(phần 2)
 
Valentine và ta
 
Cám ơn ngày lễ tình yêu
cho ta cảm nhận ít nhiều thiệt hơn
máu tim người đậm màu son
vẫn tuần hoàn giữa mất còn được thua.
 
Đời vẫn buồn như ngày mưa
lại thêm gió nổi đẩy đưa phong trần
cám ơn ngày lễ tình nhân
dẫu là chẳng được quay quần cùng nhau
 
Còn hơn chờ đã dài lâu
người vui bến ấy ta đau bên này
Valentine lễ hoa đầy
hay hoa hoang dã gió vần tả tơi.
 
Hoa nào khi nở chẳng cười
tỏa hương điểm sắc cho người yêu nhau
cám ơn ngày lễ muôn màu
riêng ta vẫn thấy nát nhàu buồng tim.
 
Lễ tình yêu hãy ngủ yên
đừng khơi vết cắt còn nguyên máu bầm
thôi thì đành cám ơn thầm
người đi để lại thăng trầm riêng ta.
 
Lễ tình yêu giữa chiều tà
nâng ly cạn chén chúc ta-lệ nhòa.
 
Valentine hoa nở từ ly
 
Em thiếu nữ một lần vượt cạn
thành hoa mãn khai thấm đậm mùi hương
như mật ngọt hòa chung trong rượu
cạn ly đầy hừng hực máu luân lưu
từng đường gân đến li ti huyết quản
vỡ bùng
nhung nhớ ngập tràn vui
Valentine tôi chào đời không khóc
nhưng hôm nay sao như lệ hoen mi
chắc nỗi nhớ em
mạnh hơn bộc phá
đang nổ tung giữa thiên địa càn khôn.
 
Em sương phụ chân trần trên sỏi đá
mang trái tim nhân ái đến cho người
bàn tay em là món quà quý giá
Valentine nào sánh được bao giờ
tôi là gã cuồng say bạt mạng
trái tim chai đầy tì vết sân si
ngày lễ đến ngày tình yêu nhân thế
ngày tôi chào đời đã nặng oan khiên.
lễ tình yêu
Valentine ngàn hoa nở rộ
có đóa nào em nhỏ máu tặng riêng tôi.
hay là đã
tặng cho người cần tặng
vì tôi chỉ là
gã thất thế yêu em.
trái tim tôi dù nhiều vết tích
cũng nhiệt tình tặng hết cho em.
 
lễ tình nhân, ai là tình nhân nhỉ!
giữa đời đầy dông bão
vẫn cuồng ngông.
 
đành tặng em từng hơi thở cuối
như ráng chiều cố níu lại ngày vui
như máu tụ nghẻn đường tim
tuyệt vọng
vẫn chảy tràn trong huyết quản li ti.
 
Người không thể chọn tình yêu như ý
chỉ có tình yêu tìm đến với người
đó là ý cuối cùng của chữ
Valentine hoa nở giữa đời vui.
 
Nhưng riêng tôi
nén ngậm ngùi tự hỏi
ngàn hoa kia có nở vì tôi.
thế giới vẫn vui
hoa vì người mà nở
riêng chữ nghĩa tôi
sao nặng tiếng thở dài!
 
14-2-2012
 
 valentine và một lời riêng
 
Lễ tình yệu mỗi năm mỗi đến
Đừng nói với em lời mật ngọt đầu môi
Hãy nói với em một lời chân thật
Có trái lòng em vẫn cam tâm.
 
Lễ tình yệu trong anh có một
Riêng với em lễ đã quanh năm
Đừng nói thêm một lời gì nữa
Vì ngoài ta còn nhiều lắm – niềm riêng
Và quanh ta còn người khát vọng
Chút tình yêu bỏng lửa than hồng
Đừng nói với em những điều riêng lẻ
Mà nói với mọi người
là hãy thương người.
 
Lễ tình yêu không dành riêng đôi lứa
Mà phải dành cho cả tha nhân
Ta không thể chỉ nhìn nhau đắm đuối
Mà phải trọn tình với cả quê hương.
Nói như thế e có điều không thật
Hay nếu là có thật cũng vì
Trái tim người có nhiều ngăn chứa
Biết ngăn nào dành sẳn cho em
Và nếu có, em xin san sẻ
Cho mọi người cần hơi ấm tình nhân.
 
Lễ tình yêu vinh danh cao đẹp
Như bướm ong khiêu vũ với hoa
Giữa nắng ấm trời trong mây nhạt
Và cuối ngày nắng tắt mây bay.
 
Đêm sẽ đến giờ giao hoan sẽ điểm
Có nghĩa gì khi còn lại mình em
Có nghĩa gì khi chung quanh nhiều lắm
Những tâm hồn đơn lẻ thiếu tình thương.
 
Lễ tình yêu sẽ thành không thật
Nếu anh yêu em mà chẳng yêu người.
Hãy lục tìm từ ngăn quá khứ
Lịch sử valentine
xuất xứ từ đâu.
 
Dù sao cũng cám ơn anh đã nói
Một lời riêng không thật là… yêu em.
 
những tà áo bay
 
Thứhai em mặc áo hoa
rộn ràng xuống phố khoe tà áo bay
cho ong bướm ngẩn ngơ say
khiến anh chết đứng góc này biết không
 
thứ ba em diện tím hồng
mềm lòng anh muốn phiêu bồng cùng em
xưa em thường thích tím sim
vẫn làm quân tử chết chìm trong mơ
 
thứ tư em chọn màu tơ
từ tằm vàng óng kết thơ mượt mà
tự dưng anh ghét người ta
trăm con mắt cứ gần xa trông vào
 
thứ năm mặc áo thêu màu
hoa xanh lá mạ trên nền biển khơi
bên góc đời anh chợt cười
màu nào cũng thấy em tươi xuân hồng
 
thứ sáu áo trắng như bông
cài hoa ngọc bích thoạt trông như là
mây trắng mỏng trời bao la
không gian thu lại trên tà áo bay
 
thứ bảy hoa nắng ai bày
áo nền xanh nhạt gió lay đóa quỳ
nghiêng người nhẹ chớp rèm mi
trới ơi anh ngỡ xuân thì còn nguyên
 
chủ nhật màu nâu tinh tuyền
lên chùa lễ phật em nguyền gì đây
mà nhang khói cứ quyện vây
khiến cây cỏ cũng đậm đầy ngát hương.
*
thứ hai cuối hạ đến trường
lại là áo trắng vấn vương lòng người.
riêng anh vẫn muốn em cười
theo từng màu áo giỡn đời- chết anh.
 
những màu áo nhớ vờn quanh
đời tôi nát bét- nền tranh bạc màu.
 
mưa lnh mt nâu
 
@...mưa qua ướt một chỗ ngồi
Mà như lạnh cả góc đời chiều nay (pcch)
lạnh từ góc bể chân mây
lạnh tôi riêng lẻ tình cây gió ngàn
 
mưa như lệ đá trăm năm
lạnh đời lạnh cả chỗ nằm em ơi!
là chuyện thật chẳng phải chơi
dường như còn đó một lời vọng âm.
 
làm ơn cho chút từ tâm
chỗ ngồi mưa lạnh sắc cầm còn đau
một góc đời một vực sâu
chứ đâu phải chỉ chút sầu thoáng qua.
 
sợi mưa giăng kín ta bà
ngăn đường che lối người qua muôn chiều
thôi đành hóa đá tịch liêu
ngàn năm rêu lạnh cũng liều yêu em.
 
chiều qua mưa lạnh chợt thèm
nụ hôn nương từ ngọt mềm chết tôi.
 
mượn chữ gởi người
*riêng Chúc Anh
 
Mầu tím đen lồng lộng gió đông sang
Là màu máu tím bầm trong huyết quản
Là tức tưởi nghẹn ngào không nói được
Là tim đau nhưng nhức vẫn cười khan
Là vấp ngả, thêm một lần vấp ngả
Vẫn nén đau đứng dậy bước cùng thơ
Vì cuối cùng trong ý tình ngôn ngữ
Vẫn còn nguyên hai chữ nhớ thương người.
Em đâu biết, anh chiến binh ngả ngựa
Mảnh chiến bào rách nát gói tang thương
Dao kiếm rỉ cắm vào đời nghiệt ngã
Viên đạn đồng bọc mỡ vẫn còn nguyên.
Như nỗi nhớ em không hề trầy trụa
Lại nhân lên theo cấp số thời gian
Dù vẫn biết chỉ là điều vô vọng
Câu thơ buồn còn lại dấu chấm than!
 
Đã đôi lúc anh lục tìm ký ức
Những trang đời màu tím tang thương
Thơ như giọt máu rơi đầy khô khốc
Chữ lõm sâu trên trang giấy ngã màu
Nhưng sao vẫn thấy hình em hiển hiện
Như Trương Chi trong đáy cốc lạnh tanh
Nâng ly rượu lắc những vòng chao đảo
Đập vỡ bình còn lại mảnh mong manh.
Nhưng thật lạ bóng hình em nguyên vẹn
Vẫn quay về trong nỗi nhớ thân quen
Em là ai cứ vờn trong giấc mộng
Giỡn mặt đời, anh hóa gã cuồng si.
Thôi đành giữ màu tím đen bất tử
Trong trái tim già phó mặc thực hư.
 
thì là
 
Cả ngàn ngày đã đọc
Những bài thơ của em
Điện thư nhòa nhạt chữ
Em biết không anh… thèm
 
Nụ hôn hâm nóng lại
Mặc gió lạnh mưa đêm
Ngoài kia như biên tái
Trong này anh nhớ em
 
Những bài thơ em viết
Anh giữ lại trong ngăn
Ý vần gieo tha thiết
Mộng vờn theo gối chăn
 
Em ơi! Xin hãy nhớ
Đừng nói một lời gì
Vì trong thơ anh đã
Yêu em không hoài nghi.
 
hương cũ
 
Hương đưa qua suốt miên trường
Qua ngày nắng ấm nối đường đêm vui
Dư âm níu lại ngọt bùi
Trong chiêm bao vẫn ngát mùi tóc hương.
 
Nhưng làm sao hiểu chuyện thường
Một mình đối bóng chiếu giường bơ vơ.
Thời gian vẫn quá hững hờ
Cây sầu kết trái kén tơ ngủ vùi.
 
Người đi có thật đang vui
Như ngày thiếu nữ vu qui theo chồng
Kèn đưa rượu tiễn pháo hồng
Có làm khô lệ mát lòng tân nương.
 
Hay là còn chút vấn vương
Cho người ở lại gánh thương đau đời
Hỏi là hỏi thử thế thôi
Sổ lồng chim sáo bạc vôi lâu rồi.
 
Đã là hai hướng chia phôi
Mà sao nhớ lại vẫn bồi hồi mong
Làn hương cũ giữ trong lòng
Tóc phai sắc nhạt vẫn trông người về.
 
Mơ hoài một phút phu thê
Chiêm bao phong nguyệt điên mê cũng đành.
 
hương đời
 
Hương hoa bồ kết còn đâu
Mà sao mùi thoảng từ sâu lắng đời
Đêm vọng nguyệt, gió giỡn chơi
Tiếng tiêu ai rót vào chiêm bao dài.
Tây hiên lạnh ngắt phòng ngoài
Đông phòng còn đó dấu hài dể thương
Ngoài kia dạ nguyệt cúc hương
Trong này anh dọn chiếu giường chờ em.
Là trăng ngà ngọc bên thềm
Vào mau với chứ vì đêm không dài
Đã biết là mộng liêu trai
Biết thêm hai chữ thiện tai khó lường.
Vậy mà dường như tơ vương
Từ ngàn năm trước dọn đường cho ta
Dù em hình hiện nguyên là
Hồ ly thoát kiếp hóa ra người trần.
 
Về đây thỏa mộng ái ân
Như hoa cúc nở nguyệt tân hữu cầu.
Mỹ nhân ơi! mộng gối đầu
Một lần cũng đủ nhiệm mầu trăm năm.
Anh xin hóa kiếp kén tằm
Gieo tơ dệt thảm chỗ nằm cho em.
Hồ ly mỹ nữ gối mềm
Ngát hương bồ kết giữa đêm động phòng
Trong cơn đồng thiếp thu phong
Anh người hái mộng cúc vàng mãn khai.
Cho dù hoa rụng sắc phai
Anh cam tâm chịu mãi hoài bên em.
 
Hồ ly mỹ nữ và đêm
Hương hoa bồ kết cũng thơm ngát đời.
 
yêu
 
Yêu gì đến chết vẫn yêu
Nói ra như thể muối tiêu thêm gừng
Yêu như nước lã thiếu đường
Khác nào bá tánh thập phương hết thời
Vậy mà chết vẫn yêu đời
cũng như cà cuống ngọt bùi còn nguyên
vẫn là trái tim tinh tuyền
da vàng máu đỏ ba miền mến yêu
bạn tôi ơi! dẫu ít nhiều
vẫn còn ẩn hiện mỹ miều nét xưa
thế nên trời vẫn còn mưa
và người vẫn đọc thơ chưa hiệp vần
cám ơn nhân lên bội phần
lơì như sưởi ấm đời trần ai tôi.
Tình người nét chữ tinh khôi
Viết chưa ráo mực ý trôi ngược dòng
Trả lời hai chữ long đong
Viết ra thì dể sống không xong rồi
Vậy mà tôi vẫn yêu tôi
Vì trong tôi có bóng người tôi yêu.
 
từ ẩn dụ tiếng đêm*
 
Đêm kích ngất
tưởng chừng hơi đứt
như đã loang vào chỗ trống không
trong mê sảng
làm sao hiểu được
ẩn dụ tiếng đêm
chùm âm thanh đi lạc
cõi nào là tịnh yên.
 
Em tím huế
mặc tình hong tóc ướt
trời chưa mưa
đông đợi
lạnh từ đâu
buốt dọc sống lưng
vết thương
vẫn còn mưng mủ
chạm vào tay
nhơn nhớt máu vàng tanh.
 
Em đã nói giã từ son phấn thử
nhưng vẫn còn
đâu đó
một mùi hương.
một chút nhớ
đọng trên môi mằn mặn
có phải từ một nụ hôn đêm.
 
ẩn dụ
tiếng đêm
khi mặt trời chưa mọc
đầu hồi
chim trốn bão lạnh run
giấc mơ vỡ
khoảng riêng xanh không thực
chút từ bi
cạn kiệt giữa tim người.
 
em tím huế
hãy giữ nguyên
đừng bán lòng cao ngạo
vì lao đao
có sẳn
chẳng cần mua.
 
Kiếp sau
cứ là tím huế
Phấn son còn đó
Anh hóa thạch
Chờ.
 
*tựa thơ ptcv
 
ởm ờ sáu tám giỡn chơi
 
cận
hai con mắt giả nhìn đời
hai con mắt thật để chờ đợi nhau
tình yêu muôn sắc lắm màu
chọn màu nào để ngày sau vẫn còn
xanh lục diệp thắm màu son
nhắc người luôn nhớ vuông tròn thiệt hơn.
 
viễn
xa nhau lòng vẫn ở gần
mắt nào thấy rõ đường trần gian nan
mắt nào không  thấy dối gian
là hai con mắt nghịch tầm nhìn thôi
ở gần khoảng cách lại phân
ở xa lại ngỡ như gần mới đau.
 
loạn
tâm bất biến cảnh nhiều màu
sắc chồng lên sắc như nhau nhạt nhòa
giọt lệ vỡ thị lực hòa
xa gần không thấy, mắt đầy bóng mây
nghe chim tu hú gọi bầy
nhìn quanh nhìn quẩn giữa ngày ngỡ đêm.
 
thị
tại thị nghèo, khách không lên
thâm sơn hào phú, lại thêm nhiều người
vậy thì cận, viễn, loạn tôi
làm sao minh thị cuộc đời phân minh
vậy thì con mắt giả tôi
chỉ là con mắt giỡn người cho vui.
 
là em hay chính là xuân
*riêng gởi người thơ tquốcbảo
 
Lại là xuân
đến rồi sao
nửa đời lưu xứ chiêm bao lạc loài / biết xuân nhan sắc không phai / lạc đường xuân đã vườn ai ghé vào.
Riêng vườn tôi vẫn không rào / hoang vu lạnh buốt xuân nào nhớ tôi / Quanh đây lá vẫn rụng rơi/ làm sao ngăn được chia phôi đời này.
 
lại là xuân đến
hoa say
tình theo cánh bướm gió bay không lời / hỡi ơi! ngọn gió giỡn chơi / mãi theo nắng quái hong phơi tuổi người / quanh đi nghĩ lại khóc cười / thời gian không đợi tuổi đời nhân thêm.
 
lại là xuân đến
bên thềm
rêu xanh, ngõ vắng bóng đêm cận kề / vậy mà xuân vẫn không chê / vậy mà xuân vẫn đi về có nhau / cám ơn nắng quái mưa mau / cho ta cảm được nỗi đau tuổi già.
 
cám ơn xuân đến cùng ta/ dậy men mật ngọt, hương hoa, rượu đầy / tiệc xuân, thương quá ai bày / mặc tình ta cứ mê say đời này.
 
Cho dù
như hơi rượu bay
liêu trai cổ mộng
cũng quay quắt đời.
 
thu phân
 
Mùa Thu vừa chạm sân sau
Trước hiên Cúc đã gọi nhau thầm thì
Dường như có chút hồ nghi
Gió lay bờ giậu định kỳ thu phân.
 
Nắng như lụa trải vàng sân
Mà sao chưa thấy gót chân sen hồng
Biết là tình có như không
Thói đời xưa cũ sang sông quên đò.
 
Chớm thu cành nặng âu lo
Sợ cơn gió lạ, lá khô lìa cành
Như anh sợ hương hoa chanh
Từ vườn xưa cũ hương tràn sang đây.
 
Hương hoa đong nỗi nhớ đầy
Từ em biệt xứ  cỏ cây cũng buồn
Từ em rời bến bỏ buồm
Đò ngang lạnh ngắt nhuốm buồn thu phân.
 
Mưa buồn mà bến ngại ngần
Hoa chanh rụng xuống cho gần thềm rêu.
Hạt mưa gõ nhịp tịch liêu
Là Thu đã đến chuông chiều nhói đau.
 
Trách gì Thu lá đổi màu
Phù hoa cám dỗ phải đâu riêng mình
Biết mà không thể làm thinh
Bởi vì tâm chính ý tình bất phân.
 
Hỡi em lại là Thu gần
Đàn xưa đã vỡ tiếng ngân vẫn còn.
 
điệu lý tình xa
*gởi n. sương
 
Tiếng ca vọng từ vực sâu
Hay là rừng thẳm núi sầu thơ than
Nghe như điệu lý vỡ tan
Dội vào ký ức điêu tàn nào xa.
Ngày qua sương lạnh chiều tà
Nghe như âm vọng tiếng ma khóc cười.
Chính em là hạt sương rơi
Hay là châu ngọc giữa đời nhiễu nhương
Mà sao lời oán cung thương
Trải dài trên những dặm đường người qua.
 
Riêng anh lang bạt không nhà
Nghe lời ca vọng xót xa thật nhiều
Phận mình thương hận bao nhiêu
Sao như tim đốt lửa thiêu khắp người.
Ngọc sương xin chớ vội rơi
Cung đàn lỡ nhịp cũng chơi vơi đời
Lời ca tiếng hát cao vời
Hay là xuống thấp cũng khơi điệu tình.
 
Hãy tìm vui với tiếng  mình
Với người đồng điệu hữu tình được không.
 
Dakbla còn nhớ sông ba
 
Dakbla sông chảy ngược nguồn
Vòng tay ôm phố núi buồn dể thương
Hoa rơi dồn sóng ngát hương
Sông Ba bến đợi khói sương ngậm ngùi.
 
ỞKontumcó dòng sông chảy ngược
Như mỗi ngày em đi ngược đời anh
Ở Kontum có ngôi trường cũ
như anh và đêm trong nỗi nhớ em.
Ở Kontum có thời tĩnh lặng
Nắng vàng rơm hoa cỏ cũng thầm thì
Ở Kontum em và anh đối diện
Chỉ nhìn nhau ngơ ngẩn chẳng nói gì.
Và từ đó anh trở thành ngọng nghịu
Tiếng yêu em không thốt được lần nào
Và từ đó anh thành người chết nhát
Bạn bè trêu, anh dấu mặt sau em.
Mối tình ngu ngơ dày lên phiến lá
Vẫn ngược đường chảy suốt một dòng sông.
 
Ở Kontum có ngày nắng hạ
Em theo chồng tách bến nhổ sào
Con đò dọc chở đầy xác pháo
Như xác hoa phượng đỏ tiễn em đi
Anh dấu mặt sau gốc bàng trên bến
Chờ nụ hôn đưa không đến bao giờ.
Và từ đó bỗng dưng hết ngọng
Lại nói hoài thương nhớ quá em ơi.
Và từ đó anh thấy toàn bụi đỏ
Vương áo em trắng quá tuổi học trò.
 
Ở Kontum có ngày lửa dậy
Gót giày saut dẫm đất bùn nâu
Những cơn mưa dầm, mưa nghiệt ngã
Nhớ dáng em xưa, mưa ướt áo sân trường.
Anh ra trận không một người từ giã
Như em đi không gởi lại nụ hôn.
 
Ở Kontum sông vẫn còn chảy ngược
Anh xuôi dòng chinh chiến khắp gần xa
Anh đã đi qua nhiều miền đất lạ
Chẳng có đất nào giống đất quê ta
Chẳng có sông thứ hai chảy ngược
Chỉ có em và anh mãi ngược đời nhau.
 
Phố núi miền cao
Sông Dakbla chảy ngược
Nhưng vẫn còn nhớ bến sông Ba
Phố núi miền cao
Em xa anh- không lạ
Chỉ lạ là- anh mãi nhớ em thôi.
 
thanh dương vấn
anh ơi cứ việc đi tu,
khỏi cần ai oán dọa hù lòng nhau,
nhưng mà ...anh tu ở đâu?
để em đến đọc kinh cầu cùng anh
 và đáp
chùa nào ở gần nhà em
anh đây xin quyết nhịn thèm dành hơi
tìm về chùa ấy tu chơi
nửa đêm trèo vách sang mời...tụng kinh
 
và sẽ
 
cho dến chết vẫn yêu đời
cũng như cà cuống ngọt bùi còn nguyên
vẫn là trái tim tinh tuyền
da vàng máu đỏ ba miền mến yêu
bạn tôi ơi! dẫu ít nhiều
vẫn còn ẩn hiện mỹ miều nét xưa
thế nên trời vẫn còn mưa
và người vẫn đọc thơ chưa hiệp vần
cám ơn nhân lên bội phần
lơì như sưởi ấm đời trần ai tôi.
Tình người nét chữ tinh khôi
Viết chưa ráo mực ý trôi ngược dòng.
 
cúi xuống đời nhau
 
Anh xin úp mặt ngủ vùi
Vào thung lũng nhớ từ chiêm bao đầy
Chỗ ấy là gốc của cây
Trần ai sướng khổ lên mây chín tầng
Tự nguyện thôi rất ân cần
Hỡi em có hiểu phong trần là đây.
Cho anh gởi nụ hôn này
Truyền thêm mật ngọt cho dày ghét thương.
Chỉ là chuyện rất bình thường
Nhưng mà em sẽ quên đường sang sông.
Thử mà xem, ngoài và trong
Từ em máu cũng gánh gồng thịt da.
Đỉnh vu sơn mưa ngọc ngà
Thành nguồn mật ngọt trôi qua dòng đời.
Được không huyền nữ của tôi
Một lần là sẽ nhớ hoài trăm năm
Vị yêu sữa ngọt ướt dầm
Từ trong mê sảng ăn năn cũng thừa.
Anh xin úp mặt cho vừa
Nỗi khao khát nhớ mưa trưa nắng chiều
Anh xin cúi mặt hôn liều
Vào nơi thiên hạ khó chìu lòng nhau.
Đó là chỗ trước và sau
Chẳng sâu không cạn lỡ vào khó ra.
 
Huyền nữ ơi mộng mây mưa
Chìu nhau em nhé cho vừa lòng nhau.
 
bóng chữ nằm nghiêng
*gởi nttd.
 
Ý gì dưới bóng chữ nghiêng
Mà sao như thể niềm riêng lững lờ
Điều gì giữ kín trong thơ
Cho đò lạc bến cho bờ ngẩn ngơ
Tình người là thực hay mơ
Cớ gì nhện mãi giăng tơ miệt mài
Biết là hương sắc sẽ phai
Nhưng tình còn mãi trần ai bụi hồng
Ấy là hai chữ sắc không
Ngộ ra mới biết mênh mông đời này
 
Người là hình thật-nghiêng say
Hay là bóng ảo- mây bay chiều tà     
Cứ như quỷ bắt ma tha                       
Ta quay quắt nhớ đủa ngà mâm son  
Biết rằng sông cạn núi mòn
Lụy tình đâu thể vuông tròn trước sau
Nhưng sao cứ mãi đau đau
Xuyên tâm từng hạt mưa mau, chết người
Lẽ thường buồn khóc vui cười
Ngộ ra mới biết tình đời sắc không.
 
Ta là hình chữ trời trồng
Người là bóng chữ còn trông phương nào.
Ý thường sắc bất ba đào
Vũ vô kiềm tỏa anh hào sa chân
Ấy là mình tự gieo vần
Là thương hay ghét cũng trần ai riêng.
 
Cám ơn bóng chữ nằm nghiêng
Cho ta gởi ý tình điên theo người.
 
buổi sáng
 
Bầy chim sẻ sáng nay không đến
Chén cơm thừa lạnh ngắt, mái tôn khua
Mặt trời mù rải mây xám xịt
Gió hoang vu rên rỉ gọi nắng về.

Những cánh tay cây sầu đông run rẩy
Lá đi đâu, tái ngắt gốc sứ già.
Đêm vừa qua là đêm hấp hối
Hơi thở xanh xao ngắt quảng những nốt trầm.

Em bước vội khi cơn mưa chợt đến
Những giọt rơi như mảnh vụn thủy tinh
Rải trên tóc tưởng chừng kim tuyến
Lại cắt da rát mặt chỉ riêng mình.

Anh tự nhủ
Giấc mơ là có thật
Bởi vì em báo hiệu một bình minh
Bởi vì em đến với áo ướt mình
Bởi vì em đến với nét nguyên trinh
Bởi vì em hiện nguyên hình cám dỗ.
Khiến cho anh muốn làm gã cuồng đồ.
 
Bầy chim sẽ sáng nay không đến
Có hề gì hơi ấm đã đầy sân
Có hề gì chén cơm lạnh phân vân
Vì em chính là cổ phần nóng hổi
Trong giấc mơ, anh tự thưởng cho mình.

Cám ơn em sáng nay không đến
Nên bầy chim cũng rủ nhau đi
Cho giấc mơ anh trần trụi nguyên si
Mơ có thật nhưng đêm dài không thật

Và vì em anh muốn mãi xuân thì.
 
hồ điệp
 
Người như bướm lượn, mùa xuân đã
ghé lại thăm ta lúc nắng tà
Lại nhớ một thời qua ải lửa
mộng kim hồ điệp nhập hồn ma.
 
Giật mình còn thoảng mùi hoa lạ
ngai ngái hương đồng cỏ nội xa
Vẫn biết mộng đời không có thực
sao kim hồ điệp vẫn quanh ta.
 
Thơ rơi vần lạc đau lòng mực
người biết gì không ý tình này
Chén rượu cuộc tình muôn năm cũ
vẫn còn như mới dậy men say.
 
Có cảm cùng ta, thêm lần nữa
nối lại đời nhau mặc nắng mưa
Là kim hồ điệp hay mộng điệp
xin giữ dùm ta chút hương đưa.
 
Mai kia mốt nọ đường xa thẳm
nỗi nhớ như là đã ngàn năm
Làm sao quên được đêm nguyệt tận
tay níu vòng tay một chỗ nằm.
 
Chút kỷ niệm thôi sao như vẫn
khúc đoạn trường ca kéo mộng về.
 
cám ơn lạ quá tình em
 
cám ơn sao lại cám ơn
sông dài chia nhánh biển đời mênh mông
hai đầu xa cách trống không
chính là nỗi nhớ ngược dòng thế thôi.
 
sông em bờ bãi lở bồi
phù sa đâu có đãi bôi bao giờ
sóng xô tình lá bơ vơ
có ngày cũng sẽ gặp bờ bình yên.
 
sông xuôi chia nhánh trăm miền
hợp lưu đâu có lụy phiền ai đâu
hãy yêu như yêu lần đầu
cuối sông là biển xanh màu ái ân.
 
gởi lá tình lời cầu thân
cớ sao lại sợ phong vân hỡi người
dù chưa ước hẹn một lời
dòng sông mưa nắng cũng đời nước xuôi
 
hãy tin giang vĩ bồi hồi
có anh đang đợi từ thời rất xa
nói ra lời cám ơn là
chút riêng hạnh phúc chiều tà có nhau.
 
phải không hỡi em giang đầu
hai đường xuôi ngược một câu thơ tình.
bắc cầu anh hẹn với mình
đời anh-bến đợi-bóng hình còn nguyên.
 
trái tim anh vốn tật nguyền
nhiều ngăn chứa quá nên điên đảo đời
nói ra cứ ngỡ như chơi
sức tàn lực tận vẫn bơi ngược dòng
 
vàng lên- em lá thu phong
anh vầng trăng lạnh còn lòng bao dung
mai kia ở chỗ vô cùng
sông dài gặp biển tương phùng có nhau.
 
hãy mau cám ơn ngày sau
biết đâu ta lại qua cầu gió bay.
cám ơn chi vội tình này
cho thêm xa cách cho dày nhớ thương,
 
biết đâu từ mộng khói sương
vô thường biến ảo chung đường máu tim.
 
thơ giữa phù vân
 *gởi tháinhu
 
Vẫn biết thời gian chẳng ngừng trôi
Và khi dõi bóng, bóng xa xôi
Tự dưng bối rối tâm hoảng loạn
Níu chút tình riêng gió và tôi.
 
Tôi đã từng qua đường mạt vận
Người qua mấy cửa ải gian nan
Từ trong bóng tối mơ ngày sáng
Mơ biển mênh mông núi đại ngàn.
 
Có phải hữu duyên say tương ngộ
Hay là hữu hạnh hóa thẩn thờ
Ý thơ gieo xuống vần lại lạc
Vào chốn mê cung Thái nhu ơi!
 
Tôi khách không quen từ xa tới
Thấm tình bằng hữu nước mắt rơi
Không dám mở lòng tâm khép lại
Lại say thơ nhạc lụy hương đời.
 
Vẫn biết đường đời muôn lối rẽ
Lối nào tránh được những nhiêu khê
Chỉ mong tâm ý bình như vại
Một chút tình riêng cũng bộn bề.
 
Thôi thì mây níu bèo trôi dạt
Một chút phù vân cũng đã đời.
 
chia xa vẫn mãi tình đầy
 
Đồng bào từ thuở Âu Cơ
Long Quân nhớ biển đôi bờ đành chia
Hạ sơn đạp sóng không lìa
Cho Nương tử hóa đá bia dáng nằm
Núi xanh rêu, lòng trăng rằm
Tình lang bơi ngược ngàn năm vẫn chờ
Huyền thoại hay chỉ là mơ
Tưởng rằng chuyện cũ ai ngờ mới nguyên.
Đã là duyên nợ rồng tiên
Sao núi nhỏ lệ biển triền miên đau
Non xanh còn đó nhiệm mầu
Biển ngàn năm cũ bạc đầu sóng xô.
Tình yêu thật chẳng là mơ
Soi gương kim cổ bài thơ không lời
Sao nghe âm vọng biển đời
Tiếng vang của đá đổi dời bể dâu.
Về  đâu sóng nước hai đầu
Xuôi nam đụng biển ngược nguồn đụng mây.
Nghe từ lời gió rung cây
Hỏi hồn nương tử còn đây hay là
Núi xanh đá dựng bờ xa
Ngăn sông lấn biển ta bà tìm nhau.
Một ngày lên một thấm đau
Làm sao đếm đươc lá sầu thiên thu.
Long Quân từ độ xa mù
Biển xanh sóng vỗ ngục tù buồn tênh
Mơ thành long mã vượt ghềnh
Hồi đầu tìm dáng núi xanh mây tần
Nghĩa trượng phu, tình bội phần
Một đời nhạn lạc xa gần cuộc chơi
 
Mây trời gió núi biển khơi
Ngàn năm huyền sử cũng trôi theo dòng
Biển luôn nhớ núi hương nồng
Núi luôn nhớ dáng ngựa hồng Long Quân.
Là đồng bào, sao phân thân
Ngàn năm huyết lệ vạn lần cần nhau.
Dẫu là đá núi thay màu
Dẫu là biển mặn nông sâu vẫn là
Thiên niên tình sử dân ta
Thủy chung một bọc sinh ra ấy mà.
Đã là huyền sử đã qua
Sao đời mãi vẫn ta bà nhiễu nhương.
 
Thôi đành xin chút phấn hương
Mang theo suốt những dặm đường chông gai.
 
sen hồng
*gởi đphùngthiện
 
Người như đơn lẻ cánh bèo
Ta là mây xuống thả neo cắm sào
Chỉ là, chỉ ngại làm sao
Câu thơ dạo thử đã xôn xao rồi.
Biết là bèo nổi mây trôi
Đã là hẹn gặp lại bồi hồi trông
Em ra mặc áo sen hồng
Từ hồ tâm tỉnh hương nồng chết tôi.
 
Hóa ra em chẳng bèo trôi
Mà là sen thắm hồng đôi má đào
Hỡi em nhan sắc ngọt ngào
Thiền môn tám cửa, cửa nào cho anh.
Giữa mộng và thực làn ranh
Sắc không mờ ảo mong manh dường nào
Đường mơ anh đã tiêu hao
Đêm đêm thức trắng ngàn sao cũng mờ.
 
Qua cầu phú mỹ đề thơ
Gieo vần lại nhớ ngẩn ngơ sen hồng.
 
cành lan trước gió
 *gởi lanvũ
 
Nụ cười lạ quá đi thôi
Rất gần mà lại xa xôi quá chừng
Như Phong lan nở, gío ngừng
Qua thời hoa lạc giữa rừng gươm đao.
 
Mưa nguồn chớp bể, chiêm bao
Hay là sự thực như sao trên trời.
Một đời đã mấy cuộc chơi
Thăng trầm gió thoảng một hơi thở buồn
Đã là chiều tím hoàng hôn
Vẫn còn nguyên đó một cơn mê dài
 
Chào anh chào chị chào người
Từ xa mang đến nụ cười khai tâm
Chút ấn tượng rất âm thầm
Hoa lan vẫn nở giữa trần gian vui.
Tình thân luôn có ngọt bùi
Buồn vui mai lại ngậm ngùi chia tay.
 
Vũ thị lan là rượu say
Hay cành lan tỏa hương bay dâng đời.
Chẳng nói gì-lặng yên thôi
Mà sao như đã ngàn lời thân thương.
 
Cám ơn đời- hoa ngát hương
Cám ơn người vẫn còn vương ý tình.
 
màu tóc
 
Sáng xanh, chiều bạc tóc sầu
dễ thương như thể qua cầu gió bay.
nghe em nhắc anh mới hay
ngày qua tháng lại tỉnh say lâu rồi,
tuổi xanh tôi ngậm ngùi trôi
xa trường như lá thu rơi muôn chiều
lỗ lời đâu tính bao nhiêu
sao em không nói đôi điều cho xong
kỷ niệm xưa có còn không?
hay là như gió phiêu bồng cõi xa,
hương phai tình vẫn đậm đà
hay là đã nhạt vị trà năm xưa?
nhắc chi tàn lá che mưa
nụ hôn lén gởi cho vừa lòng nhau,
nhắc chi tình đọng ý sầu
bao nhiêu năm đã chôn sâu đáy mồ,
tâm bất định ý không ngờ
hóa ra còn đó đôi bờ nhớ nhau
 
Sáng xanh, chiều bạc tóc sầu
đường ngôi lạc hướng về đâu hỡi người?
Cám ơn em đã lại cười
chân run tay mỏi mây trời vẫn bay
cho dù không gió chiều nay
mà sao tóc rối, quắt quay nhớ người.
 
chỗ cuối cùng
 
Vẫn la hạt  bụi bơ vơ,
vẫn vần thơ cũ vẫn mơ
dại khờ
Thương em đã cách đôi bờ,
nhớ em
đành phải ôm hờ
gối chăn.
Qua cơn mộng mị trở trăn
giật mình mới biết ăn nằm
liêu trai
Tìm đâu ra liễu chương đài
trong câu thơ cổ trải dài
trăm năm.
Cũng là chiếu cũng là chăn
chỉ còn thiếu ánh trăng cài
song thưa
Làm sao mơ chuyện mây mưa
làm sao níu lại ngày xưa
cận kề.
 
Có phải em quên lối về
hay là
anh lạc vào mê sảng đời
Cho anh hạt bụi tả tơi
trăm thương ngàn nhớ là lời
trối trăn.
Vẫn biết em như trăng rằm
cuốn theo mây gió chiếu chăn
quen rồi.
 
Thì thôi còn lại chỗ ngồi
Đành gom hương nhạt ướp đời bụi trôi.
 
giáng thơ
*Gởi em châu úc
 
Em là vần dáng, ý thơ
mộng mơ rơi xuống bất ngờ đảo điên
là em tự hứng ưu phiền
từ anh mệt lã bên triền dốc cao
một thời gió lửa thét gào
rát da bỏng mặt đường vào nắng mưa
vậy mà vẫn mong hương thừa
rót vào nỗi nhớ đong đưa phận này.
 
đã bao mùa lá thu bay
bạc đầu tao ngộ thơ say dáng người
như là một chút trăng rơi
ngàn hoa cúc nở vàng khơi ráng chiều.
hỡi em, thơ vốn mỹ miều
lại thêm dáng ngọc, anh liều đỏ đen
em là trăng, anh là đèn
đèn hiu hắt giữa muôn chiều gió bay
trăng treo trên ngọn tình say
đèn anh không sáng giữa lây lất đời.
vẫn còn nhớ dáng thơ rơi
vào trong nỗi nhớ hụt hơi cũng đành.
em là dáng thật hay tranh
đồng tâm có phải đồng thanh tương cầu.
ngăn đời chứa toàn nỗi sầu
tìm đâu ra phép nhiệm mầu tặng em.
để cho thơ mãi dáng mềm
ngàn xanh liễu rũ bên thềm có nhau.
hỡi người em gái úc châu
gần xa ghép vận chung câu ý tình.
 
qua đêm trời lại bình minh
ngày rơi tháng rụng bóng hình không phai.
người về nhắn liễu chương đài
cành xưa nhớ giữ để mai mốt còn
có nhau vẫn một màu son
mượn câu thơ cổ khép tròn tri âm.
tình trong ý ngoại thăng trầm
giáng thơ hương tỏa nẩy mầm đồng tâm.
 
dường như
 
dường như có tiếng thở dài
trên từng trang giấy vàng phai tháng ngày
dường như có chút heo may
trên từng con chữ còn đầy ghét thương
dường như có chút khói sương
thấm trên nét bút mực vương nhạt nhòa.
dường như đã rụng cánh hoa
người cài trên ngọn kim thoa thuở nào
dường như từ cõi chiêm bao
ta nhặt kỷ niệm xanh xao không lời
thời gian chân bước ai mời
tại sao còn khắc dấu đời trên mi
làm sao nhặt được xuân thì
từ trong hoài cổ đường thi vật vờ
như người Lý Bạch làm thơ
thả trên sông lạnh thẫn thờ tương tư
mò trăng đáy nước thực hư
chỉ là mộng ảo ngất ngư một thời.
 
dường như sóng dậy trùng khơi
trong ta từ thuở người bơi ngược dòng
dường  như có cả bão dông
trong ta từ thuở sen hồng nhạt phai.
xa người đã mấy mùa mai
hoa vàng cứ nở mãi hoài trong ta
biết rằng ảo mộng, chỉ là
tơ đàn lỗi nhịp, lời ca chưa còn
và tim người chứa máu son
nên xa ngàn dặm vẫn còn nhớ nhau.
 
dường như giấy mực nhạt màu
còn nguyên tình chữ thấm đau riêng mình.
 
huế nắng thương mưa
 
Ai về thăm lại huế xưa, hỏi dùm đại nội lá còn hờn hoa?
người bên giậu cũ bóng nhòa, cửa nhà đồ nhớ, tam tòa ghét thương.
Còn không mái ngói âm dương, xanh rêu từ những nhiễu nhương đời này
vết đạn trên từng đòn tay, chính là dấu tích đường bay tử thần
 
Xuân  nào hoa nát máu bầm, oan khiên chồng chất tiếng than ngất trời.
mã ông trạng, bạc màu vôi, thêm bao mộ mới, mồ côi phận người.
Bốn mươi năm lẻ mấy rồi, không hương khói ấm giữa đời lạnh tanh.
vết thương mưng mủ đã đành, ẩn sâu dấu kín vẫn hành thịt da.
 
Gốc  mai gìa có ra hoa, tháng giêng không tết người qua có chờ?
nhớ xưa em qua xin nhờ, chút rơm mồi lửa, phất phơ tỏ tình.
Nhớ ngày em trẩy hội đình, anh theo không kịp giận mình, giận luôn
cả làng vui hội hát tuồng, kể từ ngày ấy biết buồn biết vui.
 
Tháng ngày ngược gió, đi lùi, vẫn không quên được chút mùi quê hương.
Là mùi chanh bưởi còn vương, trên làn tóc mẹ thoảng hương quế trầm
Là mùi rơm rạ còn nồng, lẫn trong máu thịt da đồng cha tôi.
chẳng sợ sông, bến lở bồi, xuôi đò giang vĩ sóng trôi vớt người.
 
Nước sông hương đậm máu tươi, tang thương khóc hận nụ cười trắng tay.
Làm sao rửa hết oán dày, trong tâm vô đạo giữa bầy quỷ ma.
Thôi thì cũng một lần qua, cây bồ đề cũ, chuông xa vọng gần
cho dù trí nhớ mòn dần, vẫn còn thương quá mưa dầm huế xưa.
 
Hỏi dùm đò huế ai đưa? những bông sứ trắng, nắng mưa trêu người
Đào hoa còn nở nhớ thời, ông đồ phóng bút mây trời rồng bay.
Cổ thành khép mở nào hay, bốn mùa gío lộng cũng lây lất đời
ai về nhắn gởi dùm tôi, huế thay áo mới, không vơi nỗi buồn.
 
Nhắn thêm em ở bến cồn, hến còn hay mất ta luôn nhớ người
Tình chung là huế một thời, ý riêng mây nước, mộng vời cố nhân.
 
tím huế về đâu
*riêng kim oanh
 
Cám ơn tím huế vẫn còn
tím mưa nhuộm cả nỗi buồn tràn lan
yêu em như thể muộn màng                       
nói ra sợ gặp phủ phàng biết không
nên thơ với thẩn dài dòng
quanh co chưa trải hết lòng tình riêng
vành anh xưa có còn hiền
như ngày áo tím, trường tiền gió bay
hay là tóc rối lòng say
tím xưa lạc dấu vẫn quay quắt tìm
dáng hình em, đã nổi chìm
một thời dâu bể nỗi niềm riêng mang
nhớ chi lạ màu tím than
một thời phố huế làm đau lòng người
một thời trốn học rong chơi
theo chân hoàng thị hụt hơi mấy lần
ở đây chiều tím nhạt dần
gieo vần thơ lại bâng khuâng điều gì
tím huế ơi! giữa xuân thì
tự dưng nhớ tím hoen mi lệ nhòa
tím từ đâu tím chan hòa
trong tôi máu ngập xác hoa tím bầm
 
vẫn còn nguyên tiếng nguyệt cầm
hỡi em châu úc có thầm nhớ không
tình tôi nước chảy ngược dòng
vẫn thương tím huế trải lòng mây mưa.
 
tím xưa                     
 
dĩ nhiên phải tím cả mưa
vì bên hàng giậu mùng tơi rụng đầy.
 
Em đâu nào thích ô môi
ghét hoa tím khế ngọt chua bất thường
ở xa chỉ nhớ những đường
xưa qua trời tím chiều hoang nắng tàn
 
ở đây nhớ sóng tiền giang
nhớ vườn so đủa thẳng hàng ngọn nghiêng
hoa phơn phớt tím thật hiền
có đâu đậm sắc tím chiều bằng lăng
 
sao không nhắc lúc trường tan
xác hoa phượng đỏ lót đường gấm thêu
bây giờ nhan sắc ít nhiều
nhạt phai vẫn nhớ tím yêu những chiều.
 
em - tím than, nhớ cánh diều
lặng nghe lời gió nhắn điều ghét thương
chiều nghiêng nắng tím tơ vương
lại nhưng nhức nhớ những đường quê xa
 
đêm nổi lửa giữa tối trời
 
Đêm ba mươi giữa đông hàn
sương giá
rét cắt da
hun hút nhớ niềm riêng
tim thắt lại
bầu rượu hâm chưa nóng
đã tần ngần
thấm lạnh châu thân
nghe đường máu luân lưu
đang nghẹt thở.
đêm ba mươi thèm quá một bờ môi
đôi vai lệch,
hình nghiêng gọi bóng
về, về mau cùng cạn chén rượu này
em ở đâu,
đêm ba mươi tối mịt
không trăng sao và không có cả em
anh như thể
gã khùng biết nhớ
cứ lăng nhăng với những hình ma.
Nhớ biết mấy nồi bánh chưng ấm lửa
thức tròn đêm
cho thương nhớ vuông tròn
em ở đâu,
ở trong ký ức
hay đã là quan ngoại xa xăm
anh tự hỏi đã ngàn lần tự hỏi
nhớ quên gì
mà cứ mãi đau đau
 
hồn thương tật
xác bầm tụ máu
em ở đâu sao chẳng về mau.
đêm ba mươi lắng nghe chó sủa
bước chân em còn có kịp về.
ba mươi tối,
tối đen như mực
trải lòng ra nghe nhớ mênh mang
thôi đành cạn chén đầy vơi với
nỗi niềm riêng nhưng nhức đọạn trường.
bầu rượu lạnh nhỏ thêm chút máu
gọi hồn ma về giữa miên trường.
em hồ ly
anh đây cũng mặc
hàn sĩ buồn bẻ bút
ngẫn ngơ.
vẫn còn lại câu thơ biên tái
đêm ba mươi thầm đọc gọi em về.
 
hoa gạo
 
một
*Tháng ba, hoa gạo đã về,
nụ cười con gái gieo vào trời xanh.
môi son đỏ cánh mong manh
nụ hôn khẻ chạm 
nhánh cành trổ bông
hoa gạo đỏ má em hồng
theo tôi từ thuở phiêu bồng lãng du
tháng ba hoa gạo đỏ nhừ
máu tim giao động
thực hư vô thường
 
hai
hoa không biết
màu son như máu
giọt giọt rơi nặng nhánh tương tư
vạt nắng chiều
nghiêng qua nỗi nhớ
thoáng bùi ngùi mặn cả bờ môi
vạt tóc khô bay
vờn qua kỷ niệm
buồn như mộ huyệt chiều hôm
hoa như em
là màu hoa gạo nhớ
tháng ba phiến lá đã lìa cành
nghe như máu
dồn lên hoa tụ huyết
cánh bay bay – chiều lặng chỉ riêng mình
 
*thơ vũ thị thanh bình
 
tình mưa ý nắng
*gởi dạdung
 
Cám ơn tin bạn tri âm
vần thơ gieo xuống lặng thầm nhớ nhau
ý tình như trầu với cau
đồng tâm hòa khúc phụng cầu hoàng xưa.
Cám ơn trời rả thút thít mưa
cho thơ tôi được đong đưa với người.
cám ơn những lời ngược xuôi
y điên tình đảo nổi trôi muôn chiều.
Hãy là như miếu nhớ đền
như nhang nhớ khói như đêm nhớ ngày
cũng là nhật nguyệt quắt quay
như hương gió thoảng mây bay cũng đành.
Một lần vượt được lằn ranh
là trăm lần rõ ngọn ngành người ơi!
thà là cứ nhập cuộc chơi
còn hơn cô lẻ bên đời quạnh hiu.
Cho dù chút nắng cuối chiều
hoàng hôn nhạt sắc cũng liều thế thôi.
thà là giọt mật đầu môi
còn hơn ngậm đắng mật đời mà đau.
Thực tình có nhớ thương nhau
lời thơ ý nhạc ngàn sau vẫn cần
thôi thì nhập cuộc phong vân
nợ tình chung gánh vượt gian nan đời.
 
Cơn mưa còn đó chưa rời
giữ chân lữ khách thay lời cám ơn.
 
dạ dung vấn
 
Tặng riêng hàn sĩ chút dịu dàng
của phù dung nở muộn màng đêm xuân
Pháo hoa nở ấm đêm xuân
Duyên thừa không khỏi phân vân bàng hoàng
Tình thơ đón nửa hồn hoang
Em đây ngơ ngẩn, ơi chàng biết không?
đoạn trường đau đáu tơ lòng
Cũng nghe nỗi nhớ thơm nồng thịt da
Hình nghiêng trở bóng thiết tha
đêm ba mươi, gọi…hồn ma lưu đày
Bầu rượu lạnh nhỏ máu say
Chuyền tay ly cạn quắt quay đường về
Về đâu?,.. chung một cõi mê
Trần ai chỉ lắm não nề gian truân
Bến yêu chững lại ngại ngần
Vàng hong tóc rối lựa lần thời gian
Thôi thì tháp cánh thiên thần
Ta du mộng ảo đường trần thiên thai
Hồ ly hoá kiếp trang đài
Nho sinh bẻ bút hoà hài cung thương
Thoắt canh một giấc vấn vương
Lay chồng vợ gọi, mơ hương nơi nào
Em kìa,..là giấc chiêm bao
Bên anh chỉ có vườn đào của em

đêm ba mươi quá êm đềm
Nồng say ngất ngưỡng bên thềm xuân phân
Hồn hoang trả giấc phong trần
Chiêm bao tỉnh mộng hồ cầm thi thơ
 
đáp phận
Chữ Duyên chỉ đủ không thừa
Khó lòng đong đếm sao người cân đo
Đã là duyên nợ thi thơ
Bạc đầu sóng vỗ biển đời trầm luân
Phù dung đã nở mấy lần
Lần nào anh được phuớc phần nữa đây
Vẫn mong vẫn mộng vơi đầy
Đêm ba mươi lạnh sương vây trong ngoài
Em về nhẹ gót trang đài
Hay là hoang phế giấc dài chiêm bao
Là hồ ly ở chốn nào
Ngàn năm hóa kiếp trêu người hữu tâm
Biết vậy mà vẫn đồng lân
Đồng sàng chung mộng có ngần ngại đâu
Tình giường với chiếu ngàn sau
Làm sao quên được như hương Cau Trầu
Em ở đâu, hãy về mau
Níu đêm dừng lại ngăn ngày đừng qua
Cho nhật nguyệt mãi thăng hoa
Tình cây với gió mặn mà có nhau
Về mau xin hãy về mau
Một mình lẻ bạn lòng đau đáu lòng
Đêm trở giấc đêm hoài mong
Ấm nồng chăn gối mộng vờn hồ ly.
dạ dung vũ và túy/đêm cuối năm
 
hữu cầu
* về tiểu t namkỳ
 
Chuyện đã cũ nhưng vẫn còn như mới
Là trời xanh mây trắng vẫn cần nhau
Như anh, em tim óc đã nát nhàu
Chưa trực diện đã có điều bối rối.
 
Câu hỏi cũ nhưng vẫn là cứ mới
Vì trái tim đâu có tuổi bao giờ
Và nhịp thở trong từng ngăn nhung nhớ
Vẫn rung lên rộn rã những tình cờ.
 
Ai chẳng biết đời thường nhiều chuyện lắm
Đâu dễ gì mới biết đã thương ngay
Giữa cuộc sống sớm chiều luôn thay đổi
Như nắng mưa cứ hoán chuyển theo thời.
 
Thôi thì cứ thử một lần sẽ biết
Mặc mưa trên đầu, tóc điểm sương mai
Và trái tim đã nhiều năm lạnh giá
Vẫn có ngày máu huyết ấm hình hài
 
Như phụ nữ đến chu kỳ mãn nguyệt
Thường nhân lên những ham muốn rộn ràng
Và sau đó trăng cứ tròn cứ khuyết
Mặc niềm riêng còn lại những bẽ bang.
 
Đừng, đừng sợ chuyện thường tình thế tục
Vì bên em -anh -bại tướng quy hàng.
 
 ngậm ngùi lục bát sáu câu
*gởi phù dung
 
Trăng ngà cỏ biếc tương tư
Nỗi buồn sương phụ ngàn thu không lời.
Ở đâu có sao đổi ngôi
Là luôn có những mộng đời dể thương.
 
Chùm hoa khế rụng bên đường
Cũng đau lòng khách viễn phương không nhà.
Câu thơ như những hồn ma
Tứ than vần oán theo ta không rời.
 
Câu thơ vô ý lỡ lời
Làm đau lòng mực ru hời trăm năm.
Trăng suông rụng xuống chỗ nằm
Cành hoa nương tử trở trăn chiếu giường.
 
Cỏ thèm hoa nắng tơ vương
Ta thèm tiếng thở miên trường xót xa.
Trăng thèm trải lụa sông ngà
Ta thèm nghe tiếng em và môi thơm.
 
Cũng là nhành lúa hạt cơm
Như hương thiếu nữ trổ hoa đòng đòng
Cũng là cành mới đơm bông
Cớ chi chậm nở trải lòng lửa rơm.
 
Hoa chanh hoa bưởi dỗi hờn
Níu tay kết lại vẫn đơm mâm đầy.
Vẫn là sông nước miền tây
Đò qua bến bắc miệt này buồn tênh.
 
Chim Quyên mê ngủ trên cành
Làm sao đánh thức khói xanh hương nồng.
Đò chiều đưa khách sang sông
Lòng cô lái có chờ trông khách về.
 
Thôi đừng một rủ hai rê
Sáu câu vọng cổ xuống xề gọn bâng.
Tần hoài dạ cổ phân vân
Nửa đêm buông tiếng mấy phần nhớ nhau.
 
Trăng ngà cỏ biếc ngàn sau
Nhớ gần nhau nhé kẻo đau lòng người.
Riêng ta chỉ xin nụ cười
Cho hành trang nhẹ gánh đời ngược xuôi.
 
ở cõi tình nào
*riêng chirstina
 
người như sóng
còn ta như nước
nước lạc loài sóng vổ về đâu
người như bóng
ta như hình khuấy động
bóng không hình chết đứng vì ai
thôi thì nói một lần rất thật
bóng- hình, sóng- nước, khó phân hai
người là âm
ta là dương thấy rõ
âm có trăng sao, dương có mặt trời
mặt trời trăng sao
bao vây trái đất
như tình yêu em, trong trái tim anh
thôi lại nói thêm một lần nữa nhé
không có em anh khó ngẩn cao đầu
không có anh, em như là hoa nở
trái mùa
mưa nắng một đời đau.
không thể nói thêm một lời nào nữa
vì tình yêu là hiện thực cõi người.
và nếu người hóa thành cát bụi
lại trở về cùng đất để sinh sôi.
thì yêu em không thể nói một đời
mà phải nói bằng thiên thu cuồng dại
mà phải nói dù sao mờ nguyệt khuyết
dù đất trời nghiêng ngữa chẳng phôi phai.
em là bóng
ta hình, nhập lại
thử một lần sẽ biết đá vàng thôi.
 
huyền
 
Từ đêm thần thoại bước  ra
Liêu trai gởi mộng cũng là hương hoa
Giữ hộ dùm chút tình xa
Đừng buông ra nhé bóng ta sẽ nhòa
Cầm tay khác gì cầm hoa
Nhẹ thôi cũng đủ thịt da máu dồn
Biết là chỉ một nụ hôn
Thoáng qua cũng khiến gió hờn tóc mây
Biết là mộng vẫn chưa đầy
Mà sao nỗi nhớ mãi đày đọa tôi
Đêm thần thoại khéo trêu người
Trái tim chân thực em ơi giữ dùm.
 
Là đêm thần thoại ngại ngần
Hay từ cổ tích ngọc ngà trăm năm
Em làm nghiêng ánh trăng rằm
Lay anh tỉnh thức từ tơ tằm buồn
Sợi vàng em chớ dỗi hờn
Anh say bóng nguyệt còn hơn ngủ vùi.
Chưa xa mà đã ngậm ngùi
Nụ hôn giữ lại ngọt bùi còn nguyên.
 
Giữ dùm anh chút tinh tuyền
Giữa đêm thần thoại lời nguyền sắt son.
 
từ quan gối mộng giữa đời
 
Thôi đừng nhớ gã Từ quan
đang say trên động hoa vàng biết không
từ quan nên như cỏ bồng
đã lìa gốc cũ nên không còn gì.
may còn chút mộng tình si
ngã đời tám hướng biết đi hướng nào.
 
Thôi đừng nhớ gã Từ quan
đang mê Bướm lượn trên ngàn biết không
chỉ là Mộng giữa mênh mông
may còn chút tỉnh dằn lòng vui chơi.
nếu em không ngại tiếng đời
ghé qua anh nhé, lời mời thật tâm.
 
Thôi đừng nhớ gã Từ quan
theo Chiều xưa lạc cả ngàn dặm xa
sợ chiều rơi giữa ta bà
cố tình níu lại chút ngà ngọc xưa.
nói cùng em mấy cho vừa
chỉ là chỉ lạ hương thừa động tâm.
 
Thôi đừng nhớ gã Từ quan
đang vào thu cũ nhặt hoa Cúc vàng
biết là cúc nở râm ran
trăm hoa ngàn hướng, hướng nào riêng ta.
cuối đường gặp lại ngã ba
quắt quay nhưng nhức sợ hoa cúc tàn.
 
Thôi đừng nhớ gã Từ quan
đang xem sen nở đang chờ trăng lên
đang hân hoan gối mộng êm
tương Phùng lạc lối Thiện tâm ngại gì.
sen nở vội đón xuân thì
từ quan ngớ ngẫn có đi quên về.
 
Hay là cứ nhớ Từ quan
Bởi vì tình thật là oan trái đời.
Thử mà xem Huyền nữ ơi!
Dã quỳ vẫn nở giữa đời nắng mưa.
 
như thể tương tư
 
Anh những muốn đêm dài thêm nữa
Để thơ anh nhập mộng tìm em
Để anh được thấy em lõa thể
Dưới vầng trăng nghiêng xuống đời nhau
để anh được nghe tim loạn nhịp
và còn có em trong những tế bào.
 
Anh những muốn đêm mang về cơn bão
Cho gió thét gào trong đường máu luân lưu
Cho da thịt bừng lên nhựa sống
Lửa hực nồng theo nỗi nhớ ăn năn
Mặc mưa đêm kéo dài hun hút
Hạt thưa dày cắt rát mặt nhau.
 
Anh những muốn đem muộn phiền yêu dấu
Trải lòng đêm thần thoại nở hoa
Hoa vô sắc vô hồn vô tướng
Chỉ mãn khai khi dáng nguyệt tròn
Và khi ấy bóng em nhập mộng
Để thơ anh trần trụi một dáng hình.
 
Anh những muốn ghé đời em một chuyến
Như sang ngang cần có con đò
Nhưng chỉ ngại là thân hàn sĩ
Viết chữ múa gươm độ nhật qua ngày
Không qua hết đương ngang ngã dọc
Đời lưu vong rách nát như tương.
 
Anh muốn quá những đêm dài mộng mị
Cứ theo dòng kể chuyện ngàn đêm
Có lẻ một, là vẫn còn thêm nữa
Chuyện xưa nay và luận anh hùng
Nên đêm hỡi xin dài thêm chút nhé
Cho mộng đời thương nhớ chẳng phôi phai.
 
Khi tỉnh giấc thấy gối xô mền lệch
Là biết em về trong giấc chiêm bao
Là lại tiếc lại hờn lại hận
Đêm không đủ dài cho trọn tứ thơ
Đêm không mang những cánh tay của gió
Cởi hộ xiêm y, anh lót chỗ em nằm.
 
Mặc ngày qua đêm cứ dài thêm nhé
Cho hạnh phúc ru đầy giấc mộng tròn
Và em ơi! Có thể nào không nhỉ
Về với anh, khuya trở giấc lặng thinh
Anh những muốn đêm dài em lõa thể
Ta nhìn ta trần trụi giữa nhiệt tình.
 
Tim vẫn đập máu còn xuôi ngược
Anh còn nguyên những nỗi khát thèm
Cứ mặc kệ những đêm nguyệt động
Miễn còn em trong riêng nhớ thăng trầm
Nên anh vẫn muốn đêm dài thêm mãi
Vì em ơi thương nhớ đã nghìn trùng.
 
lạc nhau không chỗ cắm sào
 
Tôi ngồi cùng với bóng tôi
Bóng che bầu rượu bóng trôi dật dờ
Từ em xa bến bỏ bờ
Đò xưa nay cũng thờ ơ với đời.
 
Từ tôi nhập cuộc rong chơi
Quá giang tôi vẫn trời ơi nhớ người
Ngày qua tháng lại hụt hơi
Theo sông chảy ngược không nơi cắm sào.
 
Hướng sao hôm thấp xôn xao
Hướng sao mai lại treo cao đỉnh trời
Hôm mai chỉ một mà thôi
Bởi lòng không định hướng đời lạc nhau.
 
Đã là vôi bạc trầu cau
Cầm bằng thương nhớ ngàn sau được gì
Vàng phai đá nát cũng vì
Ôm trăng đáy nước đường thi thất thần.
 
Thôi thì đã lỡ phong trần
Sông chia hai nhánh trời gần đất xa
Tiếc gì chút mộng phù hoa
Chiều hôm mưa lệ nhạt nhòa khói sương.
 
Phải chăng là vẫn còn thương
Nhớ phương nguyệt tận nhớ đường sáo bay
Vẫn là hình tỉnh bóng say
Ôm nhau khóc ngất rượu đầy cạn hơi.
 
lời hẹn hò
 
còn đây
một nỗi đau đời
còn đau nhiều lắm,
rã rời châu thân
ừ! Thôi cứ khất,
hẹn lần
cõi vô cùng ấy
cũng gần đâu xa
ngoài kia
bóng ngả chiều tà
trong này
ta cũng đã ngà ngà say
ngoài kia
mây vẫn còn bay
trong này ta vẫn
ngất ngây nhớ người.
nhìn tranh hoa nở tháng mười
thoáng  qua
cứ ngỡ nụ cười ngày xưa
trời vẫn nắng
trời vẫn mưa
còn ta cứ thế
cho vừa lòng nhau.
ừ! Thôi
cứ hẹn ngày sau
cho dài thương nhớ
dẫu đau đời này.
 
mong manh
*riêng phươngchâu
 
Mong manh tình vốn mong manh lắm
như khói sương chiều quyện tiếng tiêu
nghe đá trăm năm mơ hồ gọi
từ thuở em đi nhật nguyệt xiêu.
 
phố lạ chiều qua buồn chậm bước
mong còn nghe được tiếng chân quen
âm thanh vọng nhẹ trong tiềm thức
qua tiếng đời rung như tiếng rên
 
thương nhớ về đâu ngày mạt vận
đường chia đôi ngã, khóc trăm năm
nhạt nhòa nhân ảnh trên đường lớn
có bóng người qua đâu bóng em.
 
Mơ hồ nghe tiếng tiêu đồng vọng
Réo gọi đời nhau cũng cháy lòng
Bến vắng chiều buông đò lỡ chuyến
Làm sao theo kịp bóng sang sông.
 
Đã biết thăng trầm vai nhật nguyệt
Vẫn còn gánh chịu nợ trầm luân
một thoáng mưa bay qua mộ huyệt
tiếng tiêu còn vọng nguyệt cầm rung.
 
người hát với hoa
*tặng lêthanhhà
 
xin đừng tặng em
hoa hồng
khi em đang hát
trong lòng gai đâm
xin đừng cúi xuống
cầu thân
nắng chiều đã tắt
hôn lầm trái ngang.
tơ rung
đã lạc cung đàn
bài ca điệu hát
từng trang rối bời
hỡi anh đừng nói
những lời
tôn vinh hư ảo
như hơi thở dài.
nhớ đừng tặng hoa
có gai
tim em nhỏ máu
chưa phai
cuộc tình
hỡi anh
đời đâu riêng mình
mà anh lại cứ
trọng khinh thế thời.
 
nắng chiều phai
nhạt cuộc chơi
qua đường
ai nhặt hương phai hoa tàn
hoa hồng
sao như hoa tang
lời ca tiếng hát
nén nhang
tặng người.
 
riêng em
chỉ cần
nụ cười
níu bờ môi ấm
bên đời có nhau.
 
chiều xưa
 *gởi hươnglê
 
Nắng nghiêng đậu xuống vai mình
Chợt nghe hoa lá gọi tình chiều xưa
Nhớ chợ đào ngát hương đưa
Nhớ luôn điệu lý khóc mưa gọi người
Mưa rơi ướt vạt áo đời
Thấm vào áo đạo nát lời sư ta
Câu kinh rơi xuống nắng tà
Tấm lòng thiện nữ gần xa mau về.
Không không sắc sắc cận kề
Mân mê vạt áo ta đề câu thơ.
Chợ Đào hương thắm chiều mơ
Ta Sư cởi áo người chờ được không.
Đạo bào gởi lại thiền môn
Ta về tìm lại hương đào chiều xưa.
Cho dù trời nắng hay mưa
Trong ta lệ đẫm có vừa lòng không.
 
Lời kinh nguyện giữa mênh mông
Câu thơ ứ máu nỗi lòng ai hay.

sinh nhật

*gởi Kiều Loan

Sẽ không tặng hoa gì đâu
cho dù sinh nhật sắc màu kém tươi
bởi vì còn đó những đời
già không áo mặc nhỏ thời thiếu cơm.
 
thôi thì xin tặng lời thơm
hương hoa đồng nội hơn mâm cổ đầy
tặng người lời gió rung cậy
nối tình nhật nguyệt mơ đầy dấu yêu
tặng người hai chữ thiên Kiều
Loan bay phụng múa gấm thêu bảy màu
cầu vồng nối tận ngàn sau
cho ân tình mãi có nhau trong đời
chúc bạn tôi chúc ngàn lời
gom thành hoa lạ tuyệt vời sắc không.
 
thu phân vàng cúc trăng nghiêng
 *gởi ptcv
 
ánh trăng nghiêng
giọt sương buồn
tự dưng rơi xuống
nhập hồn cúc hoa
mãn khai vàng cúc
trăng nhòa
đi qua anh nhặt
chút hương hoa thừa
ừ thì!
nắng nhạt song thưa
nhưng sao cứ ngỡ
giọt mưa sa đà
quanh anh có thật
hay là!
vàng tâm hoa nở
trăng ngà viễn mơ.
cúc vàng
lạc bước đường thơ
cho anh gieo lại
chút ngơ ngẩn đời
cho anh
nhớ lại một thời
cứ như hoàng thị…
giỡn chơi gã khờ
vẫn thường
ngọng nghịu làm thơ
có ngàn người hiểu
một người lại không.
 
cúc vàng ơi!
hỏi thật lòng
hoa kia có nở
giữa ngông nghênh đời.
 
ở đây
cùng đất cuối trời
nhìn hoa cúc nở
hương đời dậy men.
cúc vàng lạ
hương lại quen
như hình đối bóng
lạ quen cũng là
chút duyên thơ
giữa ta bà
ta về bắt mộng
níu tà áo em.
 
 
là em cúc nở ngược đời
như câu sáu tám rối bời vì nhau
hay là em hạt mưa mau
hóa thành lệ đá khóc nhau muôn chiều
thôi đừng nhìn bóng anh xiêu
làm ơn cứ ngỡ muôn chiều miếu nghiêng
vàng hoa nở giữa cõi thiền
tự tâm sẽ thấy anh điên vì người.
 
hệ lụy cũng đành
 
yêu em đi
khi còn có thể
nỗi rạo rực đầy
môi thèm mùi lạ*
 
thì yêu chứ sợ gì ai
lúc nào cũng sẳn trong tim ngăn thừa
nỗi rạo rực lửa râm ran
coi chừng thiêu cháy bờ môi gọi mời
 
thì yêu chứ đâu có chờ
đất trời se chặt chẳng thờ ơ ta
nghiêng người vạt cỏ sương pha
anh xin hứng hết những tinh hoa đời
 
phải yêu ngay không cần chờ
đêm dài lắm mộng ngày phơi gió trần
ngay tức thì là hiến dâng
em ơi có thấy ái ân tuyệt vời.
 
 *yêu em đi
tim không trí trá
thơ chẳng điêu ngoa
thản nhiên say
bướm hoa dâng hiến
                         *ptcv
 
vầng trăng treo nỗi nhớ đầy
*gởi tống phước hiệp xưa
 
vầng trăng nào lạc qua đây
mà sao như thể trăng gầy quê tôi
vĩnh long nắng gió một thời
vĩnh bình hai phía nửa đời lạc nhau
vầng trăng nghiêng xuống cũng đau
ghé thăm sa đéc sắc màu lạnh tanh
thương  đời thuyền con mong manh
khác chi đời lá tre xanh sóng dồi.
trăng như muốn lại cùng tôi
ghé bờ hiu quạnh chung hơi thở buồn
tôi như tia nắng chiều hôm
nha mân thương nhớ dại khôn thuở nào.
trường xưa tống phước hiệp còn
hay là nay đã trống trơn chỗ ngồi
tự dưng thương nhớ lạ đời
cô em vú nở thích chơi đánh chuyền.
cười cười nói nói hồn nhiên
áo quên cài cúc lộ nguyên mận đào.
quê hương ngày dậy binh đao
tiển tôi ra trận em trao thiệp hồng.
 
là em chim sáo sang sông
là tôi lính thú long đong một đời.
ngày qua, vui khóc, buồn cười
tha phương mãi nhớ dáng người quá giang
em dòng sông chảy miên man
tôi bờ khuyết tật lại càng nhớ thêm
quê hương ơi ! hãy dịu êm
mai mùa trăng mới bên thềm có nhau
lục bình lạc sóng đã lâu
bằng lăng hoa nở nguyệt lâu phải còn.
nhất định về thăm xứ cồn
ngắm trăng đồng nội quên bon chen đời.
 
truờng xưa tống phước hiệp ơi!
tha phương vạn dặm tình tôi vẫn đầy.
 
trăng lạc dòng trôi
 
Trăng chênh vênh rơi qua kẽ lá
Dáng hao gầy trăng thiếu phụ chơ vơ!!! Sthy

Trăng rơi xuống bụi trúc già run rẩy
trút ngậm ngùi trên từng nhánh thơ đau
nghe như thể tiếng than từ đồng vọng
dấu tích đời còn những vết cắt sâu

nét chì xanh không làm xanh thêm mắt
và lại càng khó xóa vết chân chim
sau khóe mắt còn nguyên đôi hạt lệ
đã hóa khô từng nốt trổ nhan tàn
 
trăng thiếu phụ chỉ là trăng cổ tích
soi bóng đời trong nỗi nhớ mù khơi
bốn phía hương đưa biển khơi dậy sóng
ánh trăng nào làm sóng bạc đầu ta

thôi thì cứ vờ như trăng có thật
để ước mơ xa nối chút tình gần
thôi thì cứ như là trăng mười sáu
khép cho tròn mộng mị níu đời sau.

trăng rơi xuống bụi trúc già run rẩy
là tự nhiên chứ chẳng phải tình cờ
trăng chêng vênh không rơi qua kẻ lá
mà cố tình giẫm xác lá khô đau.
 
sông say
theo chân nhật nguyệt lung linh
tìm đề thơ tặng
say tình sông say
St
 
dòng sông mà sao lại say
khi say lại muốn được bay lên trời
níu mây ghẹo gió trêu đời
như tôn đại thánh một thời giỡn chơi
chín từng mây, ngút ngàn khơi
tiếc thay lại vẫn phất phơ ta bà
 
bàn tay phật mới xòe ra
chỉ năm ngón nhỏ lại là càn khôn.
ta hóa thân thành lão tôn
dưới chân ngủ chỉ ngậm hờn tây phương.

ta là sông chảy trăm đường
một đường dừng lại mộng thường nhớ thy.
cám ơn men dậy xuân thì
làm ơn rót nốt đầy ly rượu đời.
 
hồi đầu
*gởi n.nhung
 
bạc đầu nhưng mộng còn nguyên
suối nguồn nước vẫn tinh tuyền như xưa
sợ gì nắng ngại gì mưa
trái tim son trẻ vẫn chưa vừa lòng
cá hồi vượt sóng về sông
thây phơi ghềnh đá vẫn mong hồi đầu.
phận người phiêu bạt về đâu
cuối cùng cùng sẽ nhiệm mầu hóa thân.
là người hay cá cũng cần
sông xưa bến cũ mãn phần có nhau.
 
Mặc đời sương trắng qua cầu
Chiếc khăn quàng đỏ vẫn cần áo len
Mặc đời sương trắng buồn lên
Núi cao vực thẳm vẫn êm ái đời
 
Tôi chỉ là hạt sương rơi
Lá sen sao khéo giỡn chơi thế này.
 
ý thơ tình bụi dại khờ
*gởi d.nghi
 
từ khi
hạt bụi biết yêu
ấy là
tự chuốc
trăm điều đắng cay
ngàn năm
hạt bụi tỉnh say
rượu từ cố thổ,
hồn mây phiêu bồng.
 
hạt bụi anh
vẫn mặn nồng
chỉ xin được đậu
môi hồng em thôi
duy nghi ơi!
hạt bụi trôi
năm qua
tháng lại
chẳng phôi pha gì.
tại sao em
mãi hoài nghi
anh thành hạt bụi
cũng vì lẳng lơ.
duy nghi ơi!
chớ hững hờ
trần ai trăm ải
vẫn mơ em về
cho dù hạt bụi
điên mê
bên em anh sợ
vụng về chút thôi.
 
một mình
 
Ngồi một mình
lặng nghe gió thổi
râm ran
từ cõi mơ hồ ký ức
hay từ trăn trở
gió, gió đẩy đưa
từng cơn nóng lạnh
lạnh hoang vu
nóng sa mạc cháy
rát mặt người
đang tự cầm tù
trong nỗi nhớ trăm năm
hờn tủi
gió và gió
gió tứ bề thổi thốc
em ơi gió về
em ở đâu
có còn biết gió
gió đi đâu và sẽ về đâu
anh vẫn bên triền vực nhớ
chờ gió em về
mặc tuyết băng.
 
Gió đi qua
suối hồ
sông núi
qua đại dương cuồng nộ
gió ngất ngư
như em
đi qua đời vội vã
gót chân son tứa máu
thể xác dập vùi
 
và tâm hồn đông cứng
gió em chì là
cơn gió mộng du.
 
Anh vẫn chờ
gió phù du
bên triền vực hận
chờ em
chờ gió
ta qua cửa luân hồi.
ta sẽ trở về nhập thế
trong ký ức xanh xao
với tâm hồn con trẻ
sẽ không còn hỏi gió
đi đâu
về dâu.
 
Nhưng gió vẫn liu riu
gợn mặt hồ thương nhớ
vì xe luân hồi chưa trọn hành trình
em
gió
trong ly rượu cạn
vẫn ngầy ngật anh.
 
Ngoài kia
đời gió nổi
vẫn lớp lớp bầm dập
vẫn chất ngất cuồng si
em đi qua cửa gió
khép hộ anh
nỗi nhớ không rời.
 
còn hoa khó nhạt màu son
*riêng gialy
 
Mãn khai hồng đỏ ngát hương
Trái tim trích huyết vì thương yêu người
Hoa xòe cánh như nụ cười
Thanh xuân thiếu nử còn tươi một thời
Hay đùa bóng, thích giỡn chơi
Đồng tiền răng khểnh chết đời trai tân
Ngày qua hoa nở bao lần
hương đưa trong gió vẫn bầm dập tôi.
Nhìn hoa lại nhớ đến người
Từ trong ký ức xa vời chưa phai.
 
Cám ơn những đóa hồng gai
Màu son như huyết nối dài trăm năm.
Cho tình yêu như trăng rằm
Sáng đời nhân thế tơ tằm còn nguyên.
Cám ơn nụ hôn tinh tuyền
Ngày xưa người gởi hóa phiền lụy tôi
Hoa bay từng cánh đãi bôi
Mặc phiền cứ lụy đời trôi vẫn chờ.
 
ký ức cũng say
*gởi quỳ
 
đêm ngất ngưởng say tràn nỗi nhớ
nhìn hoa cúc nở ngỡ quỳ vàng
trăng nghiêng dáng ngọc mờ nhân ảnh
ký ức vời xa mộng đã tàn

đêm theo cánh gió về trăn trở
tiếng sóng bờ xa vỗ mạn thuyền
nghe như chuông mõ chiều am tự
níu vết trầm kha đã tật nguyền
 
quỳ hoa còn nở bên hiên lạnh
hay đã xanh xao khép nụ mầm
lụy tình tỉnh thức ngàn xưa dậy
từ trong trầm tích đá trở mình
 
em ơi! anh vẫn bên cửa mở
vẫn giữ riêng tư vết son mờ
cái đêm nguyệt tận em lầm lỡ
cài lại nụ hôn trên môi khô
 
thời gian người tính bằng năm tháng
anh tính bằng màu của vết son
dĩ nhiên son nhạt như tình nhạt
nhưng vết son em máu của anh.
 
tỉnh say anh vẫn muôn năm cũ
máu chảy về tim màu đỏ tươi.
 
*
máu của tim hồng không thể nhạt
nụ hôn cho dẫu rất mong manh
vẫn là nỗi nhớ đêm ngầy ngật
bên đèn thao thức dõi phương anh
 
dã quỳ xếp cánh  đợi bình minh
ủ nhụy tình xanh chỉ riêng mình
xao xác nỗi buồn cùng năm tháng
mưa gió bên đời... khóc buồn tênh ...
 
như một lời nguyền từ thiên cổ
đau đáu trong em ký ức đầy.
 
xưa

Em nghiêng người dưới dù hoa
Sợ mưa ướt gót chân ngà cao sang.
Anh nghiêng vai gánh bàng hoàng
Như phu xe kéo đời tàn em ơi.

Giữa trời mưa lạnh tả tơi
Gió đưa rát mặt tuyết rơi trắng đường.
Em trong xe gấm soi gương
Có còn thấy bóng vô thường lạ quen.

Em thiêu thân thích ánh đèn
Kiêu sa một thoáng truân chuyên trải dài.
Anh từ quan trả cân đai
Rửa tay gác kiếm, cảm hoài hồng lâu.

Nhớ nhau từ vạn niên sầu
Lầu son gác tía vực sâu cũng là.
Sắc, không, vẫn dậy phong ba
Nghiêng bầu vọng tưởng gần xa cũng đành.
 
lời buồn
 
Làm ơn
nói rõ một lời
nếu không thích nữa
thì thôi tạ từ
người ơi!
duyên thực tình hư
như là chữ nghĩa
trong thơ ấy mà
thoáng qua
chỉ một sat na
là con chữ lệch
gần xa khác gì
người về
vui với xuân thì
mặc ta trải gió
dầm sương nhạt nhòa
tiếc là
tình mới ra hoa
hoa kia hữu ý
nước trôi vô tình
một mình
còn lại một mình
đêm đêm ghẹo bóng
giỡn hình
cũng xong.
 
Chỉ buồn
thơ chưa cạn dòng
vần rơi ý lạc
người không còn người
mực khô
tim nhỏ máu tươi
hòa chung rượu đắng
tự mời đêm nay
đã cạn bình
vẫn chưa say
ngộ ra mới biết
tình bay rượu tràn.
có là dốc cạn
trăm bình
nhập nhằng chỉ vẫn
bóng mình đổ nghiêng.
đêm yên lặng
đêm cô miên
riêng ta sao vẫn lụy phiền
man man.
 
Có một mùa thu khác
 
Mùa thu tóc rối còn bay
Đã là mấy độ ngắn ngày dài đêm
đầy thương nhớ nỗi buồn lên
những đời xác lá ngập thềm rêu xanh
nắng ngàn thu ấm vàng hanh
nhưng sao nghe lạnh vây quanh ngõ mòn
mái tranh phên dậu héo hon
bếp nhà thiếu lửa gió hờn bụi tro
chiều lên cuống lá rã rời
gió qua tóc rối rong đời ngẫn ngơ
hỡi người xin đừng làm thơ
ngợi ca thu tím sương mờ vô duyên
cho dù cúc nở tinh tuyền
thì ngàn thu vẫn bên triền vực đau
có gì đâu được gì đâu
chút hương gió thoảng sắc màu xanh xao
nhắc gì thu cũ lao đao
cầm bằng như đã tự đào huyệt chôn.
liệm xác thu áo trăng non
ướp hương hoa cúc vàng rơm nắng chiều
chắc thu cũng đã ít nhiều
biết đời nhân thế muôn chiều thực hư.
từ xưa lá vẫn vàng thu
nỗi buồn thạch nhũ ngục tù ngàn năm
 
trăng thu nghiêng võng tơ tằm
dựa hơi chăn gối đêm nằm mộng tinh.
 
trăng lạ
 
Những mầm lục bát em gieo
từ năm mười sáu trăng tròn khỏa thân
nguyệt cầm rung tiếng u trầm
nhịp lơi sáu tám vọng âm hải triều
cho sóng nhảy rất hồn nhiên
ghẹo trăng thiên cổ nghiêng miền tịch liêu
như cúc vàng giữa nguyên tiêu
từ trong cánh mõng cũng thêu gấm màu
trăng thương tìm huế xanh xao
vẫn ghen vàng cúc nôn nao thu về
dấu chân khuê các hôn mê
từ trong ký ức gọi thê thiết buồn
ta về níu áo hoàng hôn
viết câu lục bát chọn vần người gieo
em trăng mười sáu còn treo
lững lơ nhân thế dõi theo bóng người.
 
có được không đã nửa đời
hư theo từng bước chân thời lưu vong
có được không trăng đáy sông
vẫn tròn có dám thả lòng đi hoang.
 
ngược hướng đời
 
Anh những tưởng em đi thoáng chốc
vậy mà, đã tròn chẳn mười năm
em có biết bé Ly trổ mã
mười sáu trăng tròn dáng nguyệt em
Ly vẫn thường nương cha chờ bóng mẹ
có biết đâu mẹ là sáo bỏ lồng
anh vẫn dấu
dấu Ly nhiều chuyện lắm
vẫn dấu con về chuyện em đi
anh không nói là em hờn giận
hay tại anh kém mã bất tài
chỉ ôm con trong lòng rưng rức nhớ
và dỗ dành mẹ sẽ chóng về thôi
 
ấy vậy mà đã mười năm rồi nhỉ
Ly của em đến tuổi thích trâm cài
vẫn hỏi anh
mẹ có về không hở
sao quá lâu lâu quá cha ơi!
anh gạt lệ hẹn con lần lữa
mẹ sẽ về sau chuyến đi xa
mẹ xuất ngoại học làm bác sĩ
để mai kia trị bệnh cho cha
và chăm sóc cho con nữa chứ
Ly cười buồn
nhưng lâu qua cha ơi.
con nhớ mẹ nhớ ơi là nhớ
nhà người ta ai cũng có mẹ cha
còn nhà ta
sao lại có mình cha
 
anh chỉ biết cúi đầu lặng lẽ
giả vờ cười mà đang khóc em ơi!
an ủi con, bằng lời chưa đủ
mà phải bằng cả trái tim người.
anh gà trống nuôi con không khéo
nên Như Ly đôi mắt vẫn buồn.
 
giá như mà có em bên cạnh
chắc hẳn là Ly hạnh phúc biết bao
và dĩ nhiên cả anh cũng thế
nhưng duyên trời ý đất đã phân đôi.
 
anh vẫn biết giữ người đi rất khó
nhất là anh lính cũ mới ra tù
thân thất thế mất nhà tan cửa
và trò đời là hí lộng thất thường
người phù thịnh vẫn nhiều như cát
ai rảnh đâu làm chuyện phù suy.
 
anh cam chịu ngàn lần cam chịu
thương quá Như Ly
con không mẹ đã lâu.
anh cũng biết em đã sang bến khác
nhưng nói làm sao cho Ly hiểu hở em.
nói cách nào để Ly không hờn giận
để trái tim thơ không nhuốm vết buồn.
 
đã năm năm xe thời gian quay ngược
vì qua Ly anh mãi nhớ thương em
như câu thơ ngày xưa em viết
vận vào đời bằng trắc ngược xuôi
lục bát sai vần
như anh lỡ vận
em vẫn còn Ly yêu dấu biết không.
 

 


 

 

 

 

 

 

 

Trả tình về với chiêm bao

cạn ly cạn chén cạn lời phù sinh

                                               ptcv

 

phiên bản cũ

 
Tình có bao giờ để trả đây
Chỉ là duyên nợ gió và mây
Cánh bèo đơn lẻ xa mây tụ
Lớp lớp như tranh vân cẩu đầy
 
Làm ơn đừng gọi tim tỉnh thức
Vì đã trăm năm biệt sông nguồn
Làm ơn đừng gọi tình ta dậy
Dẫu chết vẫn còn nhớ nụ hôn.
 
Cứ để nguyên si phiên bản cũ
Chỉ cần thêm chút ý tình say
Là đủ ấm lòng người viễn khách
Biệt xa còn giữ nợ duyên đầy.
 
bướm mộng xưa đã nhạt nhòa
bay trên sông lạnh nhặt hoa hững hờ
Còn lại gì ngoài bơ vơ….
                                             nmđ
 
 …và anh cũng cám ơn đời có em
 
bướm mộng vườn xưa vẫn còn hoa
không bay mà cánh vẫn chan hòa
rải hương cho khắp đời nhân thế
Người yêu người mãi, mộng giao thoa.
chung quanh tôi chỉ người hảo ý
cộng với từ tâm bất phân ly
như hoa khoe sắc phơi cánh rộng
đâu phải tình yêu giữa xuân thì.
làm ơn giữ lại ân tình mộng
nhật nguyệt phân minh trời mênh mông
đừng như gió thoảng qua thềm rộng
cũng đã xanh rêu đời trống không
 
em là hoa bướm muôn năm cũ
vẫn ngạt ngào thơm ngát vườn tôi
người thêm một tuổi đời thêm đậm
lưu tình giữ ý níu mây trôi.
 
trăng lạnh đời nghiêng
 
Ai nở đề thơ trên trăng lạnh
trăng rơi đáy nước thơ lạnh tanh
làm gì còn có người lý bạch
khóc một đời trăng vốn mong manh
riêng ta hàn sĩ từng múa bút
quậy sóng sông xa khói sương nhòa
thành gã từ quan không tự lượng
treo mình cho gió táp mưa sa
cũng đã nhiều lần mơ trăng lạnh
một mình ngớ ngẩn chạy loanh quanh
chạm tay nguyệt lạnh trên dòng nước
đâu vớt được thơ từ sóng xanh
em - ta, cách biệt ngàn thương nhớ
cuối sóng đầu sông bờ chông chênh
em trăng ta nước thơ chìm nổi
thủy táng tình si sóng dồn quanh
 
Tương giang từ đó không xanh nữa
sông lạnh còn nguyên dáng nguyệt trầm.
 
lại một lần thu đi
*gởiđào thu
 
Em về, ừ! cứ về thôi nhé
để lại cho anh một nụ cười
như vầng trăng sáng soi đời tối
một chút niềm riêng những ngậm ngùi.
 
em cứ như hoa luôn rạng rở
để anh ghép vận cấy vào thơ
mênh mang nỗi nhớ từng hơi thở
biết vắng em là anh ngẩn ngơ
 
ừ về! Thôi cứ về đi nhé
nhớ giữ dùm anh nụ cười hiền
của đêm tương ngộ đầu tiên ấy
chao ôi! nỗi nhớ bướm mơ tiên
 
đã biết ra đi không hẹn lại
làm sao dám nghĩ chuyện tương lai
môi son má thắm hương còn đọng
trên chiếu giường anh chưa nhạt phai
 
những đêm trăn trở em kề cận
một thoáng em qua lõm chỗ nằm
vẫn còn ấm quá chăn gối lệch
như ủ đời anh đã trăm năm
 
trăng thu lại lén cài song cửa
hoa cúc vàng tươi cũng bằng thừa
anh đã qua bao mùa lá rụng
biết thu em có cảm đường xưa
 
ừ về, em cứ về như ý
xin nhớ dùm anh khúc biệt ly
hôm qua ghi vội trên tà áo
em bay quấn quýt mộng xuân thì
 
làm sao níu được mây lơ đãng
gió lộng trời xanh anh đoạn trường
đã biết từ xưa em là gió
anh cây vàng lá giữa nhiễu nhương
 
biết thì biết vậy nhưng sao vẫn
nhưng nhức niềm riêng em có hay.
Nói thì nói vậy nhưng sao vẫn
một trời nhung nhớ hương khói bay.
 
thôi em về nhé - không từ biệt
thêm một đoạn đưa thêm chén cay.
vừa mới chia tay em có biết
thềm anh rêu lạnh trắng sương dày.
 
Mùa thu cúc nở vàng sân trước
xa vắng từ đây cạn chén đầy.
 
Chỉ  là chỉ một chút thôi
 
…hương xưa yếm thắm má đào
cho anh ghé lại hôn vào mộng mơ
cho anh mượn váy đề thơ
như câu quan họ một thời dễ thương
cho anh xin chút mùi hương
trong làn yếm thắm thấm lưng ngọt bùi
cho anh úp mặt ngủ vùi
mặc đời mê sảng ngậm ngùi cũng vui…
mùa sen hoa thắm hơi người
lá che không hết đôi bờ cỏ xanh
váy em hong nắng trên cành
yếm đào đừng giặt để dành hơi quen
giữ dùm anh hương tóc đêm
bao mùa sen nở ướp thêm đậm đà
anh xin nói dối thật thà
má đào yếm thắm đã là dấu yêu.
 
Sen hồng lá lại xanh rêu
Cho anh cúi xuống vạt mềm cỏ êm.
 
sương trắng
 
ừ!thì sương trắng đầu điểm bạc*
mà sao thương hận vẫn khôn nguôi
như sóng sông dài luôn ra biển
anh vẫn cần em, em của tôi
 
ừ! thì em bảo anh không thật
nhưng mà thiệt giả khó lòng phân
cho dù đã lỡ lìa xa bến
sáo vẫn là chim anh muốn gần
 
bên cầu phụ tử còn luôn đợi
em về chia nốt tiệc tàn thu
cho con đừng đợi và anh chẳng
chờ mãi ai qua bến nước dài
 
đã biết em đi không trở lại
bên đời biển gọi sóng lao đao
vẫn cố giữ mình tâm không động
nước ròng nước lớn chẳng vì sao
 
nhưng sao tâm vẫn như sóng dậy
quá giang biệt hải nhớ đường mây
như đã một lần qua biển lớn
vẫn còn tưởng tiếc bến sông say
 
sông say mưa rũ chiều ly biệt
nước mắt nói dùm chút thiệt hơn
ừ! thì đã lỡ tâm vong động
đò ngang chưa xuống cũng thất thần
 
em đi như thể người ra trận
phu, tử cũng như hoa lá bay
câu thơ tống biệt ngày xưa đã
giẫm nát hồn ta em có hay!
 
một mình biệt xứ đầu đã bạc
phó hội tàn thu tiệc chiều hôm
hỡi em chim sáo ngày xưa hãy
xin nhớ tình anh sóng nước hờn.
 
*thơ tty
 
Sông say thơ tuyển
 
Sông say thơ tuyển
Ly rượu cạn
Giọt đắng y nguyên
Dựa thành sầu
Còn chút ân cần
Ta mời bạn
Tri  kỷ gần xa, tri bỉ ta
Hương thơ như máu từ tim rỉ
Từng giọt buồn tênh
Giọt chênh vênh.
 
Đã là, đã quá tri thiên mệnh
Mắt mờ tâm sáng, tối ai hay
Rong kia chìm nổi làm sao biết
Từng khúc sông qua sóng nhạt nhòa
Sông say không phải vì rượu nặng
Mà say thế cuộc bất phân minh
Tuyển thơ không phải vì kiêu hãnh
Mà vì lưu luyến chút nghĩa tình.
 
Đời cũng sẽ qua như mộng dữ
Còn chút dư hương gạn nỗi niềm
Nhi nữ thường tình đau vượt cạn
Nam nhân từng bước, bước gian nan
Giữa đời hư ảo, đời dâu bể
Đã lỡ sang sông vẫn nhớ đời
Thời gian vốn dĩ là hữu hạn
Còn chút tìnhg chung vay trả thôi
Nắng chiều sẽ nhạt đêm sẽ tới
Tâm bình thế giới tỏa minh đăng.
Đã là, đã vậy
Thôi người hỡi
Cạn chén trần ai nhẹ buông tay.
Ngàn năm mây trắng còn bay mãi
Vào chỗ chưa hề ai biết qua.
 
Tóc điểm sương mai như thơ tuyển
Rụng xuống sông dài sông quắt quay.
 
Biệt hận thu
 
Tình yêu như lá rừng thu cũ
hóathạchtrăm năm chẳng đổi màu
vẳng nghe sênh phách rên tronggió
lại nhớ bến sông nước quặn đau
 
đò ơi ở lại đừng tách bến
cô lái ngày xưa vẫn còn nguyên
trong tim ly khách ngàn dặm lữ
nỗi nhớ thiên thu hóa nhang đèn
 
một nén hương đưa ngàn liễu rũ
ngọn nến vì ai lụy vàng thu
đã biết người đi không trở lại
hiu hắt rừng xưa trái tim mù
 
mùa thu hóa đá từ nỗi nhớ
diệp bất ly thân cúc vàng mơ
như tim người lính thời chinh chiến
dấu ấn sâu thêm những dại khờ.
 
Mùa thu biệt hận đêm ngưng thở
Phiêu hốt về đâu giữa nguyệt mờ.
 
thu không tận
 
khi cơn gió chao qua mặt sóng.
sóng nhân từ úp mặt hồ trong
khi ánh trăng
nghiêng qua mặt kính
nước hồ thu hừng hửng má hồng
như sơn nữ chưa một lần xuống phố
thì làm sao biết đời sống buồn vui
đôi mắt nâu
mắt nai vàng ngờ nghệch
chạm tay thu cuống lá cũng rời
sơn nữ ơi!
nỗi buồn như núi
những ngày mưa nước cuộn suối nguồn
và niềm vui như ngày nắng mới
tưới mật hoa lên khắp đại ngàn
giữa buồn vui
có giờ chạm ngỏ
thu rụt rè
thả nhẹ lá vàng rơi
trên xác lá có cành hoa lã ngọn
níu tay thu chờ qua khỏi đông tàn
và cứ thế thời gian theo nhật nguyệt
như tình yêu mãi lẽo đẽo theo người
tôi như gã thợ săn vụng tính
nên đường tên không đến hồng tâm
qua truông rộng nghe như chó ngáp
hay tiếng tru của sói chờ trăng.
 
trên tất cả những cảnh đời xoay chuyển
vẫn còn thu len lén đến trêu người
và như thế mới là bất biến
mới trở thành hai chữ thiên thu.
người không thể
đời luôn không thể
chỉ riêng thu lồng lộng với trăng ngà
nên từ đó có thơ và nước mắt
chen nụ cười sơn nữ nở hoa.
 
mặt hồ gương chao nghiêng và ửng đỏ
vì mùa thu tiền kiếp lại về.
và mặt tôi thêm vết bầm ứ máu
lại động kinh co giật cùng thu
đau xác lá ngập ngừng giữa gió
đau chính mình ngờ ngợ đã trăm năm.
thu bất biến
thiên thu không tận
chỉ có người khuyết tật níu bờ thu.
 
Lời cám ơn không thật
 
Cám ơn hoa
đã vì người mà nở
không chỉ vì cho mỗi riêng ta
cám ơn em đã vì ta mà đến
khi chung quanh còn lắm bướm và hoa
cám ơn dặm đường dài cho ta biết
là đôi chân có giới hạn mà thôi
cám ơn đêm đã có vầng trăng sáng
soi đường ta khi mờ mắt tối trời
cám ơn đời
đã có nhiều gian dối
để cho ta phân biệt thực hư
cám ơn ta đã không hề biển lận
khi thật thà nói rất yêu em.
 
Nhưng người và người
vốn là mối mọt
đã bán mình cho quỷ từ lâu
thì còn đâu lời cám ơn chân thật
như bàn tay sấp ngữa nhẹ tênh.
mối mọt quỷ ma
muôn đời hí lộng
ấy chính là tâm nặng sân si.
đâu phân biệt chính tà, đen trắng
vì lòng tham là hố thẳm trùng trùng.
thì làm sao biết là hoa nở
vì ai
thì làm sao biết đường dài
mấy dặm
thì làm sao biết nói yêu người.
 
chính vì thế ta ngộ ra một lẽ
chính lời ta hư thực khó phân.
 
Thời khắc
 
1-
Đã đến, đã đi
hay còn ở lại
sao mỗi lần nghe
là động tà tâm
là nhưng nhức
máu tim chảy ngược
đồng vọng
xa quá một đường bay.
 
Ta đến, người đi
ngày hoảng hốt
chút mặt trời héo hắt
nắng chơi vơi
ta ca hát
người gỏ bàn bắt nhịp
phương nam hề
chí lớn chưa về.
 
Ta thủy độc hành
chiếc thuyền con
giữa hải triều âm vọng
người Lưu Thần
ta là Nguyễn Triệu*
gác mái chèo bày tiệc bến sông xa
chén đã đầy
thêm chung tửu nguyệt
chén còn vơi
tửu nhật châm đầy.
 
Người và ta
như lý ngư mắc cạn
chiếc thuyền con đã khẳm phong ba
 
sóng nước trùng trùng
chí cao vời vợi
đốt nhà
tách bến
như Từ quân
vượt cửa Thần phù*
râu chưa dài
đã thành lão hóa
về từ những cánh đồng mây.
 
Ta vẫn là
nửa đời khách lạ
giữa trần ai một thuở vào ra.
 
2-
Tim đập đời thường
 và cả trong mơ.(T.dương)
 
tim ngưng đập là đời thơ tắt thở
nên làm ơn đừng lỗi hẹn tim ơi!
giữ dùm nhé chút duyên thầm mộng ảo
cho đời này son phấn chút hương đưa.
có những lúc máu tim như chảy ngược
vì tình tôi vốn vẫn thiếu không thừa
vì đời tôi vẫn dông bão gió mưa
trong nỗi nhớ ngậm ngùi em có hiểu.
 
Thơ tôi và em
 
Thơ tôi là nỗi đau đời
ngược dòng sóng nhảy còn hờn bến xưa
thơ tôi là lệ, là mưa
từ trong ký ức thiếu thừa nhân thêm.
Thơ tôi ngọt đắng môi mềm
từ em Hòang thị qua đêm ngủ vùi
thơ tôi là em-đường vui
vu quy xác pháo khét mùi nguyên trinh.
Thơ tôi không có yên bình
chỉ toàn ý đảo, khắc tình tâm điên
ngày qua, ngày tháng cô miên
nghêu ngao vang vọng nỗi niềm lưu vong.
Thơ tôi như cốt nhập đồng
vẽ bùa trấn yểm khép vòng tử sinh
lại như sen nở đất sình
nhụy hương thơm ngát chút tình chân quê.
thơ tối sang tối đi về
bóng rơi hình ngã vẫn mê đắm người.
 
Hãy làm ơn nói một lời
dù đau thắt ruột rã rời nhục thân
vẫn trân quý vẫn ân cần
vì thơ tôi đã dự phần rong chơi
cứ mặc tôi rượu không mời
nên đành tự phạt đáng đời thơ tôi.
 
Hãy thêm một chữ em ơi!
cho thơ tôi nhỏ máu khơi cội nguồn
hoặc là thêm dấu chấm buồn
cho thơ ngưng thở ru hồn thiên thu.
 
Bông so đủa
Tặng PLong/nam bộ
 
Bông so đủa bên bờ kinh nước lợ
Theo gió mùa tím biếc nỗi buồn riêng
Ai chẳng biết màu bông so đủa cũ
Đã đổi màu, như chiều tím thu nghiêng.
 
Bông so đủa xanh mơ thời tuổi nhỏ
Đã theo tôi lang bạt tận xứ người
Trong nỗi nhớ quê hương thời lửa đạn
Đủa lệch đời nghiêng, biết lấy gì so.
 
Mùa nước nỗi về đâu con tép bạc
Cây cỏ xác xơ lả ngọn đôi bờ
Tự dưng nhớ canh tôm bông so đủa
Là món đưa cay mẹ nấu những chiều
 
Ôi những chiều quê hương ta lộng gió
Mái tranh vách đất, thấm đậm tình người
Rượu đế nếp, thơm lừng trong từng giọt
Chắt lọc tinh hoa của quý đất trời.
 
Là hạnh phúc tặng đời người chân đất
Rất thật thà như cỏ nội hương đồng
Là niềm vui tím thêm bông so đủa
Trổ nụ xanh như sương đậu đầu cành
 
Giữa đất lạ, xa quê ngàn vạn dặm
So đủa nhà ai tím rực, nhức tim tôi
Tôi nhớ quá, thật tình riêng nhớ quá
Nhớ vườn nhà là nhớ cả quê hương.
 
Bông so đủa, nở giữa mùa gió chướng
Nặng buồn thêm vì lữ khách chưa về.
vẫn là
 
câu thơ buông lửng đầu ngày
quay đi quẩn lại chữ bay mất rồi
chỉ còn giấy lõm sâu thôi
mực nhòa ý biến nghe đời đãi bôi
còn đâu hồn chữ buông trôi
giấy sầu như phiến lá rơi thất thần
thì ra thu đã mãn phần
cành hoa cúc lụy mấy lần đau riêng
hiên tây mái dột cột nghiêng
trêu người thân nát giữa điên đảo đời
câu thơ viết ý vần rơi
lạc vào nỗi nhớ bên trời quạnh hiu
gió lên thổi thốc muôn chiều
sao chiều tôi vẫn tịch liêu thế này
từ xa muôn dặm đêm ngày
nghìn trùng vẫn nhớ hương bay qua đời
và lạ quá và hỡi ơi!
sao hương vẫn đậm trong mơ thế này
ngỡ là người vẫn quanh đây
như cây với đất như mây với trời
bay về đâu vẫn không rời
mặc muôn chiều gió lã lơi phương nào
tình thơ ý chữ xôn xao
giữa chiều nhặt vội gởi vào chiêm bao
từ cơn đồng thiếp xanh xao
vẫn còn dấu tích hư hao tuyệt vời.
mặc thời gian lạnh lùng trôi
vẫn nguyên tình ý một đời nhớ nhau.
@
dù thơ với chữ nát nhàu
vần còn giữ vận như màu máu tươi
cho đời vẫn sáng rạng ngời
như môi thiếu nữ nụ cười thăng hoa.
 
Đối diện đêm
 
Đêm thức giấc
gió chao sóng giật
Gợn lăn tăn cũng đau cả mặt hồ
 
Đêm khóc ngất
sau cơn mộng mị
Thấy người về lồ lộ chẳng xiêm y
 
Đêm hoang tưởng
ta mộng du đi ngược
Những hướng đời mưa gió chẳng vì ai
 
Đêm tỉnh thức
hồn đau như nguyệt vỡ
Oan trái đời trái đắng vẫn còn nguyên
 
Đêm giả biệt
mà không là giả biệt
Vì người còn miên viễn ở trong ta
 
Đêm đột quỵ
Giữa lằn ranh thương hận
Có còn gì giữa gió chướng ta bà
 
Đêm là thật
thấy người về là giả
Đời thương vay oan khốc vẫn còn đây
 
Đêm biệt hận
đã là đêm qua khứ
Cuộc lữ dài tưởng tiếc chẳng phôi phai.
 
Đêm nối đêm
hờn lên từ mộng dữ
Người về đâu đời biển rộng sông dài
 
Giọt nước mắt
tràn trên ly rượu đắng
Đêm khóc cười vẫn nghiệt ngã riêng ta.
 
Chân giả
 
ý thơ tôi nghĩ
trên giường bệnh
viết ra từ trí nhớ mòn
câu thơ không phải
câu thơ cổ
xướng ngâm thưởng nguyệt
tối trăng tròn
câu thơ như thể là gai nhọn
trên vương miện gai
cắm vào đầu
của người cứu thế ngàn xưa ấy
mong cho nhân loại khỏi sa lầy
câu thơ như thể là máu đọng
nghẻn mạch đường tim khó luân lưu
đau nhói từng cơn co giật mạnh
hơi thở đời thường nghe lạnh tanh.
 
Câu thơ tôi nghĩ khi xuất viện
như kinh xá tội
với vong nhân
tháng bảy ngày rằm
mưa ngâu rụng xuống
biết cầu ô thước nối xong chưa.
mà sao nhân thế còn nhưng nhức
những nỗi đau riêng khó giải bày.
 
Câu thơ tôi nghĩ khi khỏi bệnh
không từ thư tịch hương khói bay
nghe như giấy lũng đau giọt mực
thấm xuống những đời chữ nghĩa say.
 
Thơ rụng ý rơi
vào đời bốn hướng
riêng hướng tôi ngồi
vẫn quắt quay
biết đâu chân lý, đâu nhật nguyệt
chỉ một sát na đủ đổi dời.
cầm bằng như sống không là thật
thì cõi vô cùng cũng giả thôi.
 
Chút thu và dung
 
Rừng xưa đã khép dùm cửa mở
Nên lá thu phong cũng lạc loài
Sương lạnh chỉ làm loang hơi thở
Đá ghềnh đẫm lệ vọng thiên nhai
Một chút tình xưa trên mạng ảo
Vẫn làm nặng gánh một bờ vai
Bờ kia còn nợ đời cơm áo
Hai bờ nhật nguyệt khó phôi phai
 
ừ thôi thì cứ như là đã
yêu tự thiên thu phải phong trần
em về níu lại bờ hư ảo
cho anh gởi chút mộng ba đào
giữa thực và hư là điên đảo
biết mà sao cứ gánh lao đao
rừng xưa ai khép dùm chưa nhỉ
nỗi nhớ còn nguyên những ngọt ngào.
 
Ngăn lại dùm anh cơn gió thoảng
Thực hư tình ảo hỏi ngàn sau.

Mục lục:

Thay lời tựa -5

Phụ bản phận người -19

Thân phận -21

Từ câu lục bát nát nhàu-22

Ý thơ -24

Sinh nhật tôi -25

Phận người -27

Biển kinh hải -28

Biệt xứ xuân -30

Vượt dốc -31

Thơ từ minh triết -33

Phố lạ - 35

Qua đò vấn lệ -37

Vọng âm từ gió -39

Người đi -41

Khoảng cách -43

Trăng huyển hoặc – 44

Xuân lưu vong -46

Đêm cuối năm -47

Xuân nhật -48

Thử bút -49

Tuyết trắng -50

Mùa xuân và Alice -52

Xuân trôi -54

Buồn vui -56

Song hành -59

Cúc vàng-61

Lục bát phong trần-63

Sương phụ -64

Chữ lót -65

Như thể đã quen-67

Ngón tay vẽ bóng -67

Bình định-70

Ngọn cỏ bồng xa -71

Từ em -73

Tình nẫu quê xa -74

Chỉ là chỉ lạ -76

Thu hà nội -78

Hành giả -79

Mê lộ-80

Một điếu rất thật -81

Từ biển nào xa -82

Khóc cười -83

Nốt trầm kha -84

Tâm bút -85

Khai bút -87

Hương rượu thơm -88

Hoa trắng -89

Rồng ngủ -90

Điên tỉnh đời này -91

Biển không còn hát -93

Trăng lạnh -94

Hoa như huyết -95

Thu không tận -96

Thơ rơi từ thuở -98

Phụ bản tình yêu -101

Tình riêng -103

Hư cấu -104

Tự vấn -105

Valentine và ta -107

Valentine hoa nở -108

Valentine lời riêng -110

Những tà áo bay -112

Mưa lạnh mắt nâu -114

Mượn chữ -115

Thì là -117

Hương cũ -118

Hương đời -119

Yêu -120

Từ ẩn dụ -121

Ởm ờ sáu tám -123

Là em hay chính là xuân -124

Thu phân -125

Điệu lý tình xa -126

Dakbla -127

Thanh dương vấn -129

Cúi xuống -130

Bóng chữ -131

Buổi sáng -132

 

Hồ điệp -134

Cám ơn lạ quá -135

Thơ giữa phù vân -137

Chia xa vẫn nhớ -138

Sen hồng -140

Cành lan trước gió -141

Màu tróc -142

Chỗ cuối cùng -143

Giáng thơ -144

Dường như -146

Huế nắng thương mưa -147

Tím huế -149

Tím xưa -150

Đêm nổi lửa -151

Hoa gạo -153

Tình mưa ý nắng -154

Dạ dung vấn -155

Đáp phận -156

Hữu cầu -157

Ngậm ngùi lục bát -158

Ở cõi tình nào -160

Huyền -161

Từ quan -162

Như thể tương tư -164

Lạc nhau -166

Lời hẹn hò -167

Mong manh -168

Người hát với hoa -169

Chiều xưa -171

Sinh nhật -172

Thu phân vàng cúc -173

Hệ lụy -175

Vấng trăng treo -176

Trăng lạc dòng trôi -178

Sông say -179

Hồi đầu -180

Ý thơ tình bụi -181

Một mình -182

Còn hoa khó nhạt -184

Ký ức say -185

Xưa -187

Lời buồn -188

Có mùa thu khác -190

Trăng lạ -191

Ngược hướng đời -192

Phiên bản cũ -194

Cũng cám ơn đời -195

Trăng lạnh đời nghiêng -196

Lại một lần thu đi -197

Chỉ là chỉ một -199

Sương trắng -200

Sông say thơ tuyển -202

Biệt hận thu -204

Thu không tận -205

Lời cám ơn không thật -207

Thời khắc -208

Thơ tôi và em -210

Bông so đủa -211

Vẫn là -212

Đối diện đêm -213

Chân giả -215

Chút thu và dung -217

cát bụi lưu vong

thơ túy hà

văn bút nam hoa kỳ ấn hành 2013

 

trình bày bìa : christina                     

phụ bản: nguyễn hữu nhật

internet source

kỷ thuật : đỗ dzũng

trình bày và lay-out: Steven Châu Trần

 

Thư từ liên lạc :

Christina tran

1315 St. Emanuel

Houston,TX 77003

USA

 

E.mail : This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Tel : 713-419-3187

Tác giả giữ bản quyền                                                                                                

copyright@ 2012 by trần thanh hà/túy hà

 

all right reserved no part this book may be reproduced, stored in aretrieval system, or transmitted in any form or by any means,

electronic, mechanical, photocopying, recording, or  otherwise ithout the written  ermission of the copyrights owner.

ấn phí : 15 mỹ kim