Nửa cuộc đời sau đá sỏi cũng mòn

xuân lưu vong

Đã là xuân đến trên tường
lịch bay năm hết dọn đường tân niên
chỉ còn lại nỗi ưu phiền
gầy trơ xương cốt trên nền lịch treo
kéo theo thời khắc ngặt nghèo
chiều ba mươi vãn bọt bèo phận hoa.
ngoài kia lạnh ngắt sương hòa
vào không khí đặc nhạt nhòa nắng xuân
đâu còn màu lụa tơ tằm
bay bay trong gió gọi thầm, reo vui.
đã là Xuân đến hay lùi
mà sao bóng ngã chiều vùi bụi tro.
 
Xuân xứ người, thêm âu lo
gánh đời không nỗi buồn xo phận mình
biết hoa chẳng nở riêng mình
mà sao cứ muốn tâm bình thế gian.
qua xuân hoa nào chẳng tàn
hết ngày nắng quái còn gan ghẹo đời
riêng ta muốn nói thiếu lời
tự dưng chữ nghĩa rong chơi đâu rồi
riêng ta muốn nói lại thôi
quanh đi quẩn lại đã trôi nổi đời.
                       
mùa xuân theo tờ lịch rơi
vào trong nỗi nhớ một thời quê ta.
mùa xuân ơi hãy thật thà
khai hoa đại đóa nở ra tình người.
 
mùa xuân hình như đang cười!
trêu người thất thế giữa đời lưu vong.

đêm cuối năm

Ngày khánh tận đề thư thăm bạn
Chiều ba mươi tuyết lạnh trắng ngần
Đêm đến gần trăng còn phiêu lãng
Đón giao thừa không để lửa tàn.
 
Bình rượu cạn lòng chưa đủ ấm
Bóng mơ hồ ẩn hiện vô âm
Bước chân Xuân lần theo tiếng gió
Gọi xin người tiếp lửa chân tâm.
 
Như Lai Phật ba ngàn thế giới
Nghe bốn phương tiếng hú ma hời
Liên hoa kinh vờn quanh tiếng mỏ
Giải oan ai không giải oan đời.
 
Ngày khánh tận khơi lên ngọn lửa
Đã gần tàn, trời đất như xưa
Thêm ly rượu bớt say thêm tỉnh
Giữa nhân gian nửa kiếp sống thừa.
 
Nói cho hết chỉ chừa một chữ
Người thương người thơm ngát hương đưa.

xuân nhật

Mùa Xuân đem thơ đi đâu
Để cho mực đọng bút sầu ngẩn ngơ
Đào hoa y cựu ai chờ
Cửa ô vào, nhớ nụ hôn
Ô ra, còn vọng tiếng hờn tình quân
Bốn mùa qua mấy lần Xuân
Cho ta cảm được chút ân nghĩa đời
Đâu chỉ là có Xuân tươi
Mà còn Xuân héo của người ly hương
Mùa Xuân tình ngại ý vương
Khai tâm khai bút khai đường trống không.
Hoa không nở tuyết mênh mông
Quê người lạnh ngắt vẫn mong ngày về.
Tâm bất định, nhớ trời quê
Mơ hoàng hoa nở giữa hôn mê đời.
Vàng lên nỗi nhớ một thời
Cửa ô đã khép cuộc chơi chưa tàn.
 
Tâm mê, Xuân nhật bẽ bàng
Đào hoa nhỏ máu lệ tràn, nhớ nhau.

 

thử bút

Đầu năm thử bút gì đây
Nghiên trơ mực cạn, cỏ cây rùng mình.
Bắc phong còn đó thiếu tình
Ngựa Hồ dừng vó đăng trình đã lâu.
Trời nước Mỹ, bắc bán cầu,
Hoa không nở giữa đông sầu viễn phương.
Vui sao được đời ly hương,
Mùa Xuân lạnh quá, đóng băng la bàn
Kim chỉ Bắc cũng  ngỡ ngàng
Vòng quay đổi hướng từ trường phương Nam
Bước chân người, bước gian nan
Tầm Xuân đã mấy mươi năm-vẫn tầm.
Giữa gió bấc lạnh mưa dầm
Quê  nhà xa lắc lầm than vẫn còn.
Làm sao quên chuyện nước non
Tần hoài dạ khúc mỏi mòn từng đêm.
Thôi thì xin đành ghi thêm
Mùa Xuân viễn xứ mềm môi nhớ người.
Trà dư tửu đắng ai cười
Mặc hoa chưa nở, rễ tươi ngủ vùi
Đánh thức  Xuân chớ ngậm ngùi
Tâm bình giữ được ngày vui cận kề.
 
Hỡi em-đừng ngại chân quê
Sang hèn anh cũng sẽ về cùng Xuân.

tuyết trắng đường xuân

Mùa Xuân lạnh ngắt phương này
Quê nhà nắng ấm,có đầy bát cơm?!
 
Ba mươi họp bạn chiều hôm
Nâng ly cạn hết lại ôm nhau cười
Trong làn nước mắt đang rơi
Đắng thêm vị rượu đầy vơi  xứ người.
 
Thì ra Tết đến trong đời
Lưu vong xa xứ cuộc chơi ngậm ngùi
Làm sao cho trọn niềm vui
Khi quê nhà Mẹ thiếu người thân quen.
 
Nhìn Xuân mưa tuyết buồn thêm
Nhớ ngày nắng lụa nhớ đêm quây quần
Làng xa cho đến xã gần
Râm ran tiếng pháo dòn tan tiếng cười.
 
Quê nhà không tuyết trắng trời
Chỉ là mưa bụi rớt rơi ghẹo người.
Lạnh chút thôi, ấm một đời
Xuân xa vạn dặm ngàn khơi nhớ hoài.
 
Lại thêm một tuổi lạc loài
Mai Lan Cúc Trúc Huệ Lài kém tươi
Ở đây thiếu vắng nụ cười
Từ trong chân thật của người thiện tâm.
 
Chỉ là những lỡ với lầm
Chỉ là hào nhoáng gói âm thầm buồn
Bánh chưng vuông bánh dầy tròn
Tàn theo ký ức, không còn như xưa.
 
Như người từ thôi cày bừa
Chia tay ruộng lúa bóng dừa quê ta
Sang sông theo bến bờ xa
Nhuộm màu tóc mới thay da đổi đời.
 
Lại còn đổi luôn cuộc chơi
Trái tim lạc hướng bỏ rơi phận mình.
Tưởng rằng ngày sáng bình minh
Đâu ngờ đêm tối rập rình bước chân.
 
Riêng tôi từ thuở chia phần
Nỗi đau mất nước, đón Xuân khóc thầm
Trời nước Mỹ dưới độ âm
Thương về Quê Mẹ thăng trầm còn nguyên.
 
Thôi thì lời chúc bình yên
Mong người tâm tịnh, Tân Niên bảo hòa
Còn đời gian dối điêu ngoa
Tôi xin lãnh trọn, hương hoa tặng người.
 
Mùa Xuân hoa tuyết lại rơi
Nỗi buồn đông đá, khóc cười lưu vong.

mùa xuân và alice.

Mùa xuân em nhắc tới hoa
Còn anh chỉ thấy nhớ nhà nao nao
Mẹ già cửa trước vườn sau
Ra vào khó nhọc ngậm sầu mong con.
 
Làm sao cho được vuông tròn
Nửa em nước Mỹ đông hàn ấm êm
Nửa anh quay quắt từng đêm
Nhớ mùa gió bấc Mẹ rêm hình hài.
 
Hỏi em bắc Mỹ trang đài
Hỏi anh nhược tiểu tóc phai xứ người
Tình thật lạ, như giỡn chơi
Bên em sao vẫn nhớ thời chân quê.
 
Nhớ mùa gió lộng đường đê
Mưa phùn buốt lạnh lòng tê tái lòng.
Bên em vẫn ngỡ trống không
Chắc là tại nhớ bếp hồng chiều hôm.
 
Ba mươi tết cũ, hoàng hôn
Mẹ khơi lửa dậy nhắc con trông chừng
Củi than tro bếp bánh chưng
Đừng cho nước cạn, để lưng đáy nồi.
 
Nhớ chi lạ bếp đơn côi
Chắc là Mẹ vẫn đứng ngồi không yên.
Hỡi em bắc Mỹ dịu êm
Về thăm Mẹ để biết thêm hương đời.
 
Tình thiệt chứ không giỡn chơi
Dù em mây trắng vẫn cần trời xanh.
Mùa Xuân hoa nở trên cành
Riêng anh lại nở lòng thành nhớ quê.
 
Nói thiệt chứ không rủ rê
Quê anh nghèo lắm khi về biết ngay.
Vậy mà vẫn có én bay
Muôn đời tình tự họp bầy xuân phân.
 
Hỡi em xin đừng ngại ngần
Dù em vàng tóc anh da màu buồn.

xuân trôi dòng đời

chào mùa xuân mới dể thương
soi gương lại thấy tôi thường ghét tôi
thời gian trơ mặt với đời
trôi qua không tiếng không lời bảo nhau.
nên tôi như phiến lá sầu
xuân đi hạ đến thu đau cuống rời
mùa đông thân chết nửa vời
hồn chơi vơi cũng rụng rơi tháng ngày.
mùa xuân như mây trời bay
tội cây trụi lá buông tay thở dài
tuổi đời như cỏ vàng phai
úa màu thiên tuế bi ai một mình.
mùa xuân luật định phân minh
lá xanh mơn lộc nụ tình trổ hoa
là mùa trời đất giao thoa
âm dương hòa hợp Ông Bà về thăm.
ba ngày tết thêm một năm
riêng tôi lại bớt tuổi trăm ngắn dần.
 
chạnh lòng nhìn áng phù vân
đời người lỡ vận mây tần nào trông.
đón mùa xuân mới xua đông
xa ngày tháng cũ, sang sông nhớ đò.
nhớ luôn cô lái đất gò
đông tây hai phía ai ngờ đã xa
từ ngày lửa dậy phong ba
từ ngày mất nước là ta mất mình
là mùa xuân hết hữu tình
là mùa xuân thiếu ánh bình minh vui.
 
trông gương lại thấy ngậm ngùi
đường ngang ngõ dọc dập vùi dung nhan.
chào xuân, cánh én bẽ bàng
sầu lên đất khách tiếng đàn lạc âm.

buồn vui cũng ở tự tâm

Đời thường là thực tế đến phủ phàng.
Có những điều nghe qua rồi phải bỏ
Có những điều thấy rõ phải làm ngơ
Vì cuộc sống không chỉ mơ và mộng
Biết làm sao
Khi trái tim khô cứng
Đường máu lên đã nghẻn lưu thông
Biết làm sao khi khối u ác tính
Không còn đường cho dao kéo dự phần.
Biết làm sao
Cho giảm đau-hết thuốc
khi lương y đã báo trước bệnh tình
Nhịp tim chậm, máu mỡ cao
Và hơi thở mệt
cận đường tử vong.
 
Mỗi buổi sáng nghe đài phát sóng
Lại có tin cáo phó vội vàng
Mỗi buổi trưa
Lật xem trang báo
Lại có thêm nhiều mục phân ưu.
Lại gởi tin đi rồi chờ tin lại
Ơi ới hỏi nhau ai mất ai còn
Có phải anh Tư chị Ba dạo nọ
Hay chỉ là trùng lắp họ tên.
 
Và cứ thế đời qua lặng lẽ
Mà thời gian thì mãi trôi nhanh.
Giật mình nghĩ
Đã quá tri thiên mệnh
Níu kéo được gì, đã quá nửa đời sau.
Như tia nắng chiều hôm hấp hối
Thân tàn sức mõi bóng hình xiêu.
Tiếng thở dài không mang niềm vui tới
Hạt lệ rơi không rửa được ưu phiền
Hãy tự hiểu quá tri thiên mệnh
Phải có tiếng cười phơi phới đời lên.
 
Có những điều nghe qua rồi phải nhớ
Như lời kinh nhật tụng chẳng hề quên.
Vì cuộc sống tự tô hồng chuốc lục
Và ai ai cũng hậu duệ lưu truyền.
Vì cuộc sống vẫn bình minh mỗi sáng
Thì sá gì đêm tới ngày qua
Thì sợ gì niềm vui không có
Nếu như ta hào sảng với mọi người.
Nếu như ta chia chác những phần lời
Nếu như ta cửa lòng luôn rộng mở
Nếu như ta biết phân biệt rạch ròi
Thiện ác trắng đen âm dương đã định
Thì trái tim ta sẽ mãi yêu đời.
 
Và vì thế vui buồn tin tức
Thêm bớt người trái đất vẫn quay
Người bỏ cuộc chơi là về miên viễn
Phải chúc mừng đâu phải phân ưu
Người ở lại tham sân si còn gánh
Thì nợ đời vẫn ngập bể trầm luân.
 
Chỉ một chữ ngộ ra mới biết
Sắc tức thị không quá rõ ràng.

song hành

Người về từ núi hoang vu
Ta về từ biển ngất ngư rã rời
Người-ta, như thiệt như chơi
Sắc không vô tướng nói lời gì đây
Người mây trôi, ta gió bay
Cũng là nghiêng ngả mê say một thời
Người mây lạc bốn phương trời
Còn ta gió nổi tả tơi lâu rồi
Phong vân hội ngộ tiếp hơi
Cùng nhau gầy lại cuộc chơi chưa tàn
Cho dù đã từng tan đàn
Hay là rã nghé cũng cần có nhau.
Bên trời gác kiếm phong đao
Chung thân biệt xứ ba đào nổi trôi.
Còn nguyên dấu ấn một thời
Nam chinh bắc chiến cùng bơi ngược dòng
Đã là phận nước long đong
Ngựa hồ nhớ ngọn bắc phong cảm hoài.
Người và ta nợ trần ai
Trên đầu nhật nguyệt chung vai gánh đời
Nhất bộ tam bái không lời
Tụng kinh vô tự tứ thời nhập tâm.
 
Anh hùng bản sắc phân thân
Âm binh ngạ quỷ thắng Thần được sao
Gió đưa câu hát đồng dao
Mây còn lùa nước đổ vào ruộng ta
Sợ gì trời gần đất xa
Còn sông còn núi còn người thương nhau
Còn tự hào trước như sau
Là còn giữ được sắc màu dân ta.
Cám ơn ngày tháng phong ba
Cho ta hiểu được chính tà là đâu
Đã qua bao cuộc bể dâu
Quê hương vẫn giữ được câu tự tình.
 
Người về từ cõi ba sinh
Ta về hương lửa thắp tình quê hương.
Song hành cho hết đoạn trường
Lưu danh góp máu tình vương ý đời.

cúc vàng

Đêm cúi mặt
người thoi thóp thở
ngặt,
hoa cúc vàng
khép cánh buồn tênh
đêm lạnh ngắt
gió thu hào hển
thở cạn hơi
gọi ai,
đêm tai ương
còn vương chút nắng
chiều tà
ta có thực
hay là không thực
vô hình vô ảnh
giỡn mặt
đời,
ta hấp hối
nghe đỗ quyên
ngã xuống hồ thu
hoa cúc nở
vàng trên huyệt mộ
tối tăm ta
nhưng sáng
cả đời này,
cám ơn tiếng chim đêm
vừa hót
vườn ta
đã quá hoang tàn,
 
em bốn mắt
Nhìn đời mấy mắt
Còn mắt nào
Nhìn lại chính ta,
 
hoa cúc nở
vườn ta
vàng xác lá,
đau nghiến chân quen
mau
níu lại một linh hồn
đang cơn đồng thiếp.
 
lụcbát phong trần
 
thương câu lục bát khỏa thân
từ trăng mười sáu vẫn gần không xa
lời đồng dao vốn thật thà
nguyệt cầm phím rủ vì ta tơ chùng?
 
câu lục bát tự thủy chung
là tình vấn ý theo từng điệu ru
vần thơ rơi vào thiên thu
còn nguyên nỗi nhớ Tố Như khóc người
 
bánh xe lãng tử luân hồi
mang theo tiếng nhạc nối lời vọng âm
hải triều dâng sóng vỗ thầm
ghẹo trăng thiên cổ đại ngàn gió reo
 
cúc vàng nở giữa xanh rêu
hồn nhiên trần trụi, gấm thêu mặc tình
chỉ vì bóng mới hiểu hình
khiến trăng mười sáu bất bình khỏa thân
 
cho đời vui mặc phong trần
cúc vàng lục bát nửa vầng trăng nghiêng
một chữ yêu cũng lụy phiền
huống gì sáu tám đảo điên đời này
 
đập cổ cầm cạn men say
hỏi tình lục bát ai bày ai gieo
cho trăng mười sáu đừng theo
dạ quang nguyệt ảnh mãi trêu ghẹo người.
 
thương câu lục bát rã rời
tan hình nát bóng ma hời hóa thân.
 
sương phụ
 
Thu vàng xác lá trong thơ
Bướm ong chắc hẳn cũng ngơ ngác buồn
Như sương phụ giữa chiều hôm
Sợ thời gian vội sợ đêm mau về.
 
Trăng nghiêng trúc ngõ ngủ mê
Vàng phai sắc lá trăng quê lạc đường
Soi nghiêng bóng chiếc in tường
Xót đời lá rụng cúc tàn nhụy phai.
 
Thương hoài trăng thuở mười hai
Nhớ qua mười sáu nối dài đường vui.
Phòng đơn chăn gối ngậm ngùi
Trái tim không ngủ nhớ mùi hương xưa.
 
Hoa chanh hoa bưởi đong đưa
Lồng trong mái tóc cợt đùa thu phong.
Vàng lên xác lá nát lòng
Thu tàn đông tới vẫn mong người về.
 
Hỡi anh còn chút tình quê
Trăng nghiêng rót xuống nhiêu khê cũng đành
Hỡi anh còn nhớ mái tranh
Vách phên bờ giậu lạnh tanh bên này.
 
Biết là anh ở trời tây
Lối tre ngõ trúc vẫn đầy nhớ thương
Biết là đã chia hai đường
Nhưng sao em vẫn mộng thường nhớ nhau.
 
Buồn lên tóc trắng hoa cau
Nửa đời sương phụ dây trầu vẫn leo.
 
chữ lót nối đời nhau
 
Em và anh khác nhau tên họ
chỉ giống nhau ở nỗi buồn chung
là chữ lót như cầu định mệnh
nối hai bờ thương nhớ rưng rưng
em và anh hai bờ cách trờ
chỉ cùng chung một chuyến đò ngang
là chư lót giống nhau như thể
tuy hai mà thành một thế thôi.
em và anh giữa đổi dời dâu bể
chữ lót chung, em nghiêng vai nhỏ bé
gánh Họ dùm anh cho hết đoạn đường
cái Họ một đời ba chìm bảy nổi
thành gánh lao đao giữa chợ đời.
 
em gánh làm gì hỡi em gái nhỏ
gánh Họ là gánh cả đời nhau.
là gánh cả buồn đau thế kỷ
hận mênh mông nước mất nhà tan
 
chút chữ nghĩa bên trời phiêu bạt
chữ lót chung có nối lại đời vui
và cùng Họ là cùng thêm hận tủi
em gái ơi, đừng để lỡ xuân thì
cứ mặc anh với trời riêng bão tố
với lẻ loi thương nhớ chữ lót đường
Thanh Nguyễn -Thanh Trần là trong giữa đục
dòng sông trong đục ấy chuyện thường
nhưng trái tim đang trong mà vẫn đục
ấy chính là hệ lụy nhân gian.
nghĩ  lại đi em,vai gầy có chịu
đỡ nổi không một gánh đoạn trường.
 
em và anh khác nhau tên họ
nay đã là chung vì chữ lót đường
chung số phận vong thân xứ lạ
chung một Họ rồi chung cả quê hương.
mà quê hương tai ương nhiều lắm
gánh nổi không khi còn đó nhiễu nhương.
 
Em và anh vẫn khác nhau tên họ
thương quá đi thôi chung chữ lót đường.
không là chiều,
chưa phải hoàng hôn
sao nắng đã tím màu trong gió
tháng tư,
hoa vẫn vàng trước ngỏ
hương xuân
 hay hương tóc ngùi bay?
td
người là không còn ta đã có
nắng chiều bóng ngã hoàng hôn
trăng khuyết tật trêu người thất thế
nỗi buồn trôi như mây chiều hôm
về đâu
lại biết về đâu nhỉ
tháng tư rờn rợn đen tối đen
chợt nghe hương tóc ngời trong gió
nhớ quá đi thôi tưởng dung ơi!
túy
 
như thể đã quen
 
*tiếp tưởngdung
không là chiều, chưa phải hoàng hôn
sao nắng đã tím màu trong gió
tháng tư, hoa vẫn vàng trước ngõ
hương xuân hay hương tóc ngùi bay?
người là không còn ta đã có
nắng chiều bóng ngã hoàng hôn
trăng khuyết tật trêu người thất thế
nỗi buồn trôi như mây chiều hôm
về đâu
lại biết về đâu nhỉ!
tháng tư rờn rợn đen tối đen
chợt nghe hương tóc ngời trong gió
nhớ quá đi thôi tưởng dung ơi!
 
ngón tay vẽ bóng ươm mơ
 
*Buồn lên mấy đốt ngón tay
ngón nào buồn nước, ngón nào buồn non
ngón nào đeo nhẩn chưa tròn
ngón nào níu lại mảnh hồn rách bươm
ngón nào viết chữ đoạn trường
buồn lên năm ngón mười phương gom về
ngón nào vạch đường sơn khê
chấm luôn tọa độ ngày về có nhau
ngón nào hứng hạt mưa đau
từ trong tiền kiếp nối sầu lưu vong
ngón nào ngắt ngọn cỏ bồng
lòng đau đáu nhớ núi sông quê nhà.
ngón nào rẻ tóc sương pha
tìm về cố quận, quân ta ngậm hờn
ngón nào tính sổ thiệt hơn
vốn  lời mất cả trống trơn trong ngoài.
 
buồn lên mấy đốt ngón dài
vẫn còn năm ngón vẽ hoài cờ bay
da vàng máu đỏ, rượu cay
hồ trường rót mãi còn say phương này.
hỡi ôi, mấy đốt ngón gầy
bong gân tróc vảy từ ngày nhiễu nhương.
chỉ còn chút mộng đời thường
xuôi về cố quận qua đường viễn mơ.
 
ngón tay vuốt tóc Mẹ chờ
bóng con xa vắng mịt mờ chân mây
ngón tay em vẽ đường cày
ngày mai gieo mạ kịp ngày trổ bông
cho dù ruộng đã thành sông
mênh mông cát chạy nhà không chỗ nằm
cho dù đời đang tối tăm
đêm trường dâu bể hờn căm vẫn còn
vẫn còn ánh sáng trăng non
lòng ta cứ vẫn sắt son đợi chờ .
 
buồn lên mấy ngón tay khờ
ngày buông vũ khí hạ cờ buồn hiu.
biết là đời đã nắng chiều
sao lòng rát bỏng lửa thiêu tim người.
trông lên không thể nói cười
cúi đầu nhìn xuông ngậm ngùi mang mang.
 
Buồn lên mấy ngón tay đan
nghe xương cốt gọi tiếng đàn lạc âm.
 
*Thơ Nguyễn Thế giác
 
bình định
 
Đường về Bình Định không xa
Sao đi không đến sao mà lạ ghê
Quanh đi quẩn lại cũng về
Trong cơn mê sảng lập thề chiêu binh
Người Bình Định đâu riêng mình
Mà sao cứ mãi lặng thinh thế này
Cờ đào áo vải xưa bay
Quân reo ngựa hí mê say ngất trời
Giữa rừng gươm mộng cao vời
Quang Trung dựng nghiệp cứu đời dân ta
Giờ đây ngày tháng phôi pha
Đã là dâu bể quê ta vẫn còn
Nỗi đau kiếm sét giáo cùn
Vó câu ngàn dặm nước non xa vời
Trăng tàn gươm gãy ý trời
Nhưng sao ta vẫn rối bời ruột gan
Chí người Bình Định không tàn
Sao đi không đến đường gian nan dài
Đã lên đông lại xuống đoài
Dặm trường phiêu bạt nhớ hoài người xưa.
 
Mùa này Bình Định đang mưa
Hay là đang nắng cho vừa lòng nhau
Mặc mưa mặc nắng trước sau
Ta dân Bình Định hữu cầu có nhau.
Cho dù áo vải bạc màu
Cờ đào dựng nghiệp ngày sau vẫn cần
Quy Nhơn Bình Định xa gần
Trong ta luôn nhơ non ngàn Tây Sơn.
 
Trông lên chí lớn không sờn
Cúi đầu nhìn xuống ngậm hờn lưu vong.
 
ngọn cỏ bồng xa
 
thân ta
như ngọn cỏ bồng,
một lần lìa gốc
buồn trông nắng tà,
sông dài, núi lớn
đường xa,
mơ về cố quận
vào ra thẩn thờ.
 
qui nhơn ơi!
có mong chờ,
nhắn dùm người ấy trong mơ
thuở nào
rằng ta nhớ quá chiến hào,
lam sơn tụ nghĩa
cờ đào năm xưa.
rằng ta
dù đời gió mưa
không quên
sân đất trường xưa học quyền
vẫn thương phận gái thuyền quyên,
theo người áo vải
chân truyền tiêu hao.
còn đây
cái giải yếm đào,
tặng người ra trận
buộc đao chúc lành.
ta như thuyền nhỏ
mong manh,
vượt ghềnh vượt thác
chiến tranh một thời
 
vẫn còn tâm huyết người ơi!
thân nơi chiến địa,
hồn phơi ngọn cờ
 
đã tan rồi
những giấc mơ,
công hầu khanh tướng
bụi mờ nhân sinh.
xưa người như ngọn trúc xinh,
cỏ bồng ta mãi
lụy tình rong chơi,
quy nhơn bình định xa vời
trong ta
sao vẫn nghe hơi thở gần.
cứ như còn ở bên sân
nhà người thuở ấy
ngại ngần bước qua.
cứ như còn ở quê nhà
giật mình mới biết
giấc nam kha buồn.
cỏ bồng ta -ốc mượn hồn,
thẩn thờ
trông ngọn mây tần mà đau.
quy nhơn biển núi chung sầu
gởi lời nhắn gió
bạc đầu nhớ nhau.
 
cờ đào phai
áo vải nhàu,
vẫn còn nguyên giải yếm màu chưa phai.
cỏ bồng lìa gốc
vì ai!
trầm luân trọn kiếp
tương lai nhạt nhòa.
 
từ em theo ngọn gió nồm
 
Từem theo ngọn gió nồm
mang theo hương quế hương trầm vào đây
qui nhơn níu bước chân  mây
anh thêm nét vẽ chân mày cho em .
từ em cởi yếm đào mềm
may cờ nghĩa dũng, ơn đền phu quân
giúp người áo vải chân trần
lam sơn dựng nghiệp xã thân với đời.
là em thuyền lạc biển khơi
nhớ người biên tái đang bơi ngược dòng.
là em chinh phụ chờ chồng
trăm năm hóa đá nghìn trùng chia xa.
 
từ em một đời gấm hoa
trong trang cổ tích bước ra với đời
tưởng rằng hoa bướm rong chơi
ai ngờ dâu bể tả tơi phận người.
quy nhơn huyền sử một thời
cỏ bồng đứt rể lạc loài về đâu.
 
Nay qua phố biển còn đau
nghe như gió thoảng tiếng sầu đong đưa
thời gươm dáo, thời gió mưa
hồn nào theo gió nồm xưa trở về.
quy nhơn núi biển hôn mê
làm sao quên được hương quê quế trầm.
 
tình nẫu quê xa
 
Ai về Bầu đá cho ta hỏi
những lò rượu nếp có còn không
loại rượu trắng xanh như ngọc ấy
chỉ thử một lần cũng lên mây
là người Bình Định ai không nhớ
không phải là dân xứ Nẫu ta
riêng tôi còn nhớ cô gái rượu
của lò Bảy Chắt mắt trong veo
lưng ong mềm quá khi đong rượu
khách chỉ nhìn thôi cũng đã say.
ai về vùng ấy thầm hỏi nhé
cô gái ngày xưa có còn không
hay là nước mất nhà ly hận
cô đã sang sông thủy thượng trầm.
 
Nước mắt quê hương trong trí nhớ
mỗi miền mỗi khác chút nồng cay
rượu ủ nguyên mầm mùa nếp mới
khác xa rượu đế gạo nàng hương
nước vùng Bầu đá xanh ngăn ngắt
cất chưng với mộng nếp nẩy mầm
chưa ai dám thử qua nước nhất
chỉ nhắm nhì ba cũng ngất ngư.
 
Truyền thuyết ngày xưa người áo vải
tế cờ ra trận rượu Đông lâm
quân binh tướng sĩ chia nước nhất
hào khí Tây Sơn dậy ngất trời.
mùa xuân Bắc chiến ăn tết trước
bầu đá rượu quê cũng góp công
 
chiến bào Vương tử còn khói súng
xuống voi đãi rượu Tướng, Quân nhà
rưới rượu tạ ơn mừng chiến thắng
ngữa cổ tu luôn hết nữa bình
ngựa hí quân reo rền chiến địa
bầu đá rượu quê trọn nghĩa tình.
 
Nước mắt nẫu ta giờ đã cạn
vẫn còn men dậy những nồng say
ai về nhắp thử dùm ta nhé
một chút, chút thôi mộng vờn bay.
 
Ai về Đập đá cho ta hỏi
nón lá Gò găng nhuộm nắng mai
chợ Huyện có còn lên phiên nhóm
nem nướng níu chân khách vãng lai
ai qua truông rộng làm ơn nhớ
chim mía Phú phong vẫn dậy mùi
hay là rừng phá truông mất đất
tuyệt đường chim mía ngẩn ngơ đau.
ai về mùa lũ cho ta hỏi
cá Lúi sông Kôn có họp đàn
hay là dâu bể dồn nước cạn
cá Lúi buồn tênh đã ngược nguồn.
 
Xứ Nẫu quê tôi đâu có thiếu
mồi ngon rượu ngọt đặc sản nhà
chỉ thiếu người xa trong trí nhớ
có còn tình nước nợ Nẫu ta.
 
 chỉ là chỉ lạ chút thôi
 
chỉ là cam quít vườn xa
mà sao lại nhớ quê nhà nao nao
gió đùa hoa cỏ xôn xao
hoàng hôn níu bóng non cao mây ngàn.
 
chỉ là ngọn ngò rí xanh
mà sao lại nhớ bát canh thì là
thì ra hương vị quê ta
đã là trong máu ruột rà đồng hương.
 
chỉ là cà pháo ngâm tương
mà sao lại nhớ khôn lường bếp quê
khói lam chiều quyện sơn khê
chắc là bên ấy Mẹ tê tái chờ.
 
chỉ là cọng cỏ bên bờ
sông người, nước lạ thấy bơ vơ đời
dặm trường nghiệt ngã giỡn chơi
thời gian tính thiệt vốn lời đã xa.
 
chỉ là chút gió thoảng qua
mà sao lại nhớ tiếng gà gáy trưa
nhớ luôn cả tiếng võng đưa
ca dao tình tự lời xưa ngọt ngào.
 
chỉ là, chỉ lạ chút thôi
người đà ly xứ đời trôi nổi nhiểu
vậy mà khi nhìn ráng chiều
lòng quay quắt nhớ cánh diều cô thôn.
 
trăm sông ra biển về nguồn
đời chia ngàn nhánh vẫn hồn Việt Nam.
câu thơ lục bát nẩy mầm
từ trong ký ức tím bầm ruột gan.
 
thu hà nội
 
Đêm nay hà nội phố mưa
Hồ gươm dấu bóng đong đưa nguyệt mờ
Những bông hoa sữa ngẫn ngơ
Gió lay cành lá vần thơ dỗi hờn
Đêm nay hà nội phố mơ
Những ô cửa cũ đã mờ dấu chân
Nghe từ tiếng thở nguyệt cầm
Trên nền đá lạnh nốt trầm cũng đau
Đêm nay hà nội phố sầu
Khách khâm thiên đã từ lâu vắng dần
Đâu đây tiếng ai cười gần
Nghe ra như giọt lệ hồng trần rơi.
Đêm nay hà nội mồ côi
Tiếng tiêu trúc bạch rụng rơi nửa vời
Vỡ ra từ giữa lưng trời
Hồn ma khóc ngất không lời giải oan.
 
Đêm hà nội như cường toan
Theo mưa Thu chảy cháy thân phận người
Sao rơi máu hãy còn tươi
Hờn lên tháng tám khóc cười man man.
Đêm hà nội chít khăn tang
Thăng long rồng chết vườn hoang huyệt sầu
Oan hồn uổng tử về đâu
Mà sao nghe lạnh tinh cầu đêm nay.
Đêm nay hà nội phố say
Những ô cửa khép cỏ cây rợn người.
Đêm nay hà nội phố cười
Hay là phố khóc mưa đời nhiễu nhương.
 
Hà nội thân chết dị thường
Chỉ còn hồn sống trong hương hoa đời.
 
hành giả
 
người về từ biển xanh xao
ta về từ núi bạc màu cốt khô
người về từ bến giang tô
ta về từ những nấm mồ quanh hiu
sông cạn lòng  bến tịch liêu
hồn rừng xác biển không chìu lòng nhau
đêm gieo tiếng oán nhịp sầu
ngày buông lưới rách hốt đau đớn đời
 
những mong lấp biển vá trời
hỡi ơi! thần nữ đánh rơi nụ cười
cho hoa xếp cánh không lời
tim ta ứ máu nửa đời vỡ tan
Mây mưa đã lỡ cung đàn
khỏa thân khóc ngất điêu tàn xuân thu
bỏ dao.buông súng,ngục tù
tự dưng thành kẻ trượng phu thất thời
người đi mua mộng nửa vời
ta đành bán nốt chút hơi sức tàn
 
ta như hành giả cơ hàn
người là chim sáo bẽ bàng sang sông
trách gì đời sắc với không
trách gì chiến tướng bụi hồng níu chân.
 
ta là hành giả thất thần
xa người vẫn ngỡ đang gần mới đau
ta là hành giả bạc đầu
phong trần phiêu bạt biết đâu là nhà.
 
hỡi người chim sáo hôm qua
giữ dùm tiếng hót giữa tha ma đời.
 
mê lộ
 
Là ta tâm loạn thân nhược lão
Là người mua mộng bán chiêm bao
Là ta mất hướng đời vô định
Là người còn nặng gánh lao đao.
 
Biển bắc bờ nam con sóng nhảy
Nước hóa cường toan cháy mặt ngày
Nhật nguyệt buồn hiu ôm bóng ngủ
Riêng ta động cởn gởi tình bay
Theo cơn gió thoảng về bên ấy
Gõ cửa tình xưa người có hay.
 
Là ta thân lạnh tâm nhược lão
Là người không bến vẫn sang sông
Là ta mệt lã đường trăm ngã
Là người lạc hướng giữa mênh mông.
 
Hai đường khác nhau có khi gặp
Ở chỗ vô cùng phải thế không
Cứ như xưa hẹn mà không đến
Đến để rồi đi có mấy khi
Như Từ Quan ngủ ôm mộng mị
Gọi người xa vắng lệ hoen mi.
 
Đã là tâm loạn thân nhược lão
Nhớ người chim sáo được ích gì.
Tâm loạn nhìn đời như mê lộ
Ngày đêm phân biệt vẫn hồ nghi.

một điều rất thật

*gởi yên vũ huy chân

Sẻ nâu sóc nhỏ của tôi, sáng nay sao lại đi đâu mất rồi
như cành hoa rụng đầu hồi, tôi nhìn tôi lại, thấy tôi
quá buồn.
Mặt trời lên ngỡ hoàng hôn, trước sau nhà vắng tiếng con trẻ cười
dường như có giọt mưa rơi, hay là hạt cát ghé chơi
mắt này.
Không khóc sao biết mắt cay, rượu chưa cạn chén hương say ly sầu
về đâu sẻ nhỏ sóc nâu, dấu chân con trẻ in sâu sân dày.
Biết rằng mây nào chẳng bay, tính ra cũng cấy cũng cày
cũng phân
hạt lúa giống mới trổ mầm, con thêm lông cánh lại cần
không gian.
Biết rằng đời lắm ải quan, nhà xiêu sân nhỏ gian nan
không từ
gần con lòng chẳng ưu tư, xa rồi mới nhớ ngất ngư!
đời này!
 
Sóc nâu sẻ nhỏ đi đâu, về nhanh lên chứ biết đâu lỡ tàu
Sân ga tàu ghé đêm thâu, biết đâu chỉ gặp sắc màu
trống không.
Ấy là lúc ta ra đồng, vui cùng giun dế mênh mông
thiên trường
chỉ còn địa cửu vấn vương
hỏi thăm con trẻ lạc đường
về đâu.
 
 từ biển nào xa
*gởi châm hồ
 
Người thủy thủ già nua
Nhớ vùng trời biển hát
Sóng kể chuyện ngàn xưa
Bên hương nồng muối cát.
Người thủy thủ già nua
Như con tàu gỗ mục
Đã một thời nắng mưa
Giữa ba đào thế tục.
 
Người thủy thủ già nua
Lục từng trang ký ức
Nhịp tim còn đong đưa
Giữa trầm luân tỉnh thức.
Người thủy thủ già nua
Thèm nghe lời tình tự
Từ những Mỹ nhân ngư
Ru hồn quên thế sự.
 
Người thủy thủ năm xưa
Bên trời thân mạt vận
Vẫn đội đầu nắng mưa
Giữa biển đời lận đận.
Người thủy thủ buồn hiu
Lặng người nghe biển hát
Quay quắt nhớ nhân ngư
Thương hoài đời biển cát.
 
Biển lẳng lơ từ thuở
Thương sóng bạc đầu xa.
Biển muôn đời rộn rã
Có nhớ ta chiều tà.
 
khóc cười
*gởi nghệ sĩ hồ kiển
 
Khi người nghệ sĩ khóc cười
Là người đang phải đổi đời nhập vai
Bao nhiêu lần chạm bi hài
Tính thành vạn dặm bước dài hóa thân.
Chiều xuống thấp người thưa dần
Mênh mông vầng trán ngại ngần chân quê.
Đời nghệ sĩ vốn yêu nghề
Thước phim nối lại những ngày đam mê
Mặc thời gian chẳng quay về
Mặc đời mưa nắng sơn khê xa vời
Tay nâng ly rượu cạn hơi
Ngâm câu thơ cũ như bơi ngược dòng
Vẫn cười vẫn nói thong dong
Vẫn người nam bộ ruộng đồng quê ta.
Vẫn chân chất vẫn thật thà
Trải dài sân khấu đường xa năm nào.
 
Cám ơn với nhiều tự hào
Nhờ người tôi nhớ điệu đồng dao xưa
Bạn vong niên nói sao vừa
Lòng nhau vì đã chiều đưa bóng chiều.
 
Đời nghệ sĩ như đời Kiều
Đoạn trường trăm đoạn, nhiễu điều còn đâu.
 
nốt trầm kha
gởi linh phương
 
thoảng nghe từ tiếng dương cầm
giọt buồn rơi xuống nốt trầm nặng thêm
và từ những tiếng vạc đêm
kêu sương gọi bạn làm mềm lòng nhau
nghe như từ đáy vực sâu
Linh hồn ngủ đậu bạc màu thời gian
Phương nào cũng lắm trái ngang
tiếng đàn vọng nguyệt bẽ bàng phím ru
tam bộ nhất bái thiên thu
ngón tay nhỏ máu cầm thư hữu tình
phím ngà nhạt sắc trở mình
nốt nào rụng xuống giữa hình bóng xiêu
chút tâm chút ý chút liều
theo từng nốt nhạc muôn chiều mây mưa
hóa ra vẫn thiếu không thừa
khối tình si vẫn đong đưa gió đùa.
cổ cầm tri kỷ đàn xưa
vẫn còn lay động vẫn chưa vừa lòng
tiếng đàn loang giữa mênh mông
linh hồn rơi xuống trống không phương này.
 
đã là như sương khói bay
tiếng cầm giữ lại men say cho người.
đàn lên tay nhỏ máu rơi
ngón nào nhỏ máu xuống đời tôi đau.
 
tâm bút
gởi đoàn thạch ngọc
 
sáng mồng một bước ra cửa gặp
vần thơ rơi
trên khóm vàng hoa
bỗng dưng nhớ bạn và
thèm rượu
cạn dùm ta mấy chén giao hòa
 
sáng mồng một
mãn thiên hoa nở
chữ ý tình còn đọng
sương khuya
bỗng dưng nhớ
bạn hiền tâm sáng
như mặt trời vẫn tỏa dương quang
 
sáng mồng một
khai tâm khai bút
bạn ta ơi!
giữ bút tâm bình.
hãy nhúng bút thật sâu
vào mực
vạch nét ngang
thêm một dấu huyền
 
ta sẽ nhớ
một thời ngang dọc
từng liên tu hết mấy hồ trường
ta sống lại
không kể công hãn mã
thì đâu ngại ngần
da ngựa bọc thây
 
Sáng mồng một
tâm cao chí hứng
vai trượng phu nhật nguyệt còn đầy
mặc sương trắng rơi đầu điểm bạc
thản nhiên cười
hoa nở lộc xanh
 
xanh như áo hoa bèo
thời ở lính
hùng tâm chí lớn
mộng vờn quanh
ôi cái thuở
sa trường quân mạc vấn
chiến trường
chia lửa thản như không
 
ừ! thì chỉ
nhắc cho đỡ tủi
chứ hận man man
vẫn còn nguyên
cái chân thương tật
luôn nhắc nhở
một đời chinh chiến
cũng như không.
 
ừ! thì cứ
ngữa cổ cười cho đã
chí lớn êm trôi
chí lớn hề!
 
khai bút vì người
 
đầu năm khai bút khai tâm
viết thêm chữ nhớ giữa trăm năm đời
mực đã cạn tình chưa vơi
bút cùn viết tiếp tặng người tri âm

em như thiếu nữ thanh tân
như hoa mới nở bội phần thắm tươi
em như suối gọi sông mời
cội nguồn hương ngát không vơi rượu nồng

anh vẫn là gã cuồng ngông
trái tim rực lửa giữa hồng trần vui
đã quên hai chữ ngậm ngùi
vì trong tim có ngọt bùi tình riêng

đầu năm viết thêm chữ thiền
cho tâm bình, thế giới bình an vui.
được không, sao em lại cười
còn đây chữ hứa một đời có nhau
 
ngoài kia mưa rải lộc xuân
trong này anh trải chiếu hoa đợi người.
 
Hương rượu thơm
*gởi hoànghùng
 
Khi tiếng đàn vang vang theo điệu nhớ
Người nâng ly cạn hết một hơi buồn
Nghe ra như tiếng cồng chiêng bản thượng
Pha chút ngậm ngùi khúc hát ma trơi.
 
Bình rượu quý nhân sâm hòa mật đắng
Lại thêm nhiều dược thảo chỉ truyền gia
Rượu quý hiếm phải đãi người kiêu bạc
Không mời người phù thịnh thích phù hoa.
 
Cái tâm ý tưởng như nho nhỏ ấy
Hóa ra là chứa trời đất bao la
Giữa tiệc đông vỗ tay vui mà nói
Rượu lâu năm chỉ tặng khách không nhà.
 
Hiền huynh ơi! phút bèo mây gặp gỡ
Người trải lòng như trải thảm thêu hoa
Đệ là gã bên trời xa phiêu bạt
Chưa cạn ly mà nước mắt nhạt nhòa.
 
Cám ơn đời, ơn bèo mây hạnh ngộ
Mai chia xa nhớ mãi chiếu chăn nhà.
 
 
hoa trắng vẫn cài trên áo tím
*gởi thi sĩ kiêngiang hàhuyhà
 
Hoa trắng cũ thôi cài trên áo tím
Đâu phải là hoa rụng giữa chiến chinh
Hoa vẫn nở giữa đất trời thương nhớ
Và trong lòng người một thuở đao binh.
 
Chiếc thập tự nóc giáo đường còn đó
Thì hoa xưa còn trắng dưới trăng ngà
Cánh hoa bay râm ran trong ký ức
Áo tím nhàu nhạt sắc vẫn thương hoa.
 
Ta cám ơn những dòng sông chảy
Từ Kiên giang Nam bộ vốn hiền hòa
Ta cám ơn đất lành sanh trái ngọt
Có muôn chim về hát một thời qua.
 
Chợt nhìn anh, Hà Huy Hà đứng đó
Trong góc buồn, mắt sáng, hạt lệ sa
Nụ cười xưa còn vấn vương kiêu bạc
Vui với đệ huynh còn mấy sát na.
 
Lại cám ơn, ơn người anh Nam bộ
Vẫn gieo vần gợi ý dẫn ta đi
Vào cõi thơ, cùng ca dao sông nước
Ngát  hương đồng gió nội cánh diều bay.
 
Phút tao phùng niềm riêng sao nói hết
Chỉ biết là hoa trắng vẫn còn đây.
Và áo tím ngàn xưa đang sống dậy
Từ cõi thơ bát ngát đẫm hương đời.
 
rồng ngủ
*gởi ngôđìnhlong
 
Rồng xưa có ngủ bao giờ
Lại thường lạc bước vào thơ ru buồn
Như lệ rơi như mưa tuôn
Đầy thêm bầu rượu vẫn hồn hoang vu
Vẫn đi giữa cõi phù du
Trái tim ai nhốt vào tù được đâu
Ta mời người cạn chén sầu
Đong thêm chén đắng rót vào thiên thu.
 
Lời thơ khắc cốt tâm từ
Vỗ bàn mà hát nát nhừ ruột gan
Cạn thêm dăm chén gian nan
Hồ trường ai rót, phương nam đoạn trường.
Bạn tôi đã mấy dặm đường
Đắng cay nếm đủ vẫn thương phận người.
Lạc vào thơ vẫn gọi đời
Như người Từ thức một thời mơ tiên.
 
Hạnh ngộ đây, là hữu duyên
Ngàn xa thiên lý còn nguyên ý tình.
 
điên tỉnh đời này
*gởi vũthànhđiên
 
Gió mưa vần vũ đời kiêu bạt
Người tỉnh ta điên một điệu đàn
Khác gì đâu nhỉ ngàn dâu bể
Một nét sổ thôi thành dấu than.
 
Múa gươm ngay giữa trời phong vũ
Cạn chén rượu cay hát ca trù
Đời ai biết được điên hay tỉnh
Khoảng cách mong manh sợi chỉ mù
 
Thành nhơn ai nói thành điên nhỉ
Chỉ lạc vào thơ khóc đường thi
Buồn vui mấy độ chân tâm vẫn
Vui cạn chén cay mặc thị phi.
 
Thôi thì ta rót mời nhau nhé
Chút rượu giang hồ ướp nhiêu khê
Cứ xem như là người Tôn Tẩn
Xuân thu chiến quốc giả điên hề.
 
Cạn hết chén này thêm chén nữa
Cùng say ta tái nhập cơn mê.
 
biển không còn hát
*gởi phạm ngũ yên
 
Về thăm quê mẹ vũng tàu
Qua cầu cây khế đồn xưa không còn
Bãi cát lở cát rã rời
Người xưa chẳng thấy nửa đời tang hoang
Rạch dừa mất dấu nhà Hoàng
Một thời Hoàng thị bẽ bàng còn nguyên
ở trong trí nhớ cô miên
Riêng mình đối bóng hình nghiêng dật dờ.
 
Bãi Chí Linh Liễu trong thơ
Nay trơ xác lá nay ngờ ngợ thôi
Ngã tư giếng nước một thời
Rong chơi vớ vẫn xóm người buôn hoa
Đã là phố thị chan hòa
Nửa quê nửa tỉnh, gái già nhạt son
 
Nhà chen nhà sơn chồng sơn
Sắc màu nghịch lý mượn hồn ốc xưa
Trông lên núi lớn Phật cười
Đường ra bến Đá ngập mùi cá ươn
Những ngã tư, những tên đường
Sao như xa lạ, phố phường nào đây.
 
Còn đâu là gò mã Tây
Cao Đài đất thánh tường dày rêu phong
Chợt nghe lạnh toát sống lưng
Cột xiêu vách lở khói nhang không còn
Ngã ba xóm mới vô hồn
Đường vào Tịnh Độ đã mòn dấu ghi.
 
Nhà Mẹ đâu, đất biết gì
Tang thương dâu bể người đi không về.
Ừ thì, tại, bị nhiêu khê
Đỗ thừa trăm lý không bằng lẽ riêng
Lẽ là nước chẳng bình yên
Từ ngày giặc chiếm hồn thiêng đất hờn.
 
Chỉ đến đây chưa thiệt hơn
Mà sao như đã giữa cơn phong trần
Ngày xưa quê Mẹ lưng trần
Vẫn nghe biển hát lời gần vọng xa
Sóng bạc đầu vỗ bờ ta
Như đồng dao cũ quyện tà áo bay.
 
Mới vậy thôi đã là say
Men cay quê Mẹ lá bay quê người
Ta về tìm lại nụ cười
Từ trong ký ức đã vời vợi xa.
Chỉ còn nước mắt nhạt nhòa
Thương tóc Mẹ bạc kim thoa gãy rồi.
 
Nghinh phong Ô cấp dỗi hờn 
Lòng nhưng nhức buốt sóng dồn thiên thu
Không còn nghe biển hát ru
Gió rung liễu rũ giữa ngu ngơ đời.
 
Trên cao vẫn có Phật cười
Dưới thấp người vẫn khóc người lạc nhau
Biển không còn hát vì đâu
Người không còn hát bể dâu đổi đời.
 
trăng lạnh thơ rơi
 
Ai nở đề thơ trên trăng lạnh
trăng rơi đáy nước thơ lạnh tanh
làm gì còn có người lý bạch
khóc một đời trăng vốn mong manh
riêng ta hàn sĩ từng múa bút
quậy sóng sông xa khói sương nhòa
thành gã từ quan không tự lượng
treo mình cho gió táp mưa sa
cũng đã nhiều lần mơ trăng lạnh
một mình ngớ ngẩn chạy loanh quanh
chạm tay nguyệt vỡ trên dòng nước
đâu vớt được thơ từ sóng xanh
em - ta, cách biệt ngàn thương nhớ
cuối sóng đầu sông bờ chông chênh
em trăng ta nước thơ chìm nổi
thủy táng tình si sóng dồn quanh
Hoa như huyết
Nắng như em
Anh ngọn cỏ
bên đường lã ngọn
 
Nắng quái
 chiều hôm
 Xuyên hoa hoa
 hoại huyết
Vạt cỏ ngậm ngùi
Khóc ngất ngày qua
Hoa như huyết
Bầm trong nhánh cỏ
Nắng như em
Khiêu vũ cỏ thất thần.
 
túy
 
hoa như huyết
 
Hoa như huyết
Nắng như em
Anh ngọn cỏ bên đường lả ngọn
Nắng quái chiều hôm
Xuyên hoa, hoa hoại huyết
Vạt cỏ ngậm ngùi
Khóc ngất ngày qua
Hoa như huyết
Bầm trong nhánh cỏ
Nắng như em
Khiêu vũ cỏ thất thần.
 
thu không tận
 
khi cơn gió chao qua mặt sóng.
sóng nhân từ úp mặt hồ trong
khi ánh trăng
nghiêng qua mặt kính
nước hồ thu hừng hửng má hồng
như sơn nữ chưa một lần xuống phố
thì làm sao biết đời sống buồn vui
đôi mắt nâu
mắt nai vàng ngờ nghệch
chạm tay thu cuống lá cũng rời
sơn nữ ơi!
nỗi buồn như núi
những ngày mưa nước cuộn suối nguồn
và niềm vui như ngày nắng mới
tưới mật hoa lên khắp đại ngàn
giữa buồn vui
có giờ chạm ngỏ
thu rụt rè
thả nhẹ lá vàng rơi
trên xác lá có cành hoa lả ngọn
níu tay thu chờ qua khỏi đông tàn
và cứ thế thời gian theo nhật nguyệt
như tình yêu mãi lẽo đẽo theo người
tôi như gã thợ săn vụng tính
nên đường tên không đến hồng tâm
qua truông rộng nghe như chó ngáp
hay tiếng tru của sói chờ trăng.
trên tất cả những cảnh đời xoay chuyển
 
vẫn còn thu len lén đến trêu người
và như thế mới là bất biến
mới trở thành hai chữ thiên thu.
người không thể
đời luôn không thể
chỉ riêng thu lồng lộng với trăng ngà
nên từ đó có thơ và nước mắt
chen nụ cười sơn nữ nở hoa.
 
mặt hồ gương chao nghiêng và ửng đỏ
vì mùa thu tiền kiếp lại về.
và mặt tôi thêm vết bầm ứ máu
lại động kinh co giật cùng thu
đau xác lá ngập ngừng giữa gió
đau chính mình ngờ ngợ đã trăm năm.
thu bất biến
thiên thu không tận
chỉ có người khuyết tật níu bờ thu.
 
thơ rơi từ thuở yêu người
 
có những câu thơ
nặng như đá tảng
đè nặnglên tôi
chết như chơi
có những câu thơ
nhẹ như gió thoảng
thoáng mong manh như khói thuốc bay
khói thuốc bay mùi hương ở lại
ngất ngư đời tôi choáng say.

 
có những câu thơ
nói lời không thật
cũng đủ làm tan nát lòng nhau
nát lòng nhau vẫn cần nhau mới lạ
thơ thẩn gì mà lắm điêu ngoa.

 
có những câu thơ nói lời rất thật
như hoa rơi nước chảy hữu tình
trên ngọn sóng vô tình vô hạn
nhưng dưới lòng sâu là kho báu trữ tình.

 
trơ mặt lạnh nhìn nhau đừng khóc
có những câu thơ nói hộ dùm ta
là nước mắt chẳng là gì cả
ngoài cặn dư của những giọt mồ hôi
mặc dối trá điêu ngoa xảo quyệt
hay thực lòng chia sẻ nữa đời sau.
tôi vẫn chỉ muốn nói điều rất thật
tôi cần em, cần quá đi thôi.
 
có những câu thơ làm bay tóc rối
dù gió chiều nay chưa kịp lên
gió chưa lên, thơ lạc vần
vẫn vận
vào đời tôi đang giữa hoàng hôn
ráng chiều đỏ như máu bầm huyết lạnh
hoá giọt sương mê mãi bám cành.
 
có những câu thơ đong đưa mờ tỏ
chờ trăng nghiêng soi rõ mặt nhau
thơ trần trụi, như đời tôi cát bụi
quyện vào nhau như một nhiệm mầu
từ cái thuở Eva mê mẫn
tặng adam trái cấm khóc cười
nhữngchiếc lá nho ủ lời nguyện hoá rượu
thành bùa yêu
cho nam nữ nối đời nhau.
 
thơ đã có từ hồng hoang nguyên thủy
xưa rất xưa sao mãi mới thế này
thơ thường nói những lời mềm mại
như những bàn tay sắt bọc nhung
nhưng ghét thơ yêu thơ cũng vậy
vì âm dương mềm cứng vẫn cần nhau
 
thôi thì cứ để thơ bay nhảy
trên những đời chữ nghĩa quanh co
thôi thì cứ để thơ lạc vận
như đời tôi yêu chẳng đắn đo
thôi thì cứ để thơ nói hộ
người yêu người muôn thuở chẳng lý do.
 
 
mùa thu biệt hận đêm ngưng thở
phiêu hốt về đâu giữa nguyệt mờ.
 


alt

 

gởi người

dẫm nát đời nhau
 
Anh vẫn ngược sông
 xuôi chiều lặng lẽ
em lại là tia chớp
 gọi phong ba
đừng em nhé
van em đừng em nhé
hãy mặc đời sông cạn
nước man man
cuối ngày là
bóng chiều rơi quạnh quẻ
sấm chớp em vẫn khiêu vũ cùng mây
anh ẩn sĩ
mặc dòng đời xuôi ngược
vì em ơi! sông cạn nước còn say
 
hãy làm ơn theo mây về núi lạ
để riêng anh mơ mãi dáng hoa bay
 
ừ thôi thì cứ như là đã
yêu tự thiên thu phải phong trần
em về níu lại bờ hư ảo
cho anh gởi chút mộng ba đào
 
tình riêng
 
tự gối đầu trên tay mình
xuôi theo cuộc lữ tìm hình bóng xưa
bóng nhập nhằng vẫn đong đưa
trong tôi từ thuở bóng chưa giật mình.
đêm trăn trở gối chăn rình
người nghiêng xương cốt chuyển tinh dịch về
hai tay úp ngực u mê
tế bào rờn rợn cứng tê ngọc hoàn
rịn mồ hôi giọt tinh tràn
hay là sủng nước mắt hờn canh đêm
trở mình lật ngược người lên
nghe như nấc nghẹn tiếng rên đêm ngày
cười sảng khoái cuộc tiệc bày
chiều thu gió lộng thảm dày chiếu chăn
đêm lõa thể thịt da gần
hương mê ấn ái mấy lần ghét thương.
 
giật mình nghe quạ kêu sương
thì ra chẳng lạ mộng thường di tinh.
chỉ là lạ trong cơn mơ
người là người thật hay hồ ly tinh.
 
hư cấu
 
Là thơ hư cấu hay giao cấu
Như Phượng Rồng bay động địa cầu
Cho mây ngủ sắc dồn lưng sóng
Dệt mộng Vu sơn sóng bạc đầu.
 
Mơ hoài Thần Nữ năm xưa ấy
Dạ yến mây mưa nỗi nhớ đầy
Trăng khuyết trăng tròn trăng có biết
Tình thơ ý chữ ngã nghiêng say.
 
Như người Từ thức rời đất Việt            
Thủy độc hành mơ mộng Thần Tiên   
Vượt cửa Thần Phù trời cao rộng
Lại nhớ nhân gian chạnh nỗi niềm.    
 
Một ngày luyến ái trăm năm mộng     
Duyên tục tình Tiên vẫn mặn nồng    
Sao Thơ hư cấu thành giao cấu           
Vỡ  mộng Từ quân đời trống không.
 
Thôi thì hư cấu hay giao cấu
Ý chữ tình thơ vốn dại khờ.
Cho ta làm gã ngu ngơ ấy
Vui với trần gian khói bụi mờ.
 
tự vấn
hôm nay mười bốn tháng hai
cùng ai cạn chén
lệ say tình nhòa . . .St
chúc ai!
lạ nhỉ! chúc ai đây
ngày lạnh quanh ta nỗi nhớ đầy
hay chúc người thơ
tay thảo bút
gieo vần gởi ý
chút tình si
 
có phải em là vầng nhật nguyệt
vẫn dõi theo anh
những dặm dài
có phải em là hoa cỏ dại
vẫn ngát hương đưa đậm men say
có phải em là em có thật
hay hình bóng ảo níu hồn ai
 
thơ không đủ chữ
vần sai lạc
mơ một ánh sao suốt dặm dài
đời anh như thể đêm mất dấu
lạc giữa tinh cầu ánh nguyệt phai
sinh nhầm ngày lễ tình nhân thế
bóng lại hỏi hình em là ai
 
ngày như khánh tận, đêm mất hút
nghe tiếng nguyệt cầm vọng bi ai
nỗi nhớ tràn lan trên mặt đất
hóa thành sương khói mộng bi hài
 
hỡi em!
có viết thêm thơ nữa
nhớ viết dùm anh chữ dại khờ
vốn vẫn theo anh
như truyền kiếp
hồn lạc hình phai
mộng liêu trai.
Hỡi em
Có chúc tình nhân thế
Có tặng ngàn hoa đậm hương đời
Nhớ giữ dùm anh, riêng anh nhé
Một đóa vô ưu, hoa tịnh trai.