alt


Thực hư
& những điều tưởng tiếc
Thơ túy hà


anh em oslo-norway ấn hành

túy hà

alt


Cung Bảo Bình - Đoàn Thy Vân - Nguyên Hà.
Chỉ là những tên gọi khác của một người lính cũ cầm bút vẫn còn thương quá đời này.


đã trang trải với đời:
Tình gầy (thơ)/Tình yêu lang thang và chiến tranh (thơ)/ Trên đồng lau trắng (túy bút)/ Những nẻo đường hành hương (ký sự dở dang)/ Vàng lên nỗi nhớ (thơ nhạc)/ Rực rỡ đời thường (hợp tuyển)/ Dấu ấn da vàng (thơ)/ Lối cũ vẫn trong tim (CD thơ viết chung)/Dã Quỳ Vẫn Nở (thơ)/Thơ tình của Túy (CD thơ)


góp mặt:
Tuyển Tập Văn Bút ( nhiều tập)
Một Phần Tư Thế Kỷ Thi Ca HảiNgoại,
Tin Văn và hầu hết các Báo Chí Văn Học Hải Ngoại.
Hội viên P.E.N. international
Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam Lưu vong
Tổng Thư Ký Văn Bút Nam Hoa Kỳ
Tổng Biên Tập Tạp chí Thời Đại
Chủ Bút Diễn Đàn Trầm Hương.
Thư Ký Tòa Soạn Tạp Chí Tin Văn


Sẽ trình làng:
Những mảnh đời biệt xứ (Truyện ký)
Cát bụi lưu vong (thơ)
Vầng trăng huyền hoặc (Truyện)
Dòng sông say (ThơTuyển)


Đêm nối đêm
hờn lên từ mộng dữ
Người về đâu đời biển rộng sông dài

 

alt

Phương triều viết lời
bạt mạng
gởi túy hà:


Tiếng sóng gầm sông


Đêm ta bày chén rượu suông
Tưởng như bằng hữu ngồi buồn xung quanh!...
Ta trở về bến lạnh,
Thẩn thờ con nước ròng đêm!
Nào thuở vui chơi cười giỡn gió,
Thơ ngông phá thể một vần nguyên!
Ta trở về đồng bằng,
Châu thổ phù sa ngọt ánh trăng!
Một chai rượu với dăm bằng hữu,
Vỗ gối mà ca đời gian nan!...
Ta trở về nhà bàn,
Trường xưa chín cổng chiều mênh mang...
Buồn nghe gió hú trên đồi lạnh,
Hiển hiện em về bên khói nhang!...
Ta trở về sông hồ,
Lửa đời hong được mấy sầu khô!
Đêm nay thét vọng lời mê sảng,
Rời rã bên em mặc sóng xô!

 


ĐIỆU MÚA RÂU RỒNG


Không hiểu sao mỗi lần nhìn Túy Hà, tôi cứ như nhìn thấy anh múa. Như một thuật sĩ đang nhảy múa dưới chân Hy Mã Lạp Sơn. Như điệu múa râu rồng trên dòng sông Cửu vào một đêm trăng thượng huyền. Tôi nói điệu múa râu rồng, không nói điệu múa của con rồng. Trong mường tượng, tôi nhìn thấy con rồng nằm -ngọa long- đang múa râu! Những sợi râu dài quẩy lộn chập chờn gió cuộn mưa sa đưa tôi về lại một khúc sông của một thời thơ ấu. Gia đình tôi ở Xóm Cửi, làng Tân Vĩnh Hòa, Sa-đéc. Nhà là nhà sàn ở mé rạch Sa-đéc, bên cạnh có những cây bần và cây lùn. Khi phân biệt thủy lộ thì nói sông, rạch nhưng khi nói chuyện thường ngày thì gọi chung là sông, chẳng hạn, “lội qua sông / lục bình trôi trên sông...”.
Tôi mới chín mười tuổi nhưng là đứa cháu lớn nhứt trong gia đình nên được ông ngoại giao nhiệm vụ mỗi buổi sáng dậy sớm dùng cây sào tre dài đẩy những tử thi nổi trên mặt nước -“thằng chổng”- vướng ở cột nhà ra gần giữa con rạch. Tôi có dịp thấy những tử thi sình to, có người phơi lưng có người phơi bụng. Tử thi là đàn ông, đàn bà, trẻ con, có người còn mặc quần áo, có người trần truồng. Phần nổi trên mặt nước sình trương thường nám đen, có ruồi xanh bu dày đặc. Thời đó “thằng chổng” lều bều trôi lên trôi xuống trên sông rạch xen giữa những dề lục bình theo những con nước lớn nước ròng -họ được gọi là “đi mò tôm”- nên hầu như ngày nào tôi cũng có việc làm!
Công việc tốn chừng một tiếng đồng hồ. Tôi cắm sào bước vào nhà. Lúc đó ông ngoại thường ngồi bốc thuốc, hất hàm hỏi:
-Mấy?
-Dạ, một... / Dạ, hai... / Dạ, ba...
Có hôm ông ngoại ra xem rồi bảo:
-Còn một vướng ở cột trong!
Tôi cởi quần áo vác sào nhảy xuống nước. Vất vả lắm mới khều được “thằng chổng” ra ngoài. Càng vất vả hơn khi gặp hôm nước ròng rút xuống, “thằng chổng” nằm chềnh ềnh trên bãi sình. Và, ông ngoại phải bước xuống tiếp sức. Xong công việc, tôi tắm rửa rồi lên nhà ôm chiếc cặp làm bằng đệm chạy u đến trường Nam Tiểu Học cách nhà khoảng ba cây số. Hôm nào nghỉ học thì tôi bê cái khay cát và chiếc đũa tre ra ngồi bên cạnh chậu thược dược học viết chữ Nho, sau đó phụ trách dao cầu thuyền tán xắt thuốc hoặc tán thuốc. Chuyện đẩy “thằng chổng” chỉ một lát sau là quên. Tuổi nhỏ vô tư và mau quên. Càng lớn thì càng nhớ dai, có nhiều chuyện muốn quên mà không quên được! Những gì đã nếm trải và nhứt là những kỷ niệm về bạn bè cùng trang lứa thì không dễ gì quên. Bạn tôi, những hào kiệt của một thời binh lửa, giờ đây kẻ mất người còn. Người còn cứ hao hụt và dần dần ít hơn kẻ mất! Kẻ mất có khi đã xiêu mồ lạc mả, xương tàn cốt rụi, có khi vùi nông đâu đó sau tháng Tư Đen 1975 trong những trại tù ở các vùng thượng du, trung du. Người còn, sống vất vưởng đói nghèo bệnh tật đâu đó trên những nẻo đường đất nước, ít có người làm được những nghề thích hợp. Như nhà văn Lê Xuyên bán bánh ngọt và thuốc lá. Nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ trồng tiêu, đu đủ. Nhà thơ Sa-giang Trần Tuấn Kiệt mở lớp dạy võ. Ông là thi sĩ nổi danh lại là người giỏi võ. Tuy nhiên đám học trò thấy sư phụ ốm nhom ốm nhách bị bệnh đau bao tử hành hạ suốt ngày thì trong lòng nhiều khi cũng thấy ngán ngẩm! Những người ra nước ngoài thì tháng ngày đoài đoạn khắc khoải nhớ về đất nước lầm than!
Bạn tôi Túy Hà, cùng cảnh ngộ sa cơ thất thế của bao người trai thế hệ.
Tôi vốn có cái thú riêng là thường tìm những nét độc đáo trên khuôn mặt người khác, nhứt là giới văn nghệ sĩ và nhận ra mấy điều:
-Người có dáng nghệ sĩ, có khi tâm hồn không nghệ sĩ.
-Người có tâm hồn nghệ sĩ, có khi không có dáng nghệ sĩ.
-Người vừa có tâm hồn nghệ sĩ vừa có dáng nghệ sĩ. Có, nhưng rất ít.
Hồi trước mỗi lần ngồi với Trầm Tử Thiêng, tôi thường nhìn vẻ khắc khổ trên khuôn mặt Trầm. Bây giờ ngồi với Túy Hà, tôi nhìn thấy một khuôn mặt phong trần của Túy!
Một ngày cuối tháng 5 - 2007, ngồi với Túy Hà và mấy người bạn ở chợ Hồng Kông 4, Houston, Texas, tôi đã có ý định viết một đoản văn về Túy Hà.
Những khuôn mặt thể hiện đầy đủ quá khứ như của Trầm Tử Thiêng, Túy Hà... thật hiếm thấy, nhưng đó là biểu tượng nỗi đau thương lịch sử. Khiến tôi nhớ khuôn mặt của nhà thơ Tâm Đạm (tác giả Đường Máu Tâm Tư với câu thơ nổi tiếng Vay nợ buồng tim trả áo cơm) tức nhà văn Dương Trữ La. Dương Trữ La sớm mồ côi, thời thơ ấu sống lây lất nương nhờ bà con ở vùng cao su đất đỏ, về sau làm soạn giả đi theo nhiều gánh hát rong, ngày càng rách. Dương Trữ La về Sàigòn dấn thân vào nghiệp báo và tự học đậu Tú Tài toàn phần Ban D. Dương Trữ La ngày càng thành công được nhiều tuần, nhựt báo mời cộng tác. Càng có nhiều tiền Dương Trữ La càng nhậu dữ, sau này thành cặp bài trùng với Khánh Giang, Thư ký Tòa soạn Tạp chí Thời Nay. Hai ông nầy mỗi ngày khi báo đã lên khuôn là ra quán gầy độ và nhậu tới mức ve kêu và bạn bè bỏ chạy! Sau nầy có nhiều người quen hỏi thăm tôi về hai ông. Tôi chỉ ngậm ngùi nói, “Còn đâu mà hỏi!”.
Nhắc Dương Trữ La, tôi không quên Hoàng Trúc Ly, Trần Tuấn Kiệt, Vương Tân, Ngô Tỵ, Phan Yến Linh, Hoài Điệp Tử...
Thôi, xin trở lại với Túy Hà. Tôi thường không làm tới nơi tới chốn một bài thơ tình, nhưng mỗi lần nhắc tới bạn bè là tràng giang đại hải, có khi lạc đề! Hễ nhắc người nầy lại nhớ thêm người khác!
Tôi đang nói về Túy Hà với điệu múa râu rồng và ngậm ngùi nhớ một đêm nào cùng dăm bằng hữu ôm bầu rượu nằm phơi rún trên chiếc ghe tam bản xuôi dòng Tiền giang và múa tay như đang bắt chuồn chuồn. Hình như lúc đó Túy Hà ở đang đâu đó trên sông ngâm một đoạn Hồ Trường. Như một giấc mơ. Có phải ta giàu tưởng tượng cho hoài niệm hay không muốn nhìn hoài một sự thật?
Trong đời sống cũng như trong thơ văn, Túy Hà dành trọn tấm lòng cho bè bạn, cho bằng hữu (bằng hữu đồng môn và đồng đội). Thơ anh bát ngát cảm hoài. Tôi tìm thấy ở anh một sự đồng điệu về hai chữ kim bằng.
Về những đồng môn, Túy Hà viết:


Trường lớp cũ, nhưng em tôi có cũ?
Riêng tình tôi vẫn mới chẳng ai ngờ
Nên mình tôi thường đứng lại ngẩn ngơ
Hỏi phượng vĩ bên trời xưa có nở
Cho những Kinh Kha đã biền biệt đi xa
Hoa phượng vĩ, vì ai mà nở
Cô bé - viên bi, lăn lóc với đời
Bạn cũ tôi ai còn ai mất
Nhớ thật tình – nhớ quá đi thôi. (*)


Về những đồng đội:


Đất nước tôi ơi, thanh bình mấy thuở
Chiến chinh tàn ai ở ai đi?
Tôi nhớ bùn lầy ruộng đồng vùng bốn
Nhớ mưa rừng gió núi đông trường sơn
Nhớ anh tam quan, nhớ em phan thiết
Nhớ vô cùng những đồng đội tôi ơi... (*)


Nhớ đủ chưa, Túy Hà? Dĩ nhiên là chưa đủ. Nói về bạn bè thì nói bao nhiêu cho đủ? Nhưng đã thật chân tình. Như một bữa bạn mình ngồi uống rượu, đấm tay xuống bàn cười ha hả, “Những thằng còn nhớ tới bạn bè - nhứt là những thằng bạn khổ - là những thằng đáng gọi là bằng hữu!”. Bạn mình nói đúng. Không ai gọi những đứa tráo trở xạo ke, xỏ lá là bằng hữu bao giờ! Không cần rùm beng phô trương nỗi nhớ. Chỉ cần có với nhau một “chút tình” và thể hiện được chút tình đó.

“CÁM ƠN EM ĐÃ VÌ TA TRĂN TRỞ”


Túy Hà còn nỗi cảm khái về nghĩa phu thê:


Cám ơn em đã vì ta trăn trở
Những đêm dài giá lạnh ngọn đèn con
Cám ơn em đã vì ta chạy chợ
Nắng sớm mưa chiều chẳng ngại gian nan
Cám ơn em đã vì ta mà nhớ
Phận dâu con phụng dưỡng mẹ cha già
Cám ơn em đã vì ta mà ghét
Những phấn thơm, son đỏ thuở nào xa
Cám ơn em đã vì ta mà xóa
Nét chì xanh tô mắt biếc đậm đà
Cám ơn em đã vì ta mà để
Tóc thêm dài quấn quít lấy đời ta
Cũng cám ơn em vì ta tất cả
Từ giã thơ ngây bước xuống cuộc đời. (*)


Túy Hà ơi, nếu anh còn lời cám ơn thì tôi còn chép tiếp mà không ngại mất công. Phải rồi, ta phải cám ơn em lắm lắm vì em là Cò. Cò đã vì ta mà khốn khổ. Cò lặn lội mom sông nuôi chồng nuôi con. Cò có dáng thanh cao và trắng muốt, đâu cần chi trang điểm màu mè. Hình dáng Cò muôn đời vẫn đẹp. Anh thi sĩ, anh nhạc sĩ... hãy viết thật nhiều về Cò để các cháu chắt sau nầy ở xứ người biết rằng bà xưa, mẹ xưa vốn là Cò, biểu tượng bất diệt của phụ nữ Việt Nam!
Em, xin giữ hộ giùm anh em nhé
Những lời cám ơn hóa đá trăm năm (*)
Túy Hà nói đúng. “Những lời cám ơn hóa đá trăm năm”.


Túy Hà!... Túy Hà!...
Tiếng sóng gầm sông, sông rát mặt
Bao đời oan khốc đã trôi đi
Những hồn lẩn khuất trong dòng nước
Có nổi lên từ đáy biệt ly?
(Phương Triều)


Một bậc đàn anh có lần dạy tôi, “Một người cầm bút khi đã dùng hết vốn chữ nghĩa của mình, bắt đầu xuống sức mất phong độ thì nên gác bút trước khi độc giả bỏ rơi mình.”
Lời dạy rất đúng. Thơ là tiếng nói trung thực của tâm tư và tình cảm, là công trình khó nhọc của tim óc. Nếu rẻ rúng thơ như một phương tiện quảng cáo cho tên tuổi cá nhân thì không khác gì dệt vải trên một khung cửi đang rối loạn sắc màu!
Gần đây Túy Hà đã có một đóng góp đáng kể vào Văn học hải ngoại qua hai tác phẩm Dấu Ấn Da Vàng và Rực Rỡ Đời Thường. Anh không có vẻ tự bằng lòng với chính mình, còn đi tiếp và tỏ ra sung mãn về nội lực. Tôi thấy anh vẫn đầy phong độ và càng về sau thơ càng đặc sắc. Mừng cho bạn tôi.
Có người mình muốn tìm điều gì đó để viết mà không tìm ra. Có người mình viết hoài mà không hết ý. Đây là trường hợp Túy Hà. Bài nầy tạm viết về Túy Hà như một thuật sĩ đang nhảy múa dưới chân Hy Mã Lạp Sơn, như điệu múa râu rồng. Và, tạm viết về hai nét nổi bật trong văn thơ Túy Hà, đó là tình bằng hữu và nghĩa phu thê.
Tôi sẽ trở lại với một bài khác nói về Túy Hà như một kình ngư thích lặn hụp trong dòng nước mát rượi của sông Tiền sông Hậu.


Phương Triều
Viết trên xe lăn trước giờ từ giả cuộc chơi


thơ trở mình biến thành hoa linh động
không cánh
vẫn bay
góp hương đời
không chân
vẫn vươn mình hướng tới
bình binh từ nhân loại sơ khai

alt


làm gì có chén phù hư để cạn
giữa thăng trầm
không có chỗ gối đầu
thơ không phải là di ngôn tuyệt mệnh
mà là tuyên ngôn phủ dụ
những đời đau
từng chữ viết thấm lời rên của máu
từng vần rơi là từng nỗi ngậm ngùi
ơn tình chữ cho tôi luôn bước tới
biết yêu người
và biết cám ơn đời


cháo lú bên cầu


Thơ có phải
là lá bùa trấn yểm
mê hoăc lòng người
và lay động ta
người yêu người giữ ngàn năm nhé
chút tư tình
đừng sợ phôi pha

chữ nghĩa chính
là nỗi oan không trái
sợ gì đời
thui chột với phong ba
từ ngàn xưa lá bài
luôn hai mặt
nên nhớ thương là
vết cắt ngọt ngào
đã biết thế mà sao như thế
vì bùa thiêng
đã dán tứ bề
vì trái tim chỉ là nhục thể
khó có người gan sắt dạ đồng
nên anh vẫn nhận phần cháo lú
để được gần em
mãi mãi không thôi
anh yêu quá tình bùa vương vấn
và yêu em
chẳng sợ nhục hình.
thơ lại là lá bùa quá nhỏ
cần có thêm để mãi yêu em.
hay chính em
là bùa vô tự
vẫn bên anh đi giữa thăng trầm.
có lẽ là
chính em mới đúng
vì thơ thường như nước sông trôi
thường ghé lại
những bờ xa bến lạ
để cố quên cố lái đò xưa
nhưng thật lạ càng quên lại nhớ
cô lái xa bờ
bến ngẩn ngơ.
Anh những muốn
quay lưng cùng quá khứ
nhưng mà sao
lòng sóng dậy xôn xao.
nên giữa đời dông bão vẫn lao đao
nên cứ mãi vấn vương
dù khánh tận
tháng ngày sau hóa thạch
vẫn tự hào.
Em là thơ
hay người cũng mặc
anh dự phần xin tự chuốc bùa mê.
là em xưa
hay em nay cũng thế
cạn chén càn khôn
vẫn không hề.
hãy thử một lần em gái nhé
mặc đời với bến giác bờ mê.
 

yêu quê hương

nếu là yêu thật
hãy tiếp tay thắp lửa sáng quê nhà
hãy tiếp tay những người đang tranh đấu
cho Việt Nam độc lập nhân quyền
đừng yêu quê mà về làng áo gấm
xin- xin đừng cởi ngựa xem hoa.
Mẹ Việt Nam vẫn trầm mình máu lệ
vẫn rưng rưng vì nước Việt buồn.

yêu quê hương một điều giản dị
chuyện của mọi người đâu phải của riêng ai
nhưng lại khó, khó làm biết mấy
vì người vong thân
còn tham vọng giữa cát rời
và lục dục thất tình còn hí lộng
giữa đời này có cũng như không.


“đây là Mẹ con”


Carthage 8/2010


Lại lên, đến hẹn lại lên
như câu quan họ kết thêm tình người.
hành hương trên những dặm đời
đi đâu cũng có Chúa vời trông theo.

Hướng về xứ Mẹ thông reo
lá hoa cây cỏ lũng, đèo ngát hương.
về đây góp gió ngàn phương
mở lòng nhân ái theo đường Mẹ đi.
thói đời vốn tham sân si
mộng mơ nhân thế lắm khi vô thường.
tự than tự oán miên trường
do tâm không mở đo lường thiệt hơn.
mau dâng lên Mẹ kinh thơm
bớt lo những chuyện áo cơm đời thường.
ngàn hoa sẽ lại tỏa hương
trái tim cực Thánh dọn đường ta đi.
đừng đổ thừa bởi, tại, vì
khóc than đâu có được gì cho kham.
hãy mau mở lòng từ tâm
tự nhiên sẽ được trăm phần phúc ban.
Mẹ là người chia gian nan
Mẹ là người gỡ những oan khiên đời.
ngàn năm chỉ một Mẹ thôi

Hào Quang soi sáng những đời Việt Nam
lưu vong lạc bước thăng trầm
hãy tin có Mẹ ân cần chở che.

ngày xưa trên đồi Can-vê
con Mẹ nhỏ máu trăm bề xót thương.
vậy mà Mẹ vẫn kiên cường
nhìn con chịu chết dọn đường thế gian.
nên Hào Quang Mẹ Chúa ban
soi lòng tăm tối bớt gian nan đời.
hãy tin, tin thật người ơi!
như câu quan họ mãi hoài dễ thương.
lên đường, hãy mau lên đường
đồng hành có Mẹ mười phương sẽ là
đi đâu cũng Việt Nam ta
mau về lễ hội Carthage đất lành.
đời người của tạm mong manh
linh hồn sống mãi ơn lành Chúa ban.

Xin đừng đọc kinh ngàn trang
khi tâm không mở cầm bằng như không.
trái tim phải là đóa hồng
ngát hương kính Mẹ hiệp thông muôn đời
Sẽ Không sợ sóng biển khơi
Sẽ không ngại núi cao vời khó qua.


sống thêm tuổi thế giới bình


*riêng Lê Phát Được và Đặng Phương Linh


Đã là thất thập lai hy
Rong chơi chữ nghĩa vẫn vui với đời
Sống là có nghĩa đang bơi
Ngược dòng, bể khổ trùng khơi sóng dồn.


Ta bà thế giới mê hồn
Ngộ ra mới biết hoàng hôn đã gần
Vậy mà không chút phân vân
Nụ cười còn thắm bội phần nhân lên,
Như hoa nở trong đêm
Bồ đề tâm phát được thêm hạnh từ
Mừng sinh nhật ái vô ưu
Ấy là đã ngộ thực hư đời này.
Tham sân si cũng mây bay
Mộng đời hư ảo đêm ngày cuồng mê
Công hầu khanh tướng chán chê
Liên hoa kinh dẫn đường về chân tâm.
Chúc người thêm tuổi thêm phần
Phước như đông hải thọ bằng nam sơn.


Sống đâu cần tính thiệt hơn
Ngộ ra, thế giới hương thơm ngát đời.
Mười phương lưu lạc một thời
Câu kinh linh hướng vẫn mời gọi nhau.


vô ưu


Người qua phố cũ buồn biết mấy
Nhặt cánh vô ưu* rụng xuống đời
Vườn Phật ngàn xưa nào ai thấy
Hiển hiện Vàng Anh hoa nắng rơi


Thoảng nghe trong gió lời Vua Lý
Tuyên chiếu dời đô tiếng rạng ngời
Nghe từ sân lạnh hồn đá hát
Tuyệt khúc vô thường ai giỡn chơi.


Lâm tì ni đã vào kinh sử
Có gốc vô ưu Phật đản sanh
Hóa thành hoa nở như vàng dát
Rực sáng tinh cầu động trời xanh.


Hoa không là Phật hay là Phật
Thuộc tính vô ưu hoa Vàng Anh
Giữa đời mạt pháp hương thơm ngát
Như kinh siêu độ khắp chúng sanh.


Ta qua phố cũ vườn xưa đã
Sân lạnh thềm rêu trơ đá xanh
Khẻ nhặt Thánh hoa vô ưu nát
Dưới gót chân người đọng máu tanh.


Kinh cũ ngàn xưa Hà nội nhớ
Trên lá vô ưu đọng nước lành
Mà sao nghe rợn người lạnh ngắt
Chỉ toàn hoa máu đỏ kinh thành.


Vô ưu vẫn nở hay không nở
Chuông gọi hồn ai giữa điêu tàn
Lý vương mau thức hồn quân dậy
Dẹp vườn hoa máu đón Vàng Anh.


Cho vô ưu nở trên đổ nát
Rực nắng vàng tươi, đất hồi sinh
Muôn người về lại Hà Nội phố
Nhặt cánh vô ưu ướp vào Kinh.


Hương hoa sẽ tỏa lan đồng nội
Niềm tin chiếu sáng tận u minh.


*Là hoa vô ưu tức hoa Vàng Anh thể hiện điềm lành.
Mang tính giải thoát
xuất xứ từ ấn độ, nhà Phật gọi là Thánh Hoa.
Theo tích Phật Thích Ca đản sanh dưới cội hoa vô ưu.


thủ hành thiền


Ngửa tay hứng lấy chữ đời
Viết thêm chữ đất thành lời dễ thương
Treo cao tặng khách thập phương
Đất trời muôn thuở ngát hương tuyệt vời.
Buông tay thả chữ giỡn chơi
Giật mình níu lại, kịp thời ăn năn
Cho tâm sáng như trăng rằm
Cho sương xuống thấp ăn nằm cùng hoa.


Nắm tay giữ ngọn kim thoa
Kẻo phai màu tóc, nhạt nhòa sắc em
Tâm không tịnh lòng sao êm
Hắt hiu ngọn gió đèn đêm mờ dần.


Vỗ tay vang khắp hồng trần
Gọi hồn thơ lại gieo vần trầm hương
Thơm đời tâm sáng như gương
Soi lòng nhân thế, ghét thương cũng đành.
Chắp tay xin chút an lành
Vái thêm một vái tâm thành liên hoa
Như Phật xưa bước thật thà
Trên bông sen trắng nở ra đạo đường.


Vung tay xòe cánh hướng dương
Hóa thành nhật nguyệt còn thương côn trùng
Huống gì chuông cổ tự rung
Lay ta thức tỉnh bao dung với đời!
Cuộc chơi ngàn dặm hụt hơi
Hồng trần nhân thế nhiều lời điêu ngoa
Thôi thì đành mượn hương hoa
Từ muôn sen nở Tam Tòa hiến dâng.


Mai sau được gọi xin vâng
Biết đâu phúc lộc phong vân đã đời.


buồn gì mấy đốt ngón tay


buồn lên mấy đốt ngón tay*
Ngón còn níu chữ ngón vay nợ đời
Ngón nào im lặng không lời
Ngón nào co lại nửa vời lại buông
Ngón nào chận được tai ương
Ngón nào đeo nhẩn tình vương vấn tình.


Hỏi hoài sao người làm thinh
Như ngón tay Phật ngã hành cầm tinh
Ngủ chỉ sơn đá hiển linh
Đường Tăng tây tiến hữu tình giải oan.
Gở bùa sấm động Thiên bang
Mỹ Hầu Tinh phải dặm ngàn tầm kinh.


Đã là chuyện cũ vô minh
Cớ sao như thể chuyện mình hôm nay
Chỉ buồn mấy đốt ngón tay
Mà sao nghiêng ngửa trăng say gió hờn
Nửa đời chẳng tính thiệt hơn
Nửa đợi sau ngắn sao còn nhân chia.


Có người tay đứt ngón lìa
Vẫn cười khinh bạc, đầm đìa lệ rơi.
Bạn, ta - là lính một thời
Đoạn trường phiêu bạt, còn đời còn tươi.
Đã là thứ thiệt vàng mười
Sợ gì thử lửa cuộc chơi chưa tàn.


Tâm cao chí cả non ngàn
Bên trời lận đận vẫn hiên ngang đời.


*thơ nguyễn thế giác


đôi chim


đôi chim cu đất từ đâu
sáng nay lại ghé vườn sau nhà này
nắng vàng trải lụa sân đầy
chim cu còn còn biết gọi bầy tìm nhau.
thế nhân sao chẳng hữu cầu
bày chi những chuyện buồn đau, phân rời
đôi chim cu đất lạ đời
sân người vẫn ngỡ sân chơi nhà mình
nhởn nhơ giỡn bóng đuổi hình
vươn vai vỗ cánh đón bình minh vui
thế nhân lạc xứ ngậm ngùi
vậy mà vẫn muốn ngọt bùi giữ riêng
cay, chua, mặn, chát nỗi niềm
cứ như bãi cát triền miên rã rời


hỡi ơi tâm sáng đâu rồi
tham, sân, si mãi che đời tối thui
cho nỗi buồn giết niềm vui
cho nụ cười méo, lệ bùi ngùi rơi
hỡi ôi, nhân thế trong đời
lưu vong sao mãi dở hơi thế này
còn thua cu đất, sáng nay
ghé qua gọi bạn nhà đầy chim vui
sợ gì nắng dập mưa vùi
thân tâm tự tại cuộc chơi lâu bền.


đôi cu đất ngủ bên thềm
lay người tỉnh thức, ngộ êm ấm đời.


mê chấp


Từ bi ngã Phật chính ta
Ba ngàn thế giới cũng là sắc không
Đời có đẹp như hoa hồng
Sắc màu sẽ nhạt, gai chông thêm nhiều.


Đừng say hoa thắm mỹ miều
Đừng lo tính toán ít nhiều, thiệt hơn
Hãy nhìn từng hạt mưa vờn
Tự vô căn thủy hết vơi lại đầy.


Hãy nhìn từng áng mây bay
Xem tranh vân cẩu xưa nay vẫn là
Háo danh đoạt lợi, ngẩm ra
Thủy triều lên xuống cũng tà dương thôi.


Thiện tâm ngã Phật bồi hồi
Nhìn hình lại thấy bóng tôi tồi tàn
Hỡi em lập dùm trai đàn
Để anh nhất bộ bái tam kinh cầu.


Liên hoa kinh có nhiệm mầu
Khai tâm mở lối đổi sầu thành vui
Tiếc thay ngã Phật ngủ vùi
Nên anh vẫn mãi ngậm ngùi nhớ em.


thiện tai


trên cao có mắt phật nhìn
hướng nào cũng thấy những phiên bản buồn
động từ tâm nước mắt tuôn
lệ rơi thành hạt châu hoàn phố xưa.


trên cao mắt phật chưa vừa
lòng nên ngài đã làm mưa nhạt nhòa
cho mềm đất, cây trổ hoa
vô ưu xóa sạch ta bà sắc không


người dưới thấp vẫn còn trong
bến mê bờ giác minh đăng mộng vờn
chỉ cần một chút thiệt hơn

so đo cộng lại mấy phần được thua.

ta dưới thấp, đầu đội mưa
hai vai nặng gánh ơn chưa đáp đền
là ơn người vẫn trông lên
thấy đôi mắt phật ngủ quên giữa đời.


từ đây ta ngộ: cuộc chơi
chính là bơi ngược giữa lời kinh thơm.
kinh vô tự là kinh còn
những trang hữu tự sớm mòn chóng phai.


lời gió


mùa thu người nói chuyện trăng, lại khen cúc nở trải vàng sân sau.
riêng ta nghe tiếng lá sầu, phai màu lục diệp
lại đau cuống rời.
hỏi thăm
giọt nắng không lời
gió se sắt lạnh
níu hơi thở tàn
có thật là ánh trăng vàng,
hay là màu nắng rơi hàng giậu thưa.
mùa thu ngõ vắng, đường mưa, giọt nào rơi xuống
dường như thở dài
người xưa chắc đã vàng phai, nên ta vẫn gánh trần ai
một mình.
bên nào trọng bên nào khinh, nghiêng vai lệch bóng nên hình vô duyên.
từ nghe
âm vọng cửa thiền
tự dưng thấy được cõi phiền sân si.
mùa thu chuyên chở sầu bi,
đường mây xám nặng
trách gì chậm chân.
lại còn thương hận phân vân,
nửa phần tâm phật
nửa phần tâm ma
cũng chỉ là một sat-na
hữu duyên khai ngộ
biết ta hay người.
ngày xưa người đã vàng mười,
còn ta là gã lính đồng đội mưa.
khác nhau xa, khác nhau là:
tim vàng vô tính, tim ta hữu tình.
qua lò luyện lửa
điêu linh
vàng phai đồng nát,
tâm bình thiên thu.

 

đời Mẹ tám mươi


* gởi Bùi Đạt.


Bạn tôi mừng Mẹ tám mươi
Còn tôi mất mẹ từ thời tóc xanh.
Hạnh phúc thay Mẹ nguyên lành
Còn nguyên lời nói tinh anh ngày nào.


Bạn hiền ơi! Hãy tự hào
Sữa thơm vú Mẹ ngọt ngào trước sau.
Dẫu cho trái đất quay mau
Máu tim Mẹ vẫn một màu sắt son.


Chia nhau một chút tình con
Bông hồng dâng Mẹ vẫn còn thiên thu.
Hãy là con trẻ dại ngu
Để nghe tiếng Mẹ hát ru thuở nào.


Dẫu cho trời mây che sao
Vầng trăng hiền mẫu vẫn soi dặm dài.
Sợ gì vực thẳm thiên nhai
Đường đời Mẹ đã nối dài bước chân.


Bạn thân ơi ! chớ phân vân
Hoa hồng dâng Mẹ bội phần nhân thêm.

 

phù vân cõi tạm còn ta


Dặn lòng từ giả men say
tiếc thay quanh quẩn đắng cay vẫn còn
chính người là hương rượu ngon
cho ta ngày tháng mỏi mòn quắt quay.
Cám ơn đời chén rượu đầy
lại thêm một tuổi lại dày...lá gan
thời gian xa, cõi tạm gần
chiều hôm tính sổ nợ nần chưa xong.

Thôi thì như người... hát rong
ý thơ vần rượu cứ đong cho đầy
mượn đàn so phím lên dây
lại mơ tưởng chuyện trời mây năm nào.
Khúc nào hạ thấp nao nao
khúc nào cao vút xôn xao đất trời
lý tình tang cũng hỡi ơi!
đập vò rượu vỡ tìm hơi cũng thừa.

Làm sao níu chút hương đưa
từ xiêm y cũ cho vừa lòng nhau
ngàn xưa bình nát rượu sầu
bây giờ rượu cạn bình đau ích gì.
Đời phù vân, ngọc lưu ly
cũng không chiếu sáng tâm tì vết đau
thôi thì cứ thử nhớ nhau
biết đâu lại có phép mầu hóa thân.

Cho người thành ánh trăng gần
cho ta thành khối tinh vân cận kề
đã là đất đá điên mê
thì đời chắc sẽ nhiêu khê vẫn còn.
Cám ơn trái đất không mòn
vì ta tá túc chưa tròn nghiệp duyên.
 
 
tâm cảm

*gởi Thu nga

vầng trăng lạnh,
tím màu son
đôi bờ vai hẹp
gánh đầy nước non
viết chuyện người
từ trăng tròn
cho vầng nguyệt khuyết
mỏi mòn còn đau
mặc cho
áo gấm thay màu,
đau cùng vận nước
vượt cầu truân chuyên.
Thu Nga
trăng lạnh còn nguyên
trái tim
nhịp thở
Việt Nam vuông tròn.
 

bluebonnets
 
tôi muốn ngã người trên thảm hoa
mở rộng vòng tay hứng sương nhòa
lắng nghe giun dế cao tiếng hát
mừng lễ đất trời xuân giao thoa
 
tôi muốn cúi người đón bình an
tâm thành ý định giữa bạt ngàn
hoa xanh pha tím tâm điểm trắng
bluebonnets ơi! nhớ mênh mang
 
tôi muốn nói cùng em lần nữa
bluebonnets ơi! đồng cỏ xưa
ngàn hoa dậy sắc xanh tím lặng
thảm xuân thay nệm gối chăn thừa
 
dáng xuân như dáng hoa thanh nữ
hãy đến cùng tôi - hoa tiểu thư.
 

thu tận vô ưu

Từ ngàn thu trước hoa đã nở
cúc vàng khoe sắc rộ vườn anh
vàng lên xác lá mong manh lắm
thơ gieo lạc vận ý chông chênh
 
vậy thì xin hãy vui lòng nhé
cúc cứ mãn khai cúc vàng ơi!
đã biết mưa thu rơi rất nhẹ
mà sao vẫn đẫm áo sương tôi
 
có phải ngàn thu hay chỉ một
phút giây là đã ngất ngư đời
cái phút ban đầu người thường gọi
chính là tiếng sét giữa đêm rơi
 
cúc ơi mau nở vàng thêm nhé
cho mùa thu lại đậm sắc hương
cho đêm sẽ qua ngày sẽ tới
cho đời thêm vạn đóa vô thường
 
không phải tự dưng mà hối hả
chính vì ráng đỏ sợ chiều rơi
lại thêm nắng quái xiên khoai đã
làm nát đời tôi lúc xa người.

vẫn biết chiều trôi ngang mắt biếc
vẫn thường vướng bận chút tình tôi
mắt dấu sau gương ai hiểu được
vui buồn thức tỉnh cúc vàng ơi.
 
người về sương trắng đầu điểm bạc*
ta về níu lại nhánh phù vân
mùa thu có vội qua chăng nữa
trong ta còn đó ngọn mây tần.
 
chỉ một giây thôi là đã đủ
biết đời hư ảo tự trăm năm
vậy mà sao cứ phân vân nhỉ
chắc vì cúc nở đã ngàn năm
 
Xin cám ơn đời hoa lại nở
dù chẳng vì tôi hay vì tôi.
Vì thu thiếu cúc thu vàng úa
và tôi thiếu em tôi hụt hơi.

*Chữ tô thùy yên
 

thơ cổ ý tình hoa bút tuyệt
hóa thạch ngàn năm vẫn còn nguyên
dáng mềm tóc rối mờ nhân ảnh
khuấy động đời ta khó tịnh yên
 
 
alt

xin đừng hỏi
đâu hồn của đá
vì chính em là thạch nữ liêu trai
vì chính em hồn tan xác lá
trót yêu người từ thuở sơ khai.
 

vô cùng

ta nằm trên nỗi nhớ đầy
ta nằm trên phiến đá dày vết thương
nghe chiều xuống, nắng quái buông
vàng lên sắc lá dọn đường thu sang.

hỡi em trầm tích sổ sàng
trăm năm u uẩn thở than điều gì
giọt mồ hôi đá lăn đi
còn nguyên đấu tích trên mi nguyệt trầm.

ta nằm trên phiến đá lăn
nghe xương cốt gọi ăn năn được gì
từ xưa gió chẳng định kỳ
nắng mưa rơi xuống thêm ly cách đời.

hỡi em nham thạch là vôi
hay là lửa dậy từ nơi vô cùng
mà sao nóng tận thâm cung
cho đau đáu nhớ chín từng quắt quay.

hoa bay, nham thạch trở mình
từ trong im lặng động tình thiên thu.
 

vần lạc ý rời

thương là vương
không thương là tội
nên mãi hoài khóc giữa miên trường
chén rượu cạn vỡ hồ trường
lòng đau đáu nhớ
hồn còn đi hoang
ngoài kia sương muối cúc tàn
tan hoang nỗi nhớ
đông hàn vàng phai.
may ra còn đóa dã quỳ
trong đêm vẫn nở
chờ ngày hướng dương.
may ra, chia nốt đoạn đường
hỡi người
có biết
nỗi triền miên đau
thơ ngắt quảng
đứt hơi dài
làm sao lời nguyện
vọng trời xanh kia

câu lục bát
ý nát vần lìa
em ơi! xin nhớ
nỗi lòng người xa.
 

áo lam chiều

ngày xưa em mặc vải thô
màu lam sương khói sóng hồ tịch liêu
cổng chùa rêu phủ mái xiêu
nhang tàn tro lạnh tiêu điều trước sau.
bây giờ em mặc gấm màu
vào chùa lễ Phật có cầu thành tâm
nắng chiều rơi, tiếng chuông ngân
nhất bộ tam bái, mấy phần vọng âm.
anh về từ cõi phong vân
dã quỳ em nở giữa ngang trái đời
sáu mươi năm, mấy cuộc chơi
sao hoa lại nở cho tôi lạ lùng.
đêm trăng mọc nửa vòng cung
lưởi liềm nghiêng xuống mông lung dáng thuyền
chở đời anh với đảo điên
ghé bờ em lạ hay quen thế này.
luân hồi đã mấy vòng quay
từ trong tiền kiếp mộng say một thời
chỉ là tấm vải thô thôi
làm sao em gói hết đời điêu linh.
chỉ là hoa nở một mình
làm sao hương nhụy hứng tình trái ngang.
dã quỳ ơi, áo đạo tràng
chỉ là ảo ảnh giữa bàng hoàng tôi.

thà là hứng hạt sương rơi
vào trong chén rượu cạn hơi một mình.
nói đi em chớ làm thinh
nghe chuông cổ tự bất bình phải không.

 
bối cảnh thu

Gió thu phân lay hồn hoa tỉnh thức
hiu hắt trăng nghiêng
bóng nhạt nhòa
cúc vàng kim dậy màu
đêm tái nhợt
mùi hoa ngải dại chợt thoảng qua
tiếng gà gáy đêm
lạc điệu gọi ngày xa.
bối cảnh cũ chưa chia phần bố cục
người vẫn ngồi
bất động đợi sao sa
giữa ngân hà
muôn ngàn sao chuyển động
có những vì sao đi lạc
hằng ngàn năm ánh sáng
rụng vào đời
hoại huyết hóa thành thơ.
và chính thơ đã trở thành hơi thở
hồi sinh người từ cát
để thương nhau
nhưng trong thương có mầm của ghét
vô hình vô ảnh khó truy căn.
thơ trở mình biến thành hoa linh động
không cánh
vẫn bay
góp hương đời
không chân
vẫn vươn mình hướng tới
bình binh từ nhân loại sơ khai

Dã quỳ hoa - chính Em.
Anh vẫn đợi
từ ngàn xưa cho đến ngàn sau.
như mặt trăng mặt trời có thật
khi gặp nhau trời đất tối đen
nhưng vẫn mãi theo chu kỳ đúng hẹn
nhật, nguyệt thực
gặp nhau ngắn ngủi
ngày đen - đêm trắng
vẫn là đời.
 

sóng sánh hồn trăng


sóng sánh hồn trăng hay hồn tôi
mà sao như tiếng sóng vỗ đời
cho sông say khướt trên dòng chảy
minh nguyệt tình vương mây gió bay.

em là minh nguyệt trong đời
hay trăng huyền hoặc đọa đày anh đây
anh vẫn là một gã say
mơ trăng đáy nước quắt quay nhớ người.

hãy là cứ cúc vàng tươi
vì ngàn thu cũ cũng ngời ánh trăng.


ăn năn


Đứng trước em anh chưa cạn rượu
mà đã say ấy thế mới kỳ
dường như em là men nguyên thủy
ủ ngàn năm vẫn mãi chưa tan
đứng trước biển chỉ nhìn sóng nhảy
nghe vọng âm dội vách đá buồn
con nước lớn nước ròng không thể
níu chân em giữ lại một khoảng đời
đứng trước núi anh chỉ là cọng cỏ
đỉnh trời cao, mà chân mõi gối chồn
anh những muốn biến thành chú cuội
níu cành đa bay tận cung hằng.
nhưng sự thật như ngày đêm không đổi
anh là anh em mãi vẫn là em
không chung hướng, ngược đường cách ý
thôi đành xin tự xử tội ngàn năm.

Hãy giữ dùm anh em gái ơi!
những vần thơ cũ đã rụng rơi
giữa sương khói lạnh và nguyệt tận
dường như còn ấm một làn hơi
hãy ủ dùm anh trong áo ấm
chút tình chút ý nợ tơ tằm
như thể em chưa hề biết giận
dù anh đã lỡ mộng chiếu chăn
hãy thắp dùm anh thêm ngọn nến
soi rỏ mặt nhau lúc mãn phần
anh chưa nhắm mắt đâu em nhé
nếu nến chưa tàn nhang còn thơm.

Thôi thì khi đến giờ nghĩa tận
giữ hộ dùm anh chút ăn năn
là đã chưa yêu em như thể
chung thuyền sóng sánh một đời trăng.


Đêm vỡ


Chiều nghiêng, nắng nhạt
đêm thổn thức
âm thanh lạ
rung tường rêu lạnh
như sóng sông xa vỗ mạn thuyền
man man, man man
khe khẽ nhé em
đừng đánh thức
lay động đêm
hồn hoảng loạn vô chừng
gió len khe cửa
vỡ cô miên

Em đã qua, nhưng không dừng lại
gót chân giẫm bã muộn phiền.
đêm quy thuận buồn lên ngọn nến
đã tàn theo bóng vỡ hình phai.
chai rượu đỏ
như bầm máu lệ
cũng bốc hơi cạn kiệt
nỗi nhớ gần xa
trích huyết ngón tay
nhỏ thêm giọt máu
vào lửa đam mê thiêu đốt khát khao người.
con bướm lượn đêm
là Trang sinh bất tử
hay chỉ là báo mộng kim kê.
Nắng tắt chiều nghiêng
đêm ta hoảng hốt
ngờ ngợ nhớ em
bóng nhòa nến tắt
rượu hòa vào máu nghẹt đường tim.
hơi thở gấp
còn rung nhịp nhắn
quê người đất lạ vẫn cần nhau
quê xa biệt xứ
đêm có vỡ
phải nhớ dùm là

ngọn cỏ cũng đau.

Hỡi em, giữ dùm ta nhé
nỗi nhớ chung nhịp đập việt nam


cũng đành

Em đọc lại bài thơ
Tình anh tự bao giờ
Men cay đầy quyến rũ
Cho em xin chữ chờ...(dd)

Đừng đọc lại bài thơ
Có vần thương ý nhớ
Đừng viết thêm chữ chờ
Trên trang đời nghiệt ngã

Đừng để nước mắt rơi
Trên từng con chữ cũ
Đừng đọc thơ thử thời
Sẽ gặp lời quyến rủ

Hãy nhìn đời phơi phới
Rực rở nắng vàng mai
Những ngày vui không đợi
Vì màu ráng chiều phai

Hãy cứ là như đã
Đã yêu tự thuở nào
Đừng bao giờ sợ hải
Tình yêu chốn lao xao

Phải hiểu rằng can đảm
Việc khó cũng phải làm
Dù tình yêu ngọt, đắng
Vẫn nẩy mầm tự tâm

Hỏi em thêm chút nhé
Đã mấy lần bị tên
Như con chim sợ ná
Giữa nắng mai chiều tà

Anh ngàn lần tên bắn
Thương tích vẫn còn đầy
Nỗi đau ngoài da thịt
Hòa cùng hơi rượu cay

Thật ra còn giữ lại
Nỗi buồn riêng mênh mang
Xé từng trang thương nhớ
Dệt thành vành khăn tang

Nỗi lòng riêng ai biết
Nên vẫn thường cười khan
Dấu đi dòng lệ thảm
Giữa dấu yêu muộn màng.

Anh là gã lang thang
Trái tim già rêu mốc
Những cuộc tình dỡ dang
Nên buồn cười vui khóc

Ý lời như khánh kiệt
Đã nửa đời đi hoang
Trôi về đâu ai biết
Chữ ngược dòng, chấm than.


trăng vỡ hồn đau
 
Mãi yêu anh dù trăng tròn hay khuyết
nhưng khuyết là trăng khuyết tật em ơi!
đừng cám ơn những vầng trăng như thế
trăng sẽ phai và mờ nhạt thêm thôi.
 
song ý thơ nối vần thay đổi phận
rất thấp hèn mà anh gánh từ lâu
tự dưng thấy ý tình thơ như vận
vào đời anh đã nắng nhạt vàng thu
 
có cám ơn thì cảm luôn cho trọn
là đời này đã nở đóa hoa song
thy là ý luôn ẩn tàng biểu cảm
cho nửa đời buồn đã lắm trái ngang.
 
riêng anh chỉ cám ơn lời rất thật
nắng níu chiều vì còn có dấu yêu
vì còn có ân tình dù rất nhẹ
lại mong manh mờ ảo giữa thực hư.
 
Hãy cứ thế mà yêu người em nhé
Dẫu đời này là khoảng khắc phù du.


Galveston bờ gió


hờn lên tóc rối buồn như thể
nắng gió vờn theo cánh hải âu
một chút giang hồ
theo cát chạy
xuôi ngược gần xa
mộng như mây
cho anh ghé lại bờ môi nhạt
một thoáng hương đưa cũng đã đời
làm ơn nghiêng xuống
ngày vui mới
sóng vượt bờ xa biển vẫn chờ
cho anh xin lại hồn nhiên nhé
hoa nở cười hiền
trông ghét ghê
vượt vạn trùng khơi
phù vân cũng
đôi bờ tóc rối nối điên mê
làm ơn giữ chút tình hư ảo
bên bờ gió lộng
mộng vàng sao
dẫu biết rằng đi không hò hẹn
đau như vết cắt
vẫn ngọt ngào
ừ thôi xa cách bên bờ gió
giọt lệ từ tâm
cũng nhạt nhòa.


hoa muống nước


hoa từ đất
hay hoa từ nước mắt
lại trổ mầm trên vũng bùn đen
không phải sen hồng
chẳng là bông súng trắng
là hoa ngai ngái mùi cỏ quê hương
hoa chỉ nở cho những người chân đất
sương sáng tinh mơ óng ánh màu
hứng mặt trời thêm màu nhụy thắm
hút nước bùn lầy chắt lọc tinh hoa
hoa chẳng có mùi thơm vương giả
chỉ có mùi ngai ngái cỏ đồng ta.

em chính là hoa
loài hoa đồng nội ấy
vẫn theo ta đi khắp sông hồ
em không phải là giai nhân mỹ nữ
đầy sắc hương dâng tặng cho đời
em chỉ là
loài hoa muống nước
dựa lưng bờ bãi sình lầy.
nhưng chính em lại là hoa bất tử
cho những người ly khách nặng tình quê
cho chính anh gã lưu vong biệt xứ
vạn dặm đương xa vẫn nhớ thiết tha
cành hoa muống quấn đời anh như đã
nặng tình nương tử với chinh nhân.
qua trủng lạ florida đất lạ
dọc đôi bờ nước cạn đầm xa
chợt thấy xanh
những cành dài muống nước
trải ngàn hoa trắng xóa một màu
ừ lạ quá cách đại dương xa thẳm
muống nước hương đồng
vẫn quanh quẩn cùng ta.

cám ơn đời đã có em muống nước
hỏi vì đâu phải vượt biển đi xa.
có phải vì chiến chinh đất khổ
nước cạn đầm khô muống chết không mồ
có phải vì thay thời đổi thế
em cũng như anh phải đào thoát lưu vong
giữa điêu linh cỏ cây dã thảo
cùng phận người lưu lạc một đời đau.
hoa muống nước trong tôi là nỗi nhớ
quê hương chất ngất nhớ không rời.

alt


từ xuân thu có phong thần bảng
truyền kiếp hóa thành tường đá đen
ghi tên tuổi những hồn tử sĩ
còn bao người chưa được đề danh
chính chiến tận vẫn là chưa tận
vì loài người còn mãi đua tranh
Giọt nước mắt
tràn trên ly rượu đắng
Đêm khóc cười vẫn nghiệt ngã riêng ta.
 
 
alt

Vá cờ

Ngày xưa em may cờ vàng
Nhiễu nhương cờ rách điêu tàn sắc phai
Bây giờ ngồi vá trần ai
Chính là ghép lại những đời Việt Nam.
 
Cám ơn em vá cờ vàng
Thêu thêm sọc đỏ ba hàng không phai
Đã là vinh nhục bi ai
Cờ ta dựng lại tương lai đến gần

Cám ơn em gái da vàng
Kiên gan ngồi giữa hoang tàn chiến chinh
Vá cờ thiêng vá uy linh
Chính là vá lại bình minh cho đời.

Ơn em nhặt sắc hoàng mai
Nhuộm lên cờ nước nhạt phai lâu rồi
Ơn em nhỏ máu đỏ tươi
Xe thành chỉ thắm vá đời dân ta

Ơn em ngồi vá sơn hà
Từ khi còn trẻ sương pha tóc huyền.
Là tự nhiên chẳng làm duyên
Môi như sọc đỏ da nền vàng tươi.

Cám ơn em lại vá cờ
Da vàng máu đỏ ruột rà thân thương
Ơn em ngồi giữa quê hương
Nâng cờ xe sợi chỉ đường Việt Nam

Nhớ thời đi giữa chiến tranh
Cổ thành nghiêng ngả miếu đền tang hoang
Em khóc ngất trước cờ vàng
Kiên gan vá lại những tang thương đời

Cờ vàng ngày ấy em ơi!
Tháng tư năm cũ rách tơi nửa đời
Cờ rơi tàn rũ cuộc chơi
Em ngồi vá lại một thời bể dâu.

Cờ vàng sẽ lại tung bay
Từ tay em gái thêu may vá cờ
Phụ nữ việt vốn tâm cơ
Từ thời trưng triệu sử xưa lưu truyền

Da vàng máu đỏ tinh tuyền
Hóa thành cờ nước sáng ngời Việt Nam
Một ngày cờ rách ngã ngang
Em ngối vá lại trăm ngàn cờ bay.

Càm ơn em gái việt nam
Trơ gan tuế nguyệt vá may cờ vàng
Ngày mai nắng mới lan tràn
Ta về dựng lại cờ vàng thiên thu.

Vẫn là em gái việt nam
Cờ vàng vá lại còn nguyên dáng ngồi
Tâm nhẫn nhục trí cao vời
Máu ba dòng chảy trên cờ vàng tươi


thất phu


ta là thất phu,
lại không hữu trách
một ngày thất sách
trúng kế lái buôn
buôn súng bán dao
mua người biển lận
bán đất buôn dân
trăm phần thống hận

ta gã thất phu
nửa đời mạt vận
sông núi điêu tàn
dâu biển trầm luân.
làm được gì đây
cười khan đấm ngực
lỗi ta mọi đàng
tự nhốt tự vây

ta xa cuộc chiến
buông súng chạy vào
giữa đời điên đảo
lấy gì tự hào.
lại như thằng ngáo
giữa đời lao xao
thà như cơn bão
từ biển thổi vào.

ta gió mưa gào
thất phu đảng trí
thiếu nghĩ, cạn suy
lăn vào vô định
cứ như hòn bi
méo tròn không tính
khác gì người bệnh
ôm đau riêng mình

ta tự hỏi ta
ai làm mất nước
hỏi là trả lời
mất nước tại ta
mất nước mất nhà
quốc ca vong hận
đỗ quyên thục đế
cùng mạt vận đời.

hỡi ơi sinh tướng
chết có vi thần
sao nghe lành lạnh
buốt sống lưng trần
là lính chuyên nghiệp
sao chẳng định thân
thất phu mãn phần
biết đâu huyệt mộ.


tháng tư chuyện cũ hay là


Tôi quá ghét tôi là người lính cũ, bỏ súng bên trời
ứa máu bầm gan. Giận quá đi thôi, đạn dư cấp số
chưa đánh đã thua trước lệnh quy hàng.
Tôi muốn treo tôi trên thành giữa chợ,
cho người với người nguyền rủa tôi thêm.
Tôi thật là tôi tức mình chi lạ, đâu phải tại là đổ lỗi nọ kia.
Ừ thì cứ xem như thằng chết nhát, kẽm gai bao cát
lại chui đầu vào. Mười ngày đáo hạn, mười năm chưa về,
thân như cỏ rác, mọi người khinh chê.

Tin ngoài nhắn vô:
Nhà tan cửa nát, vợ theo cán bộ con đi ăn mày.
Ngoài đời giả vờ vui cùng chế độ, dĩ nhiên có thưởng
khỏi làm, mại dô
Trong tù có chó
nhận làm ăng ten.
Vệ sinh phòng ốc được phần khoai thêm.
Anh nào không phục lao dộng vinh quang, kể như chết bỏ. đời như trâu bò
Cứ thế ngày qua, hè thu chết dở. Đông lạnh xuân tàn, coi bộ đứt hơi.

May mắn làm sao,lệnh tha ra trại,với điệu kiện nhỏ:
Hiến nhà cho quan.
Ừ hiến thì hiến. Nhà chúng cướp rồi, làm sao lấy lại.
Chết thằng tây thôi.
Mất nhà được lời ba năm quản chế, ở kinh tế mới
nếm khổ với đời.
Chuyện kể khóc cười, hết con đường sống,
đành bước theo người vượt biển bão dông.

Giờ nói ai nghe, giữa trời nước bạn, đồng minh một thời. Nhắc lại ứa gan.
Đã quên súng đạn từ lúc tan hàng, nhưng sao cứ cảm
thấy lòng nát tan.


bốn câu bảy chữ phải là


Biển bắc bờ nam chưa nối lại
sông đời chia nhánh vắng đèn chài
chớp bể mưa nguồn che dáng núi
viễn phương tri ngộ cũng trần ai.
Ngàn năm trước đã nghe sông thở
theo sóng bạc đầu dạ ngẩn ngơ
con thuyền từ thức xưa mất dấu
qua cửa thần phù ai đề thơ.

Một góc trời riêng yên lặng quá
ngoài kia sông nước vẫn phong ba
sắc bất ba đào luôn dậy sóng
thuyền tình không lái lạc đời xa.
Một nửa trăng treo trời viễn xứ
nửa còn ở lại nát tâm tư
hỏi đất vấn trời mưa nước mắt
sao thành sông chảy tưới hồn hư

Thì cũng bờ nam thương bến bắc
mà sao hai hướng nước khác nhau
bờ đó bên kia sông biển lệ
bến này còn nhớ đến ngàn sau.
Thì thôi đã lỡ đời phiêu bạt
đã lỡ đò ngang vạn dặm dài
nhớ thuở chiến chinh thân bất bại
nghiêng bầu cạn nốt ráng chiều phai.

Mai kia nam bắc bờ nối lại
theo gió ta về giữa cờ bay.


ta về-mượn tựa thêm lời


Ta về* Gia định như biên tái
buồn ngất buồn ngơ buổi chợ tàn
trông lên Gò vấp mờ ải nhạn
ngựa xe ẩn hiện bóng chiều tan
đương Lê quang định như cô gái
giang hồ luống tuổi phấn son phai

ta qua ngõ cũ nhà thi sĩ
Tô thùy yên lại nhớ Ngọc thanh
cứ như tráng sĩ hồi cố quận
mơ dáng người xưa Đinh ngọc liên
Gia định, Đinh gia thời lãng mạng
vẳng nghe hai tiếng ta về
ta về lại bị bùa trấn yểm
tự dưng không khóc lệ đầy vơi.
nhớ thuở bạn tù kề cận chiếu,
trường trai ngọa thổ khứ niên hề
đêm đêm không ngủ
chia mạt vận
kể chuyện lương sơn đỡ uất hờn
ta về hai chữ đành mượn tạm
viết thêm câu vọng cổ hoài lang.
là người mất nước nhà xiêu ngả
thềm rêu cười khóc hận man man
ta về gọi lại hồn thanh nữ
nhập xác hình ai cũng được mà
xuôi về Bà chiểu
ngày xưa cũ
ngồi giữa hàng xanh
nhớ quán mì
mang tên cây nhãn tên cô chủ
mắt lá răm buồn như khóc ai.
hỏi ra mới biết chồng chết trận
một nách hai còn bé dại khờ
nổi lòng hào hiệp như quân tử
một lúc chơi luôn mấy bát mì.
đôi mắt là răm như ngấn lệ
nhà binh thứ thiệt thật có lòng
chuyện kể nghe như là cổ tích
cô chủ ngày xưa phấn bụi hồng
đã đi đâu đó nào ai biết
giữa thời dâu bể có rồi không.


ghé xóm Lăng ông xin một quẻ
thượng hạ gì đâu cũng trống không
bên cầu Hữu nghĩa như vô nghĩa
nhìn xuống lòng sông nước nghẽn dòng
tức mình cởi áo quăng xuống thử
xem sóng nước xưa có nhớ mình
nước nghẽn làm sao xoay vận được
thôi đành lặng tiếng
thở cùng sông.


ta về thăm lại xóm gà xưa
giữa trưa trống vắng gà không gáy
trông sang cây thị ngã ba hờn
chỉ trong ký ức
may ra nhớ
những trận đánh đêm cầu băng ky

người lính cũ
áo hoa dù không mặc
lưng trần lựu đạn một đoản đao
vẫn giương cao ngọn cờ quyết tử
quyết diệt thù

phá chốt, cắt rào
bốn hướng xông lên, bung tuyến lửa
đuổi giặc cứu dân tết mậu thân
giữa phố thị đêm
nghe hoang thú
điên cuồng gào thét, bức tử người
ta kiêu hãnh
đã dự phần tham chiến
cứu được dân và đuổi được thù.

người lính cũ nay về qua xóm cũ
vẫn nhớ vô cùng
màu áo hoa xưa.
nhớ cô bé mắt nâu đẫm lệ
vết kinh hoàng còn vấy dung nhan
đã lặng lẽ ôm lưng người lính trẻ
mặc mồ hôi và máu đỏ loang.
lời cám ơn thốt ra thật nhỏ
sao bây giờ về lại vẫn vang vang.
giữa ngã tư đường
hướng nào còn cây thị
hướng nào còn dấu vết xóm gà
và cô bé mắt nâu thuở ấy
đã về đâu phiêu dạt về đâu

Ta về*, phải nói ta về lại
cứ như tráng sĩ
chưa sang sông


*tựa thơ tô thùy yên


núi đen sông trắng tình lính cũ


* gởi trinh sát ntg.


ba ngọn núi đen như vách chắn
trường sơn gió loạn chẳng hề gì
hai dòng sông trắng như nguồn sữa
nuôi lính nuôi dân vốn trường kỳ.

tam sơn hung vĩ ngăn đường bão
nhị hà mưa nắng vẫn thuận dòng
thương người trinh sát năm xưa ấy
phù vân, dâu bể, mãi phiêu bồng.

một ngày lửa dậy hờn non nước
rừng đau, tang chế, nỗi oan khiên
áo trận bạc màu thương đời lính
buộc phải qui hàng tâm loạn điên.

xa sông bỏ núi, người lính cũ
khóc ngất bên trời hận lưu vong
có phải thế thời hồi mạt vận
hay là định mệnh chẳng chìu lòng?!

nắng sớm mưa chiều xa cố quận
vời trông đâu thấy áng mây tần
có phải da vàng thân nhược tiểu
lời nguyền châu á kiếp bệnh phu?!

không phải - ngàn lần không phải thế
xuân thu chiến quốc dạ não nề
vẫn mãi sáng ngời như chớp biển
mưa nguồn còn đó một lời thề.

cho cây lá lại xanh diệp lục
đất trời mở hội cờ vàng bay
như ngàn hoa cúc mùa thu nở
giữa lòng lính cũ máu nồng say.

ba ngọn núi đen ta về lại
thăm người như thăm chỗ thân quen
hai dòng sông bạc thuyền xuôi mái
quân dân cá nước vững tình bền.

vần thơ nhớ lại người lính cũ
ý gieo bi hận một quãng đời.
thế thời phải thế - không phải thế
non sông đâu phải chuyện giỡn chơi.

riêng ta nguyên vẹn niềm kiêu hãnh
là lính sư đoàn hăm hai xưa
chưa đánh, chưa thua, đâu phải bại
chỉ hờn thế sự trói tay vua.

thời gian như thể đang ngừng lại
bi tráng oan khiên nói sao vừa
núi đen sông trắng tình lính cũ
dấu ấn trong ta chưa mù xa.


điệu flaminco cuối cùng


*Thương nhớ những Delta không trở lại.


Nhớ cú nhảy tuyệt vời vào An Lộc
Trận đánh nở hoa trên báo chí trong ngoài
Những người đưa tin,
rung lên như chớp giật
Cánh trực thăng đuổi gió chẳng hề ngưng.
Những thằng em,
Như người leo núi
Lỡ sẩy tay chới với giữa không trung .
Trên đầu thiên la
Dưới chân địa võng
Đan địch đạn ta, đâu phân biệt chánh tà.
Mìn bẫy ngổn ngang
Chăng ra như lưới nhện
Pháo địch vươn nòng, pháo ta trực xạ
Ta một địch trăm kiên cường tử thủ
Tướng quân đốc trận dưới cờ vàng.
Điệu Flaminco
Từ đất nước đấu bò vọng lại,
Tuổi trẻ tôi khiêu vũ với tử thần.
Delta, Delta nhảy vào lưới lửa
Đại bàng gãy cánh vẫn vùng lên
Quả đạn cuối cùng thổi tung Tăng địch
T 54 quái vật im hơi.
Những vòng kẽm gai, cuốn đầy xác địch
Những anh em sinh Bắc tử Nam.
Những da vàng tuổi đời quá trẻ
Chưa một lần trai gái hẹn hò.
Uống lầm thuốc căm thù,
Người tẩm đầy hơi độc
Đã hy sinh cho lý tưởng hoang đường.
Đã hy sinh cho mộng bá đồ vương,
Không hề biết mình là con chốt thí.
Trên bàn cờ chính trị vốn bất lương.

Địch chiếm khu Nam, địch tràn khu Bắc
Pháo dập thành Tây, cửa Đông lửa dậy.
Mặt đất hoang tàn chất chồng vỏ đạn
Thị trấn rung lên, từng cơn co giật
Những đứa em tôi, Kinh Kha thứ thiệt
Nhảy vào vùng tử địa chẳng co chân.
Dẫu bên cạnh bạn đồng hành vừa rớt,
Bi đông đế, hòa máu tươi đổi sắc
Thành rượu vang đỏ thẫm, chẳng ai ngờ.
Đường đạn địch xỏ xâu thêm mấy đứa
Toán thứ hai còn lại vẫn kiên gan.
Lưỡi dao găm, trái mini nắm chặt
Phải giữ đất này một tử sinh .
Đêm hóa ngày, đêm hừng hực lửa
Ngày hóa đêm, khói súng vây thành.

Trận đánh lạ, quân trường chưa kịp dạy
Tướng quân thay xạ thủ đại liên
Thằng em truyền tin
Trên đầu dây liên hợp
Trả lời thay cho giới chức thẩm quyền.

Và truyền tin, một tin duy nhất
Địa ngục trần gian, An lộc vẫn còn.

Cả thế giới, như lên cơn sốt
Những huy chương thả xuống
chiến trường .
Hỡi những tấm huy chương
Muôn đời hai mặt
Phô mặt phải dưới mặt trời rực rỡ
Mặt trái kia im lặng dưới đáy mồ.

Điệu Flaminco lần cuối
Buông những nốt trầm buồn nghịch lý
Tiển những anh em
nằm lại với chiến trường
An lộc, Delta, điệu Flaminco còn đó
Thương nhớ vô cùng
Những hào kiệt nước Nam tôi.


khao quân


hôm qua từ trận địa về
rượu mừng quân phải lập thề không say


buổi tiệc khao quân nơi quán lá
ngay ngã ba sông khách chờ đò
lính quan ngất ngưởng coi dữ tợn
mặt đỏ mặt xanh tóc dài thòn

đứa áo hoa rừng không còn cúc
thằng áo olive bám bụi đường
trên bàn dưới đất chai nghiêng ngữa
rượu đế nguyên bình nức mùi hương.

mấy con khô mực trơ mặt lạnh
ruồi bay vung vít chẳng ai than.
nửa đường tiệc rượu ai ngăn được
một tên đứng dậy vỗ mặt bàn

bạch ngực múa tay cao giọng hét
tao lính bộ binh quen băng sình
vượt núi lòn rừng đâu có ngại
có ngon cạn hết rượu nguyên bình

một gã tiếp hơi cho thêm rượu
thêm bia chữa lửa mới đã ghiền
bia quân tiếp vụ khô môi chát
cái thứ bia trâu mẹ kiếp đời

cứ vô cho đã tao lo hết
tiền lương thường vụ giữ nguyên si
xả láng tính sau đâu có ngại
sá gì chuyện nhỏ, cứ vui đi.

Mày dân biệt kích không quân số
tao thằng lính bộ có khác gì
có khác gì nhau khi xung trận
có khác gì đâu lúc dẫm mìn

chỉ có khác nhau trên bàn nhậu
trăm phần vô cạn trăm phần ra.
gặp nhau ở chỗ vùng xôi đậu
rượi mồi xả láng mai lại xa.

mày chẳng đánh thuê tao cũng vậy
tụi mình chính hiệu lính trừ tà
cứ cạn chai này khui chai nữa
có say mửa mật cũng chỉ là

bầm gan ói máu đời lính thú
mai rừng măng trúc xót ruột ta
lý tưởng từ ngàn xưa thương khó
bao người đổ máu thịt xáo da.

chỉ tại thương mày tao nói thiệt
mẹ kiếp một đời lính như tao
ba mươi tuổi chẳn chưa có vợ
mẹ già tám chục cứ đòi dâu

vợ nào chờ nổi người lâm trận
hành quân liên tục biết có về
thương mẹ, định chơi liều làm đại
quẩn quanh tìm mãi gái vẫn chê.

chỉ tại thương mày tao hỏi thiệt
vợ con mấy đứa mất hay còn.
gã biệt kích quân cười khinh bạc
vợ tao là súng con poncho

mày biết hết rồi còn giả ngộ
đã là lính thú tính sao vô.
mày hơn tao tuổi còn chưa có
đâu đến phiên tao, giỡn mặt hoài..

thôi thì cạn hết chai này nữa
đong đế uống thêm cho đã đời
nước mắt quê hương mày có biết
thương câu vọng cổ chết như chơi.

ngày mai ra trận đường xa lắc
mày tao hai đứa biết ai về
thăm lại quán này thăm cô chủ
cứ uống dùm nhau chén rượu quê.

tiệc rượu khao quân giờ chung cuộc
đứa gục trên bàn đứa ngả ngang
dăm thằng ngất ngưởng bên hông chợ
đứa té bờ sông, lính tan hàng.

bỏ súng buông dao ào ra biển
sống còn thác gởi thủy mộ quan.
đã bao đứa lạc hồn xiêu phách
may ta còn lại cái mạng tàn.

theo sóng đời trôi thành ly xứ
vẫn rưng rức nhớ buổi tiệc tan
vẫn còn cứ ngỡ như vừa mới
nguyên chai tu cạn chẳng ai can.

bia quân tiếp vụ thêm xị đế
có gì mà nhớ đến điên mê.
giỡn mặt tử thần đời lính trận
vui gì mà lại nhớ-lạ ghê.

 

trên đường số một


dẫn quân di tản đường số một
giày saut áo trận vứt ngổn ngang
bà mẹ gánh con tranh đường chạy
kéo theo mấy chú nhóc ốm nhom
ngơ ngác mặt người
xác xơ cây cỏ
vệ đường không chỗ chen chân
mấy chiếc quân xa
lật ngang ngăn lộ
tiếng pháo gần xa không ngớt dàn chào.

tôi ước tính thầm
hàm tân bên trái mât khu mây tào
giặc chắc đã đem thêm quân án ngữ
tôi nghĩ bên phải có rừng tánh linh
có thể còn dân quẩn quanh đâu đó.
dẫn quân đi tắt có khi trở ngại
cho dân trong này
tính đường chim bay
không xa xuân lộc.
nhưng làm sao được như chim để bay.

quan lính dồn lên, kéo xe mở lối
dân lại tràn qua kín cả mặt đường.
xác thú xác người nực mùi trong nắng
tử vong theo gót chân người.
tháng tư rực lửa
tháng tư điêu tàn
dẫn quân vượt lộ
nhận lệnh tan hàng.
thằng em truyền tin nỗi điên tự sát
tôi đứng chết trân nghe tầm đạn tới
ngỡ như nghe mìn vừa nổ chống tăng.

gom lại tàn quân
lệnh ra đóng máy
đốt hết quân xa hủy giấy tùy thân
nhìn nhau giây lát
lệnh ra tan hàng giữa trưa nắng chát
mà nghe như mưa trên mỗi mặt người
thì ra nước mắt
huynh đệ tuôn trào
thì ra mồ hôi đẫm lưng người lính
bi uất tột cùng nói không thành tiếng.

tôi nhét khẩu colt
sau lưng thật chặt
mà thật tình ra không hiểu làm gì.
dứt lệnh tan hàng mạnh ai nấy lo.
có mấy thằng em theo tôi thật sát
nhất định một hai không bỏ ông thầy.
nước mắt nhạt nhòa khóc không thành tiếng
tử giã anh em cùng đường mạt lộ
mới hiểu được là huynh đệ chi binh
mới hiểu được là tình thân người lính
mới hiểu được ra hai chữ nghĩa tình.

bi uất tột cùng tháng tư ngày ấy
rất ngắn ngủi thôi
chỉ một đoạn đường sao mãi theo tôi
Rất nhỏ nhoi thôi
Chút tình lính cũ
như một đoạn đường không thể vượt qua
lộ một trong tôi không hề phai nhạt
cho dù đã nửa đời sau.


chuốc rượu Asay


*gởi n.lập đông


vài ly là tính trong đầu
trăm ly may mới giải sầu người ơi!
đã là nhập cuộc rong chơi
làm sao dứt được nợ đời tỉnh say.
biết là men đắng rượu cay
dứt ly ngọt xớt nhờ tay bạn hiền
rót ly tỉnh mời ly điên
trăm phần trăm cạn lụy phiền tiêu tan.
ngày xưa chưa đánh không hàng
bây giờ chưa uống sao tàn cuộc chơi
buồn cười, vui khóc chuyện đời
người trong nhân thế dở hơi khá nhiều.
bạn ta đều uống thuốc liều
đã qua chiến trận vẫn nhiêu khê còn
mãi chờ nhật nguyệt chưa tròn
ngậm hờn mài kiếm trăng non thở dài.
được thua là chuyện ngày mai
thôi thì cạn hết chén này rót thêm
tình khô ý cứng môi mềm
chia nhau chén rượu bên thềm đợi trăng.

mặc đời mưa gió mây giăng
trái tim đã cứng nhập nhằng được sao
chỉ là men dậy xôn xao
nhớ thời binh lửa lòng nao nao buồn.
vài ly tính đủ số luôn
cưa ngang đỡ lẹ, chiêu hồn vực sâu.
nhìn nhau, sao lại nhìn nhau
lạ, quen, thì cũng chung tàu ngựa đau.

vầng trăng khuyết, lá thay màu
rượu vào tự hỏi về đâu đêm này.
 

đêm vượt thoát

Giữa đất địch đêm đen sương lạnh
cánh trực thăng quậy gió mở đường
chợt tiếng súng từ ba phía nổ
quật delta ngả xuống ven rừng
trời đất quay anh hùng uổng tử
lằn ranh sống chết quá phủ phàng
sáu thằng đi, lạc ba chết một
chỉ còn hai níu được trực thăng
tiếng đạn thù cày sâu tí nữa
chắc mình ta còn khúc bám càng
lằn sinh tử là dây oan nghiệt
đời delta chờ lịch sang trang.
 
Và cứ thế đi về chẳng hẹn
như bóng ma lầm lủi cõi âm
không kèn đưa không vòng nguyệt quế
mãi lên đường bất chấp gian nguy.
ngày giấu mặt, đêm luồn rừng lạ
mục tiêu nào cũng phải tìm ra.
lính delta vào sinh ra tử
vẫn đu dây giỡn mặt tử thần
chữ sống chết không làm lay động
lên trái tim người lính kiên cường.
Giữa đất khách nhớ đời lính cũ
vẫn còn nguyên hào khí kinh kha.
kiêu hãnh quá hỡi em mang máy
nhớ thường xuyên liên lạc từng giây
chuyền nước biển qua đường hơi thở
tiếp đời quân ngũ mộng trời mây.

Hỡi delta xa bầy lạc bạn
dẫu bạc đầu bi phẩn còn đây
ta delta đã xa tầm đạn
mãi khóc cười nhớ núi thương cây.
 

như chuyện phim buồn

vũ trường

Khi tiếng kèn đồng cất lên buồn bã
Nhịp trống lơi run rẩy níu âm thanh
Người lính bước ra từ vùng bóng tối
Màu áo lá rừng dìu áo hoa bay
Nhịp bước giày saut
không quen sàn nhảy
Nhưng hề gì đời lính đậm men say
Ánh đèn black light mập mờ ẩn hiện
Lá rừng hoa nắng nối vòng tay
Người ca nữ buồn nương vai lính trận
Má kề môi cận tóc hương bay
Nhịp bước trầm buồn quen chân kỳ nữ
Tiếng hát nào rơi giữa vũng tối nhòa
Người lính ngậm ngùi xiết tay thật nhẹ
Kỳ nữ người ơi!
ai thương đời ca hát
Ai thương đời lính chiến trường xa.
Chút mộng thoáng qua bờ môi ghé lại
Trong cơn mê sảng phút giây này.
Lại nhạt màu son
Thêm một lần tóc rối
Tặng người đi chẳng hẹn ngày về.
Giọt nước nào rơi vào làn mắt biếc
Vòng tay nào ôm hết nỗi cô miên.
Người lính lên đường vũ trường vẫn sáng
Và nhịp đời vẫn run rẩy trông theo.
 

chiến trường

Khi tiếng kèn từ bên tuyến địch
thúc lời hô xung trận chói tai
Là trung đội hàng ngang đã thủ
Tiếng đạn thù xé gió lật quân bài
Lệnh thẩm quyền phải chờ địch tấn
Đến thật gần khai hỏa dàn chào.
Tiếng đạn pháo cày tung mặt ruộng
Địch tràn lên như kiến vỡ bầy
Đại liên hạ nòng lưới giăng hai cánh
Khai hỏa đầu tiên trước cả tiếng mìn
Địch ngả ta lên
Say mùi thuốc súng
Sợ hải ban đầu tan biến thành mây.
Trung đội trưởng lên
tay dao tay súng
Sổng lưng xông tới
Bất kể đạn mù
Một viên đi lạc
xuyên người lính trẻ mới biết yêu
Tiếng thét nào vang: ông thầy mau cứu
Người cứng người tê điếng toàn thân
Tội nghiệp thằng em lên lon chưa rửa
Tháng rồi đi phép mới về
Hôm qua hí hửng khoe ra
Tấm hình ca nữ áo hoa nắng vàng.
Thế là
Thêm hoa lại thêm một hoa
mai vàng không nở trong tà áo bay.
 

đoạn trường

Khi tiếng kèn vũ trường vừa dứt
Có người lính trẻ ghé qua
Chìa tấm ảnh áo hoa vàng nắng
Cho người ca nữ áo hoa phai
Và phấn nhạt không còn hương tóc rối
Tiếng kèn đồng ngắt nhịp rợn người
Tiếng kèn nghe như lời truy điệu
Người lính chào tay, ca nữ lệ nhòa
Khóc không thành tiếng
Nước mắt cạn khô
Nửa chai rượu vẫn để chờ
Gót giày saut đã hững hờ thật sao
Đêm quằn quại, mộng lật nhào
Khóc người lính trận đã đi không về
Nụ cười ca nữ điên mê
Giữa thời chinh chiến
giữa nhiêu khê đời.
Người ca nữ lại bước ra sân khấu
Trước ánh đèn màu vũng tối sau lưng
Khi tiếng hát cất lên cao vút
Sao nghe như
mưa dội lạnh sống lưng
Những bước chân vẫn rải đều sàn nhảy
Chỉ thiếu tiếng giày saut
Đã lạc bước quân hành.
Chiếc áo hoa đã không còn hoa nữa
Màu áo lá rừng thành màu đất vàng khô.
Hoa mai nở, rụng tàn trên đất chết
thương cho người kỳ nữ nhớ màu hoa
thương thằng em trung đội trưởng hiền hòa
là thương chính đời ta không giữ.
chiếc huân chương hai mặt chẳng ai cần.
 

trận đánh cuối cùng

Sư mười tám dốc toàn lực lực lượng
Cứ điểm cuối cùng bốn phía tai ương,
Một chọi mười lòng gan dạ sắt
Quyết giữ đất này dẫu trận vong.
Đêm dài lắm, chờ hoài không sáng
Trung đoàn thức trắng đợi địch lên.
Lệnh ban xuống, bốn phương địch phục
Tay súng không rời, quyết tử một niềm tin.

Tiểu đoàn tôi- số trừ thấy rõ
Bốn thằng em, hai đứa liệt rồi
Cộng thêm tôi hai chân khập khiểng,
Tử thủ nơi này, đồng đội tôi ơi!
Mắt hỏa châu cuối cùng vừa nhắm,
Địch tràn lên, như sóng biển người.
Tiếng kèn thúc quân chìm trong tiếng súng.
Ta một địch mười - pháo dập bất phân
Trung đội pháo đâu -
Hạ nòng trực xạ
Rót lửa vào thù và rót cả cho ta.
Trong cái chết có mầm của sống
Chiến thắng nào không phải hy sinh.
Như hai mặt huy chương lơ lửng
Buồn vui hai cực lưỡng phân.

Và cứ thế, địch tràn lên lại rớt
Nòng đại liên đỏ rực như nung
Tay xạ thủ phồng lên cháy khét
Vẫn kiên cường tác xạ không ngưng.
Trận đánh kéo dài, dài thêm chút nữa
Phòng tuyến hướng tôi chắc thủng mất thôi.
Đại đội hai, mất thêm trung đội
Vẫn gan lì bám chốt như sam
Chút may mắn tình cờ chợt đến,
Là ánh dương le lói bìa rừng,
Trong khoảnh khắc địch ngưng tiếng súng
Mấy thằng em trinh sát chồm lên
Kéo được lưới dây mìn liên hợp
Tiếng nổ dây chuyền cày nát đất trời.
Trong khói súng cát vùi, bụi dập
Bốn thằng em trinh sát hy sinh.

Địch tràn lên lại tràn lên nữa
Như chó điên mù mắt cắn càn
Lại biển người lại kèn xung trận
Lại thây rơi đạn vãi tứ phương.
Thằng em truyền tin,
Trước khi ngã xuống
Báo cáo thẩm quyền lệnh rút hướng Đông.
Lệnh rút hướng Đông, làm sao rút được,
Địch nhiều hơn lá rừng cao su,
Trong thảng thốt bùng lên tiềng nổ
Không xa đây mà cũng chẳng gần
Tiếng nổ xe tai vang lên như sấm dậy.
CBU tẩy chót lật rồi,
Tôi ngã xuống hai tai tê dại,
Đầu máy bên kia im tiếng thẩm quyền.
Im lặng quá, rừng cao su ứa lệ
Khói lẫn vào mây che mất tầm nhìn,
Tôi tự hỏi,
Những thằng em biết còn mấy đứa
Tiếng trả lời- là tiếng vọng câm.
Tấm huy chương không còn ban xuống nữa
Nên lập lờ hai mặt đã phân chia.

Trận đánh cuối nằm trong ngăn nhớ
Mảnh đạn còn nguyên đâu dám lấy ra.
Thôi cứ để như là kỷ niệm
Lần cuối cùng giỡn mặt với tai ương.
 

vết thương
 

Mảnh đạn pháo còn nằm đâu đó
Bên cạnh sườn nhức nhối triền miên,
Nếu lấy ra sợ sinh biến chứng
Thôi thì đành nửa tỉnh nửa điên.

Lại chưa tính vết thương sâu hơn nữa
Ẩn trong tim, ứ máu kể từ ngày
Cởi áo vứt giày, tay rời dao súng
Cho dù cấp số đạn còn nguyên.
Và tự dưng thành người tù vong quốc
Xử dụng bài thoát hiểm mưu sinh
Bởi thực tế hòa bình chưa có thật
Cuộc chiến nối dài với sắn mốc gạo sình
Tuổi lính mười năm,
Là mười năm tù tội.
Cứ thế nhân lên thêm vết thương đời.
Chiến hữu anh em, thi nhau bỏ cuộc
Từ giã cuộc chơi sinh tử hao mòn.
Phải cắn trong răng mười năm lao khổ
Tấm huân chương nào che chở đời ta.
Có chăng chỉ là lòng gan dạ sắt
Như thép trong lò luyện lửa trăm năm.
Trong hôn mê biến thành Câu Tiển
Nợ núi sông chưa trả, buồn thay.
Những tưởng chuyện xưa
Nằm trong sách cũ
Ai ngờ là thật, như nắng mưa.
Vết thương lại hành giữa trời xứ lạnh
Cách quê nhà vạn dặm đường xa
Vết thương ngoài da hay sâu trong thịt
Vẫn không đau bằng nhiệt huyết đổ ra.
Là nỗi oan khiên của người lính trận
Khi nhận lệnh trên hạ súng tan hàng.
Nhớ mãi không thôi dù mê hay tỉnh
Máu lính còn nguyên, bất chiến thua rồi!?.

Tuổi trẻ tôi ơi! sao buồn quá đỗi
Và tuổi già tôi kiêu hãnh được gì!?
 

bến hải người về
 

Bến Hải sông xưa
Đôi bờ uất hận
Nhớ con đò vĩ tuyến ai đưa
Chở vầng trăng trăm năm khuyết tật
Soi bóng oan hồn u-ẩn khói sương.

Bến Hải hôm nay
Thông cầu quốc lộ
Vẫn chưa thông đường nối dư đồ
Vì chính đạo hai miền chưa trọn
Hoà Bình, chưa phải hết phân tranh
Đồng tịch đồng sàn còn nguyên dị mộng
Vì Bắc Nam hai đầu xa lắc
Và phận người vẫn mãi đong đưa.
Tang tóc không gian mưa sa huyết lệ
Nhất tinh rực lửa mắt ác thần.
Người nối người bỏ ruộng đồng đất khổ
Dắt dìu nhau nhắm hướng thị thành.
Tranh ăn tìm sống
Lầm than bãi rác bờ kinh
Gối đất nằm sương, hang cùng ngõ tận
Thân phận bọt bèo dưới lớp nhà cao.
Khách sạn tửu lầu, sân gôn hồ tắm
Mọc lên như nấm sau mưa.
Hổn loạn chồng lên xa hoa chất ngất.
Gã dân quân từ hào sâu trổi dậy
Đổi lốt thay hình thành trưởng giả làm sang.
Nhưng dưới mắt người dân chạy loạn
Ngửa cổ kêu oan, đòi đất đòi nhà
Vẫn chỉ là lũ nửa người nửa ngợm
Vẫn còn tanh mùi máu mùi bùn.
Vẫn còn nguyên hai sừng quỷ dữ
và chiếc đuôi chồn cáo ngo ngoe..

Bến Hải sông xưa
Hiền Lương ai đặt
Lại biến thành Dịch thủy tiễn Kinh Kha
Máu nhuộm đôi bờ hờn lên ngọn cỏ
Lau lách buồn, hiu hắt thu phong.
Rờn rợn sắc mây nhạt nhòa nhân ảnh
Tiếng đao binh
Còn gọi hồn tử sĩ
Hoà Bình có thật cũng như không.

Ta về lại, thăm đôi bờ đất Tổ
Hai hướng Bắc- Nam nắng gió còn nguyên.
Và dòng sông dường như vẫn chảy
Nhưng oan khiên tắc nghẽn giữa giòng.


hoa dân chủ


Hoa dân chủ nở ra từ thi thể
Của những người yêu chuộng tự do
Của những người nằm xuống không mồ
Xuyên biên giới hoặc là thủy táng.
Chữ tự do được viết nên từ máu
Của hằng hà tử sĩ vô danh
Của những người kiên định đấu tranh
Cho lý tưởng hòa bình nhân ái.
Cờ Việt nam ba dòng máu Việt
Trên da vàng nhược tiểu vùng lên.
Máu và da là xương là thịt
Cờ đã là hồn nước Việt Nam
Là biểu tượng tự do độc lập
Là hòa bình nhân ái nơi nơi
Là chân lý ngàn đời không đổi.
Sao lại phải cúi mình tức tưởi
Bán đổi cờ máu thịt da ta
Ta vẫn sống cờ ta hằng sống
Theo bước chân đi khắp năm châu.
Sao lại phải bán cờ mua quạt
Để được thêm bổng lộc tanh hôi
Sông núi hỡi hồn thiêng linh hiển
Có ngậm ngùi cho những viễn mơ.


chính khí ca


Phải nhắc lại
là hoa dân chủ
chỉ nở ra từ máu kiêu hùng
và tự do vươn lên từ nhục thể
của những người con ưu tú đã hy sinh
nay cứ gọi trả ta sông núi
sông núi còn đâu mà trả bây giờ
đâu có phải hoan hô đả đảo
là tập đoàn vong bản sợ đâu
hãy cứ thử lật trang sử cũ
vẫn còn người mài kiếm dưới trăng
vẫn còn người bảy mươi lên ngựa
bình chiêm phạt tống
tiếng lừng vang.
vẫn còn nguyên bình ngô đại cáo
của mười năm áo vải lam sơn.

Trang sử cũ
nhưng chí hùng vẫn mới
dân nam ta chân đất vẫn vùng lên
và vì thế bốn ngàn năm dựng nước
vẫn là niềm kiêu hãnh việt nam ta
chỉ còn nỗi đau và triền miên thống hận
đất của ta bị dâng cúng hết rồi
vậy mà còn có người đòi gởi súng
súng có mà không đạn, như không
và nếu có, còn gan không chứ
có dám dương nòng
trước bọn bắc quân
đừng hào khí như người hờn dỗi
hãy nhìn vào thực tế tính hơn thua

Ba sáu năm qua
sắp là ba bảy
hải ngoại lưu vong nhiều lắm cổ lai hy
không còn sức
dùng đầu nghĩ thử
may ra còn giúp giới trẻ vươn lên

hãy giải thích cờ vàng ai khéo đặt
và nhờ đâu người thành đạt hôm nay
hãy cắt nghĩa cờ vàng sao phải giữ
vì còn nguyên ba dòng máu việt ta
và cứ thế từng trang sử lật
thì may ra còn nuôi chí quật cường

lại cần phải đến gần dân trong nước
để biết thêm người có sống kiếp người
không phải đến với nhà hàng tửu điếm
mà phải đến cùng những mảnh đời đen.
có những người sống trên lưng người chết
vô số người sống bám trụ cầu hư
không cần nhắc chuyện buôn người hay bôxít
không cần hỏi trường sa cát đỏ
hay hoàng sa còn máu Ngụy văn thà
vì chúng đã đem dâng cúng hết
đất nước đâu còn mà đòi trả hôm nay

Nếu có đòi
phải đòi ngay quân bán nước
và đòi luôn cả kẻ thu mua
nhưng trước hết
phải hỏi lòng mình đã
có dám thêm lần nữa
nhận hy sinh.
nếu đã quyết tâm
xắn tay lên nhé
cùng xả thân vì hai chữ tự do
không phải cho ta
mà cho người dân trong nước
đang từng ngày gồng gánhh oan khiên.
nhưng không phải một người làm được
mà phải mọi người
cùng nhỏ máu thề.
vì tự do hay là đợi chết
hãy hỏi chính mình đã làm được gì chưa

Trái tim người luôn là máu đỏ
Việt nam ta còn đó da vàng.


hãy là cùng một dòng trôi


đừng như ốc thu mình trong vỏ
mà hãy là
ngư nữ của đại đương
gom nỗi đau từ những ngày mất nước
gởi lời ca qua tiếng hát oan khiên
máu và máu còn nguyên trong biển
đã hóa thành sóng nộ cuồng điên
 
đừng như gió nghiêng mình chào buổi sáng
hãy gom thành dông bão thổi qua
những vùng đất một thời binh lửa
là chiến trường một thuở chưa xa
cuốn đi hết máu tanh và rác rưởi
cả những hình hài chết thảm vô danh
cho oan hồn họ bay về miên viễn
cho cỏ cây vươn dậy trở mình

đừng như nắng chực thiêu đời thế tục
mà hãy là những hơi ấm chan hòa
trên đất cũ nay là đã mới
những hình hài xương cốt đã thăng hoa
hãy chiếu rọi thêm tia tử ngoại
diệt cho nhanh vi khuẩn tự xác người
cho đất mới trở thành thuần khiết
nuôi lúa thơm làm nguồn sống cho đời.

đừng như mưa ngập mùa úng đất
mà hãy là nước tưới ruộng đồng ta
không thể là dòng trôi thành lũ lụt
biến phố phường thành sông nước vô duyên
mà hãy cứ là mưa rào nhiệt đới
chợt đến chợt đi làm dịu xuân thì

đừng, đừng là gì nữa nhé
hãy cứ là người sống thật nói ngay
hãy cứ là người đối đầu khốn khó
không nửa người nửa ngợm được đâu
muốn như thế hãy từ tâm độ lượng
vì yêu người là chính yêu mình.
không có nghĩa là bán lòng phẩn hận
mà chính là nuôi dưỡng ý tồn sinh.

Hãy cứ giữ nguyên lòng công chính
ghét, thương ai cứ nói ra lời.
đời gian dối vì người còn gian dối
đời sẽ dễ thương
vì người biết yêu người.
 

Chân lý ai dành
 

gởi v.thành điên

hai bàn tay níu nhau thật chặt
chân lý kia
nghẹt thở lâu rồi
nên có ai nhân danh chân lý
thì chỉ nghe tiếng thở phì phò.
 
của muôn người
bị một người bóp cổ
lưỡi thè ra ói tới mật xanh.
biết làm sao
khi lục tìm chân lý
từ lũ người thua ngợm
dối gian.
thói đời dân ta
không hề gian trá
mà chính là cái lũ sài sang
luôn bán thánh, mua thần hí lộng
cho cuộc đời tăm tối thêm lên.

Chân lý giữa hai chân khóc thét
kẻ tung người hứng cũng hụt hơi
thì nói gì gây ra ngàn chuyện
còn tự kiêu
chỉ là thuộc tính
của những tên vô lại học làm sang.
thôi hãy quên chuyện chân tay đấm đá
vì muôn đời chân lý ở trong ta
là thiện tâm
không một lời gian trá
chân lý muôn đời như máu chảy về tim
và chân lý không bao giờ chết
giữa những người
còn biết thương người.

mặc hai tay
bưng tai bịt mắt
mặc hai chân
tròng tréo lạ đời
ta không có miệng hùm gan sứa
nhưng chân lý còn
nổi lửa trong tim.
thì sợ gì lũ mạo danh công lý
đã tới ngày chúng
hóa kiếp hồ ly.
cứ như thế giữa minh đăng nhật nguyệt
chân lý còn nguyên chẳng đổi dời.
 
 
tăng nhơn phú
 

Đồi xưa bạn cũ còn không
Tự dưng nhắc lại nghe lòng quặn đau.

Tăng Nhơn Phú
ai qua có nhớ
Lời gió thì thầm
Thủ Đức gọi ta về.
Những động cát, đồi lau,
cây nhắn nhủ
“Đổ mồ hôi, bớt máu chiến trường”

Đêm nóng hổi
di hành thử sức
Ba lô súng nặng, quân dụng đầy vai
Người đi trước
gập ghềnh vấp ngả
Kẻ đi sau hối hả vượt lên.
Và cứ thế, ngày hè, đông giá
Vẫn mồ hôi đẫm cát đồi xa,
Lớp trước chưa đi,
lớp sau đã lại
Đêm Vũ đình trường
đốt đuốc gọi hồn ai.
Kìa trong gió
có lời tử sĩ
Vang vọng về
từ chiến trường xa.
“Gươm anh linh, bao lần đã tuốt”

Đổ máu
xây thành chiến sĩ ca.
Xuân Thủ Đức hoa mai chưa nở
Chỉ mới nhú mầm
những nụ còn xanh.
Những nụ xanh
gieo bốn vùng chiến thuật
Mai nở mai tàn ai có hay.
Rời Thủ Đức
có người thành chiến tướng
Cũng có người
thành chiến sĩ vô danh.
Đời binh nghiệp-là đường sát nghiệp
“Nhất tướng công thành vạn cốt khô.”

Tăng nhơn phú
ai qua có nhớ,
Thủ Đức trường xưa nuôi chí trai hùng.
Thủ Đức trường xưa gieo mầm hào kiệt,
Chỉ một phút giây tê liệt toàn thân,
Nước mất nhà tan
Đệ huynh Thủ Đúc
Lại lạc nhau rồi, một cuộc bể dâu.
Niên trưởng tôi ơi!
Bên trời bạc tóc,
Có nghe không
Tiếng vọng Vũ đình trường
Có nghe không tiếng hờn ai oán,
Binh đao oan nghiệt một kiếp người.

Tăng nhơn phú
ta sẽ về thăm lại
Đốt nén nhang thơm
tạ Đất Trời.
Đã cho ta một thời hào sảng
Đã luyện ta thành thép thành đồng
Nhập cuộc chơi có tên Sinh tử
Giữa lằn ranh
nghiệt ngã chiến trường.
Đã cho ta ngẩng cao đầu ngạo nghễ
Thủ Đức làm người
không hổ thẹn lương tâm.
Tăng Nhơn Phú- đồi xưa- ta trở lại
Cắm ngọn cờ vàng
rực rỡ trời Nam.
Ta sẽ về- dù nương theo gió
Bởi thân tàn, chí lớn còn nguyên.
 

tháng tư mù
 

Bến cũ, bờ xưa cơn ác mộng
Thuyền vỡ tàu chìm giữa biển đông.
Áo trận giày saut trôi đầu sóng
Hào quang Cọp biển tắt bên sông.

Quá hải mang theo thời mạt vận
Kình ngư giẫy chết vẫn hoài trông,
Chén rượu Kinh Kha chưa kịp uống
Bàn tay mỹ nữ máu còn nồng.

Tiếng tiêu sông Dịch hờn vong quốc
Đâu mộng vá trời lấp biển đông.
Sóng xô đá lở đành ôm hận
Ngữa mặt trông trời gọi núi sông.

Tiếc thay núi khuất trời xa thẳm
Bờ lở sông xuôi nước ngược dòng.
Thôi thì về sắm câu không lưỡi
Câu thế câu thời bến đục trong.

Cứ như Khương lão năm xưa ấy
Vị Giang soi bóng mộng phiêu bồng,
Cho dẫu ngựa Hồ thân lưu lạc
Vẫn nhớ vô cùng ngọn bắc phong.

Thôi thì cứ thử mài kiếm sắc
Dưới trăng bạc tóc sáng ngàn thu.
Hỡi người lính cũ quên hay nhớ
Nỗi đau còn đó tháng tư mù.
 

hờn lên đất nước buồn hiu
 

Sao có dời vật có đổi
nhưng tình người
yêu nước chẳng phôi phai
ai cũng nói yêu quê hương mãi mãi
nhưng yêu cách nào cho đất nước tương lai
hay chỉ yêu quê hương đã cũ
chỉ còn là hoài vọng trong lòng
người ra đi luôn mang theo nắm đất
chút tượng trưng trong câu chuyện viễn vông
ai cũng yêu tiếng chuông chùa vọng sớm
hay âm vang kinh kệ chiều hôm
ai cũng yêu những mùa mưa nắng
trên quê hương đồng lúa trổ bông

ai cũng yêu câu ca điệu ví
dễ thương chân đất quê nhà
ai cũng yêu, không yêu không được
vì quê nhà khế ngọt me chua
vì cánh diều tuổi thơ xanh biếc
vì những thuyền về đầy cá tôm tươi
ai cũng yêu một thời mới lớn
tuổi ô mai, tuổi quỷ quái học trò
dễ- dễ lắm, nói yêu quê dễ lắm
nhưng ai yêu thời binh lửa nhiễu nhương
nhưng ai yêu những người lính trận
sống vô danh và chết cũng vô danh
may ra chỉ có tình cho yêu lính

trên làn sóng phát thanh
từ hậu phương vọng lại
xôn xao lời dẫn của dạ lan

nhưng ai yêu những đời cô phụ
đêm chong đèn quạt muổi ru con
và nước mắt nhớ chinh phu vẫn chảy
nhạt nhòa trên những cánh thư xa
nhưng ai yêu người chiến binh trở lại
để một phần thân thể ở chiến trường
ngày nối ngày hát rong trên nạng gỗ
theo bánh xe lăn bán số rủi may

nhưng ai yêu, người già đơn chiếc
những tuổi thơ bất hạnh mồ côi
ngày nhặt rác, đêm nằm góc chợ
mặc nắng mưa vùi dập thơ ngây
nhưng ai yêu lầu cao cửa rộng
của ngoại bang xây trên đất quê mình
nhưng ai yêu, những em bán phấn
bán tiết trinh nuôi sống gia đình

chắc chẳng ai, chẳng ai yêu nổi
vì quê hương đổi chủ lâu rồi
vì quê hương đất người mua đủ
còn dân đen vẫn tôi mọi cúi đâu.

vậy “vật đổi sao dời” là đúng
sau cuộc đổi đời ngày ấy tháng tư
xin đừng nói yêu quê hương đã cũ
mà hãy làm gì cho quê Mẹ tương lai
chỉ nghĩ chút thôi là rơi nước mắt
từ trái tim máu đỏ còn nguyên
nước Việt thật vẫn điêu tàn rách nát
đời da vàng phiêu bạt nhớ gì không.
 

quê hương đời thường
 

Quê hương đâu chỉ là khế ngọt
Mà lại còn có cả khế chua,
Ngọt chua đâu nói hơn thua
Chỉ là gợi nhớ quê mùa dân ta.

Quê hương là cánh diều, thật lạ?
Còn cánh buồm thiếu gió biển xa?
Ngư dân yêu biển mặn mà
Tay chèo tay lưới, cũng là gian nan.

Quê hương, đâu chỉ là trăng sáng
Trên ruộng đồng nặng trĩu lúa vàng,
Mà còn bão lụt tràn lan
Thiên tai, hạn hán tối tăm mặt mày.

Quê hương là cánh diều xưa ấy
Nay tả tơi trong mắt thơ ngây,
Phải vượt qua thơ mới thấy
Quê hương uốn mình run rẫy hụt hơi.

Quê hương mình đâu đẹp như lời
Mà ai đó lập lờ đánh lận
Quê hương đâu phải gieo vần
Bởi trong chữ nghĩa có phần nào vui.
 

chuyện thúy kiều
 

*gởi Ng.người thương binh ở lại

Hãy cho tôi dăm đồng bạc lẻ
tôi kể người nghe chuyện Thúy Kiều
không phải Kiều trong Đoạn Trường xưa cũ
mà toàn là chuyện mới hôm nay.
Lục huyền cầm so dây thảm thiết
nghe như người hát khúc bi ai
nghe như người kể chuyện khôi hài
phần dẫn nhập được thêm phần bạc vụn.

Đất nước ta Tú Bà nhiều lắm
nhiều Mã Giám Sinh, nhiều lắm khuyển ưng
chưa tính sổ thêm nhiều Họ Hoạn
toàn ăn trên ngồi trước độc quyền.
Thời buổi nhiễu nhương
Vương Ông thất chí
bao nhiêu Kim Trọng vào tù.
Cây cỏ bên đường nhuộm màu đỏ máu
Vô số Đạm Tiên thủy táng biển xa.
Và đã có bao nhiêu Kiều phiêu dạt
khắp Đông Tây Nam Bắc chẳng bình yên.
Chuyện rất mới
phải không em bé dại
lại môi son má phấn phong trần
sớm biết thất tình
lại cần lục dục
bảy nghề tám chữ nằm lòng.

Phải em đến từ miền tây Lục tỉnh
của ruông đồng thẳng cánh cò bay
em đến từ miền trung xứ Quế
hay là từ rừng núi Trầm Hương
cũng có em Bắc Kỳ xứ Cốm
cùng cải danh tên hiệu Thúy Kiều.

Cần kể thêm
những Kiều xa cố quốc
qua tay hải tặc rợ người
họp mặt đảo xa thành Kiều mới lạ
cũng môi son má phấn giữa ta bà.
vượt qua ải bằng tấm thân tàn tạ
đâu Thiền môn tá túc qua ngày.
Khi vượt được Tiền Đường sông chảy ngược
ấy chính là qua được mấy Đại dương.

Phơi phới ngày lên
Mênh mông mộng tưởng
lại quên ngay một thuở nhiễu nhương
lại quên ngay những ngày đói khát
phải bán thân vì khúc bánh mì.

Chuyện kể đau lòng,
Kiều trong đã khổ
Kiều ngoài tâm sự cùng ai.

Sức cám dỗ của phù hoa phố thị
Áp đảo từng giây tiếng gọi lương tri.

Và cứ thế dòng đời trôi mãi
Kim Trọng ra tù, Kiều lạc về đâu
Trong vực sâu của hào quang phù phiếm
Kiều khó “Hồi đầu thị ngạn” như thơ.

Nguyễn Tiên sinh ơi! Có người đang khóc
Vì Tố như không viết được phần hai
của Đoạn trường tân thanh có thật
giữa quê ta và cả quê người.

Vì chút tâm thành
người thương binh lại hát
Kim Trọng này kính cẩn so dây.
Tiếng lục huyền cầm
Vang vang phố thị
Áo gấm về làng nghe hiểu gì không.
Và riêng tôi rùng mình tự hỏi
Phải chăng mình họ Sở tên Khanh!
Cám ơn anh
người thương binh ở lại
đã cho tôi nhìn rõ chính tôi.
Cám ơn thêm câu ca lời hát
thức tỉnh người và đánh động lương tri.
 

Đồng vọng ca
 

bầy sẽ nhỏ đi đâu không đến
nhặt dùm ta những hạt ưu phiền
đêm vô tình dẫm lên nỗi nhớ
ngày hoang vu lạnh ngắt thềm rêu
khóm trúc già cựa mình thật lạ
cỏ úa vàng nhăn mặt đau da
nghe trong gió lời rên của biển
mơ hồ như tiếng gọi trường sa
bầy sẽ nhỏ sáng mai có đến
mang dùm ta tia nắng quê nhà
và nếu được thêm vầng trăng khuyết
soi đường ta lạc lối tha ma.
đang rợn người như nghe sóng lạ
dội vào tim ứ máu hoàng sa
là lời cát hay lời tử sĩ
mà sao nghe vọng tiếng quân ca.
bầy sẽ nhỏ mai kia có đến
nối đường bay huynh đệ tìm về
lại tụ nghĩa dựng cờ chính khí
như lương sơn cắt máu ăn thề.
đòi cho được đảo xa thềm vắng
vẽ lại ngay biên giới nhập nhằng
vì trái tim của người lính cũ
trong thân tàn, còn đó vầng trăng.

bầy sẽ nhỏ sáng nay chưa đến
có phải đang truyền hịch đưa tin.
Cho hảo hán ngàn xưa sống dậy
dựng đại kỳ từ máu muôn tim.
 

rủ rê
 

gởi TS lêxuânnhị

Nâng chén lên mau bạn hiền tôi
Rượu đầy chưa cạn nói chi thôi.
Thở ra đã có hương hoa rượu
Hít vào say khước cứng bờ môi.
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy
Trăm năm hồ dễ tiệc ai bày.
Nhớ thuở tung mây vươn cánh lượn
Một thời say khướt lạc đường bay.
Thêm xuân thêm tuổi buồn biết mấy
Rượu Tây thơm ngát nhớ cờ tây.
 
Người ở bên kia ta ở đây
Nâng ly cạn tiếp kiếp lưu đày.
Nhớ đừng say trước chờ ta nhé
Để được chung đường một chuyến bay.
 

như kinh nhật tụng
 

Những dòng chữ đấu tranh viết hoài ai sẽ đọc,
chuyện giành lại non sông nào phải của riêng mình.
mạt vận lưu vong,
múa gươm thuê tìm chén rượu
ải mỹ nhân đã quá mấy dặm đường.
bàn tay ngọc không cầm chân ly khách,
trúc diệp thanh đâu bằng nước Ô giang
đừng lay tỉnh,
vì say đâu mà tỉnh
quên mài gươm mới thực sự là say.
quán gío bên đường
cánh bay chưa mỏi.
đi - đi hoài chưa thấy đất lành đâu.
sao chỉ thấy diều hâu và quạ đói
thấy sói lang giành sống tranh mồi.
và thấy người khép lòng vị kỷ
vẫn mãi mê chút bả lợi danh.
chữ tranh đấu là tấm bùa tự vẽ
rồi tự đeo, tự đắc khoa trương.
lại có người như phường múa rối
tự phong mình quan tướng mới vui.
nhìn dưới trướng quần thần dăm đứa
mãi xum xoe kể chuyện đời xưa,
chuyện đời xưa không hề có thật
lại thêm lông chắp cánh, nực cười.
khổ cho ta hay cho người lạ quá!
đèn kéo quân quay mãi một vòng đời.
cũng chỉ là hình nhân bằng giấy
ao ảnh thôi, sao lắm kẻ say mê.
Tôi tự thú trước bình minh buồn bã
vẫn đấu tranh không mệt với riêng mình.
chữ tự do viết ra không người đọc
vẫn viết hoài thành bia đá trăm năm.
vẫn khắc cốt ghi tâm không ngừng nghỉ
đất nước con người, tăm tối còn nguyên.
mạt vận lưu vong
chim bay hoài đã mỏi
ngựa chồn chân bạt vó gục bên đồi.
thanh cổ kiếm trao ai về đất trích
giữ dùm tôi như giữ chút tự hào
là tinh anh của người lính cũ
vẫn còn nguyên
dẫu chí lớn chưa về.
người trẻ hôm nay luôn nhớ dùm tôi nhé.
lửa đấu tranh là hơi ấm bạn đường.
chữ tự do viết nên từ máu
không viết bằng biểu ngữ tung hô.

Đổi họ thay tên, chuyển dời quốc tịch
Nhớ đừng quên, còn đó nước Việt buồn.
 

không gian tương ngộ cạn hồ trường
 
 

Từ xưa mây trắng bạc đầu
Không gian Tổ Quốc tình sâu nghĩa nồng,
Nhớ ngày cánh thép phiêu bồng
Vẫn mang theo cả dòng sông quê nhà.
Non nước xa, cõi ta bà
Nay vui hội ngộ nắng tà nặng vai.
Bạn A-ba-bảy cánh bay
Ta dân diện địa cũng quay quắt đời.
Lỡ thời lận đận cuộc chơi
Đại bàng gãy cánh còn mơ tung trời,
Nâng ly cạn chén tê môi
Chia vui xin gởi đôi lời cám ơn.
Cám ơn tình nghĩa vuông tròn,
Cám ơn hậu duệ vẫn còn cưu mang
Nỗi lòng cách vạn quan san
Nhớ người lính cũ hiên ngang thuở nào
Trông mây mà ứa lệ trào
Nhìn quanh lại thấy ánh hào quang xưa.
Và đâu bạn F-5 xa
Trái tim dũng khí, chí ta vẫn còn.
Đời ai dại, đời ai khôn
Cũng là chung vận đá mòn nước đau.
A - B sáu chín chung cầu
Về đây vui tiệc trước sau tương phùng.
Chúc nhau giữ chút hào hùng
Ngàn năm Tổ Quốc vẫn cùng không gian.
Mừng vui không chúc giàu sang
Chỉ xin được chúc Phụng Long bạc đầu.
Hồ trường rót suốt đêm thâu
Cùng nhau cạn chén, bể dâu mặc tình.
Mừng L - 19 mắt tinh
Gọi mời huynh đệ điêu linh một thời.
Trực thăng cuộn gió tung trời
Đổ quân thần tốc đâu cần ghanh đua
Bốn phương cánh thép giao mùa
Đêm nay ngất ngưởng tình người ý thơ.

Về đây mà ngỡ như mơ
Mày tao chi tớ ngẩn ngơ khóc cười.
 
 

biệt mù một cõi đi về


*riêng pilot nát như tương


Tương Như hay nát như tương
sao trong ánh mắt nhiễu nhương còn đầy
nụ cười gượng khó giải bày
hồ trường uống cạn, tỉnh say riêng mình
đêm khóc ngất ngày lặng thinh
buồn quay mặt lạnh giọt tình rớt rơi
khúc phụng cầu biệt trùng khơi
chỉ còn tiếng sóng chơi vơi bạc đầu
nửa đời sau nghĩ mà đau
vẫn còn quay quắt sắc màu tang thương
nỗi nhớ riêng rất bình thường
viết ra có thể ngàn chương thiếu thừa
trông lên dông bão mây mưa
nhìn xuống lại thấy chưa vừa lòng đau
cánh chim gãy, áo bay nhàu
bạc màu từ thuở biệt sầu tháng tư
bên trời phiêu bạt ngất ngư
nhớ con tàu cũ giữa ngu ngơ đời
màu thép bạc ánh ma trơi
biệt mù bay mỏi cánh đời ly hương.
bạn bay bạn lính bạn đường
làm ơn dốc cạn hồ trường đêm nay.
trời phương nam vẫn đêm dày
như tương cũng phải lập đàn giải oan.
Bên trời lạnh giun dế than
trượng phu tim vỡ ruột gan tím bầm.


Phẩn hận ca


Bắc phương lại chiếm Trường Sa
Tiện đường hốt cát Hoàng Sa đại vàng.


Lại muốn cầm gươm lên ngựa nữa
Vung tay thảo hịch bắc loa truyền
Cho dẫu chiến bào xưa đã mất
Quân kỳ lại rách chẳng còn nguyên.

Tiếng trống trường thành xưa còn giục
Rụng râu bạc tóc vẫn tự hào
Đi giữa rừng cây khô khốc gió
Nghe như rờn rợn tiếng quân gào.

Vạt nắng chiều nghiêng câu hát ví
Tấc vàng tấc đất chẳng cho đi
Từ đâu tiếng sóng Trường Sa gọi
Quần đảo Hoàng Sa cát trở mình.

Vất vưỡng hồn hoang phơi xương trắng
Đội mưa, hứng nắng chẳng khăn tang
Hải chiến bảy tư tràn khí thế
Còn nguyên dấu vết những hoang tàn.

Ta khóc mình ta như đứt ruột
Trăm năm còn đó Ngụy Văn Thà
Sừng sửng mộ bia lưu danh Sử
Không rời tấc đất nước Nam nhà.

Hãy trả lại ngay đất của ta
Giang sơn gấm vóc của Ông Cha
Gương sáng tiền nhân đi chân đất
Thân già bạc tóc cũng xông pha.

Thương quá phận mình thân nhược tiểu
Quân cờ thế sự, vuốt kên kên
Giận đám đười ươi trong gánh xiếc
Che tai mũ nỉ, bái thiên triều.


Ta phải cầm gươm lên ngựa nữa
“ Không thành công được cũng thành nhân”*


*Ý: Nguyễn Thái Học


qua sông vẫn nhớ con đò


Mười năm lính
Mười năm tù
Mười năm chân đất sức kiệt tàn.
Ba mươi năm ấy còn cân thiếu
Gánh nợ quê hương, chút nợ người.
Lý tưởng mười năm đời binh lửa
ngậm đắng mười năm giữa đọa đày.
Muối mặn chát môi, mồ hôi đổ lửa
Cho mười năm sống kiếp ngựa người.
Tính nhân bản trong Phong kiều dạ bạc*
Đang hỏi hồn Trương Kế về đâu.
Ta như gã hát rong tắt tiếng,
Ta như người khất thực mòn chân.
Dẫu vẫn biết từ trong gỗ mục
Vẫn còn nguyên cốt lõi trầm hương.
Dẫu vẫn biết đêm trường cô lẻ
Vẫn có vầng trăng lạnh soi nghiêng.
Nhưng sao lạ, giữa trời đất lạ.
Ai thân quen để chia nửa nụ cười
Ai thân quen để cùng trao ánh mắt
Chắt chiu chia sớt chút tình người.
Hỡi bạn lưu vong phong trần đất lạ
Có còn không dấu ấn từ tâm
Có còn không nghĩa tình huynh đệ
Của một thời chia lửa gian nan.
Kiếm dựng trường sơn, đạn ngăn sóng đỏ
Chinh nhân hồ dễ đã ai quên.
Ta tự hỏi ta
Như người mất trí
Ngẩn ngơ giữa phố thị buồn.
Ta tự hỏi ta, đã quên hay vẫn nhớ
Nước mắt mẹ già trước giờ ra trận
Và chiếc khăn tay
Thêu tặng chữ trinh nguyên.
Nước mắt mẹ là mưa rừng nhiệt đới
Chiếc khăn tay là chiếc khăn tang.
Ngày mất nước là mất luôn cả mẹ
Và em tôi tan tác một đời hoa.
Ta tự hỏi ta, lính chưa giải ngũ
Sao lại là thành cựu quân nhân.
Và ta hỏi em
Khăn tang chưa chít
Sao gọi là cô phụ giữa phù vân.
Ta lại hỏi, ngược xuôi tên tuổi
Có phải là ngược cả đời nhau.
Câu trả lời là lặng yên như cổ mộ
Lạnh sống lưng người, máu lính còn nguyên.
Bạn hữu ta ơi!
Đổi đời xin nhớ
Ván cờ thế sự chưa xong
Trận đánh cuối vẫn chưa phân thắng bại
Ngày tan hàng-vết chém chẳng liền da.
Và hòn than dưới tro tàn vẫn đỏ.
Tự hỏi mình có được giấc ngủ yên.
Lữ khách sang sông
Làm sao quên được
Bến xưa và những đời thuyền.


*cổ thi-trương kế


sắc áo lụa vàng


Em đem nắng gói vào trong áo
Lụa mỡ vàng tơ ngạo với đời
Nụ cười như thể trăng mười sáu
Nở đóa hồng thơm ngọt tuyệt vời.
Buổi sáng dậy thì nghe tiếng sáo
Hót vang đầu ngõ tỉnh chiêm bao
Sợi tóc bạc rơi trên gối chiếc
Nhìn mình nhân ảnh đã tiêu hao.

Trên tường vôi lạnh trơ màu áo
Bạc, rách, sờn vai ngỡ chiến bào
Hoa rừng ứa máu mai vàng rụng
Thương cánh dù xa lạc hướng nào.
Em qua nắng dậy nghe trăn trở
Nhịp guốc chân quen khá hững hờ
Những tưởng xuân thì vui dừng lại
Hóa ra tình dậy sóng vỗ bờ.

Em nhốt oan khiên trong vạt áo
Lụa mỏng hương dày động trăng sao
Ai khéo mượn lời câu đối cổ
Dục trống trường thành tụ binh đao.
Em nhốt tro tàn trong áo xưa
Coi chừng than lửa bén hương đưa
Đừng trốn buồn riêng khơi niềm nhớ
Niềm nhớ tràn lan cũng chẳng thừa.

Thà cứ tự nhiên như sông lạnh
Thương đò nhớ bến, mặc nắng mưa.

 


Không chỗ gối đầu 128


thơ cũ dấu xưa


Ta về thăm lại đồng Bương Cấn
Vạch đất tìm thơ của người xưa
Câu thơ bức tử là bất tử
Mã táng Sài Sơn hay ở đâu

Có lẽ thơ nay thành cỏ cháy
Đồng hoang Bất Bạt nhớ Ba Vì
Rẻ nước quá giang bờ sông Đáy
Nước hờn sông hận khách nào qua

Một thuở người đi không trở lại
Đôi bờ gần lắm thế mà xa.
Trông lên dáng núi Sài sơn đã
Ráng đỏ hoàng hôn đổi thế nằm

Ta đi ngược hướng lên tây bắc
Xem đường tây tiến có còn không
Câu thơ Quang Dũng ghi trên đá
Hay đã bay theo gió đại ngàn

Cái thuở chinh nhân xa cố quận
Dõi mắt Sơn Tây nhớ kiều thơm
Trong câu quan họ còn hay mất
Những mắt lá răm hát hẹn hò

Có người kể chuyện ngày xưa ấy
Đến hẹn lại lên
Khó trở về
Đến hẹn bao lần ai lên được
Trẩy hội chùa Lim được mấy người
Con đò chở bạn về bên ấy
Trúng pháo trên sông đã lật nhào.

Chiếc nón quai thao trôi theo sóng
Cũng rách tả tơi xác lá phơi
Ừ thì chinh chiến ai biết được
Rủi may gang tấc khó thể ngờ.

Trong mây trong gió và trong nước
Còn rợn bóng ai gục dưới cờ
Mượn câu thơ cũ chiêu hồn dậy
Hồn vẫn phất phơ đẫm máu đầy.

Ta về chốn cũ sao ngớ ngẩn
Tưởng nhớ người xưa hận man man
Xứ Đoài, Sông Đuống mờ sương lạnh
Oan khốc ngàn xưa lý nát tan.

 

hỡi ơi! oan khốc tràn mặt đất
chống kiếm cười khan hận ngất trời.
 
alt
 
 

anh đi nến rũ hai hàng
riêng em ở lại lệ rơi máu bầm
khóc cho người đẫm khăn tang
trên quan tài gỗ bẻ bàng huân chương
 

đồng đội tôi ơi
 

Có những người đi
Không bao giờ trở lại
Nhưng bóng hình vẫn ở mãi trong tôi
Là những thằng em một thời lận đận
Giày sô áo trận, súng đạn nặng tay.
Là những người anh, già đời lão luyện
Vẫn thường truyền kinh nghiệm cho tôi
Khi ra trận phải trông hướng gió
Theo dấu sao trời, đoán tiếng chim bay.
Phải biết đi nhanh khi gió rừng xào xạc
Phải biết dấu mình dưới ruộng đồng sâu,
Phải biết đứng lên khi cần phải đứng
Phải biết lặng thinh,
Nín thở dưới chân bèo.
Tôi nhớ quá
Nhớ Hạ sĩ Hiền mang máy
Mặt trai tơ mà một vợ ba con,
Vẫn thường nhắc tôi
“Ông thầy nằm xuống”
Khi tôi đứng cao hơn ruộng lúa che quân.
Tôi nhớ Thượng sĩ Bê
Dân miền Nam thứ thiệt,
Lúc hành quân vẫn hành nghề hớt tóc.
Tới trạm dừng chân
Ưa đè đầu lính xuống
Trổ tài hớt ngắn ba phân.
Tôi nhớ trại gia binh
Tiếng chì tiếng bấc,
Tiếng bạc bài và cả tiếng ru con.
Tôi nhớ quá
Cái xôn xao phố chợ,
Mỗi lúc quân về hàng quán rộn ràng hơn.
Tôi nhớ quán chị Ba,
Cá rô chiên làm mồi bắt rượu
Đế trong bình cứ mãi đầy vơi.
Tôi nhớ cô em
Tiệm may đầu chợ,
Cứ cúi đầu nhìn xuống lúc tôi qua
Nhờ khâu hộ cái cầu vai đứt chỉ
Hay những cái khuy rơi mất tự bao giờ.
Tôi nhớ thằng em
Anh nuôi trung đội,
Thích xuống sáu câu mỗi lúc tôi về
Cứ mãi ngân nga
Ầu ơ: Thiếu úy
“Thiếu úy nhìn em Thiếu úy cười”
Lặng lẽ thời gian
Trôi qua chiến trận,
Thêm cái hoa mai
Nặng vai nặng cổ
Nhưng trái tim tôi, còn nặng hơn nhiều.
Vì những thằng em, ra đi biền biệt
Vì những người anh
Già đời xung trận,
Cũng rủ nhau nằm lại chiến trường.
Thượng sĩ Bê làm rơi dao kéo
Giữa ruộng đồng sũng nước Cà mau.
Cái cần ăng ten gãy ngang, máy vỡ
Là Hạ sĩ Hiền bỏ lại vợ con.

Tôi nhớ quá những hy sinh thầm lặng
Những tay chơi bỏ dở cuộc chơi.
Tôi nhớ quá
Sao tâm hồn trống rỗng,
Ngửa mặt trời cao, nốc rượu như điên.
Nhớ quá thằng em “Ông thầy ly nữa”
Thầy nâng ly em ngã xuống rồi
Không phải trên bàn.
Mà giữa lòng chiến trận
Của cao nguyên khói lửa ngút trời.
Giữa đại ngàn cây rung không gió
Mà là vì bom đạn thét gào.
Đất nước tôi ơi! Thanh bình mấy thuở
Chiến chinh tàn, ai ở ai đi,
Đồng đội hy sinh, còn tôi ở lại
Với những vết thương,
Ứ máu mãi hoài đau
Tôi nhớ bùn lầy, ruộng đồng vùng bốn
Nhớ mưa rừng gió núi Đông Trường sơn
Nhớ anh Tam Quan, nhớ em Phan Thiết
Nhớ vô cùng những đồng đội tôi ơi!
 

qua cầu cỏ may
 

gởi những Địa Phương Quân anh dũng

Cầu Cỏ May như đục mờ sương muối
đặc không gian và đặc quánh cả tôi
nghe rờn rợn sống lưng mồ hôi chảy
những oan hồn đồn cũ réo nợ đời

nghe tiếng gió hỏi trùng khơi muối mặn
sao xác người vẫn thối rữa sình ương
nghe tiếng bùn hỏi thầm đầm nước lợ
đồn Cỏ May xưa ai bứng đi đâu
 
có chuyện kể
tiếng cá sấu đớp mồi quậy nước
như tiếng cười ngạo mạn tháng tư đen
đại đội trú phòng vẫn còn nghinh địch
không hề nghe hiệu lệnh tấn công
khi khí thế đang hừng hực lửa
lính như quan quyết đánh đến cùng
giữ cho được đôi bờ cầu thông lộ
cho quân ta về bảo vệ thủ đô
cấp số đạn còn nguyên dự trữ
địch muốn công đồn - khó lắm - giỡn chơi.
bất ngờ nghe
lệnh quy hàng buông súng
chưa kịp định thần thì pháo dập như mưa
huynh đệ trong đồn, gia binh thê tử
hứng pháo tứ bề, đường rút bị vây
giặc theo bờ nước
lại đánh biển người
Cỏ May đồn cũ bình địa mất rồi
đại đội giữ cầu kiên cường chiến đấu
cho đến tàn
từng hơi thở cuối cùng
trước khi thành hồn oan vất vưởng
quanh đây
đầy xác ngập đất sình.
từ ngày ấy, đầm không còn nước lợ,
và chân cầu bộc phá nổ tung.
nước nghẹn dòng vì xác người chồng chất
nước lợ thành màu máu đỏ tương tàn.
Chiến đấu vì đâu, nhờ đâu chiến đấu
bàn cờ chinh chiến hạ bất hoàn
tôi thắp nén nhang
lạy người khuất mặt
bên thành cầu lộng gió cỏ may
và chuyện kể do một hồn lính cũ
còn oan khiên nên báo mộng cùng tôi.
Cầu Cỏ May vẫn đục mờ sương muối
khi tôi qua còn lạnh sống lưng
và trong gió vọng tiếng hờn tử sĩ
dường như còn muốn nói điều gì
chiến hữu xưa ơi! những người còn sống
nhớ cầu siêu, tịnh độ, lập trai đàng
và ít ra cũng nén nhang kính trọng
cho những anh hùng không được đề danh.
 

ngọn cỏ gió đùa
 

Nhà ta nắng ngập vườn xanh cỏ
ngõ trước hồng hoa cũng trở mình
sân sau cúc lại khoe màu lá
mơn mởn mượt mà hơn trúc xanh
xứ người đông mãn xuân sắp tới
quê việt xuân ta mới vừa qua
thực lạ ở hai bờ thương nhớ
đường xa hương mới vẫn nhớ nhà.

chỉ một góc sân mà như cả
thẳng cánh cò bay đồng ruộng xa
có cả cánh diều biên biếc tím
lượn nghiêng theo gió động tình ta
chỉ một cành hồng vừa hé nụ
mà nghe hương dậy khắp trùng khơi
chắc mai hoa sẽ chen màu nắng
hồng má em tôi thắm sắc đời.

sân sau cúc dại còn chưa nở
mà sao nghe rộn cả xuân thu
lại có tiếng than trong lời gió
thương lá vàng bay giữa bụi mù
chỉ một giọt sương trên lá thắm
lung linh sắc nắng ủ tơ tằm
nhớ luôn cô gái nương dâu cũ
hái lá vườn xanh, khẽ cười thầm.

ừ nhỉ! cứ vui em gái nhé
anh ghé ngang qua rất tình cờ
dù xưa vẫn yêu câu hát ví
bây giờ chữ gãy nát vần thơ
vận nước điêu linh đời bi hận
lính nhận oan khiên dỡ khóc cười
làm sao nói hết cho tròn ý
nhìn góc sân nhà nhớ chuyện xưa.

hỡi ơi! ai luận anh hùng sự
xin nhớ dùm ta lính ngất ngư
dưới ba tấc đất mồ xanh cỏ
phẩn hận vì chưa thuộc binh thư
lính thú ngàn đời là đi trước
phải bước sang sông giữ thế cờ
chỉ cần nghe lệnh quân và tướng
khó nói nên câu hạ bất hồi.
nhìn góc sân nhà mà nhớ lại
bàn cờ chiến sự lắm bi ai
buổi sáng chớm xuân tràn nắng dậy
ta tự hỏi mình, ta là ai!
là gã mãn phu làm mất nước
chẳng thể đề danh lưu thiên thu
là con chốt thí mà đâu biết
cứ ngỡ rằng ta chánh chẳng tà.

hỡi ơi! oan khốc tràn mặt đất
chống kiếm cười khan hận ngất trời.
 

cùng thuyền
 

qua phố lạ tự dưng gặp bạn
trông mặt quen mà chẳng nhớ tên
cứ thản nhiên hỏi thăm đủ thứ
chuyện không đầu lại cũng không đuôi
trí óc miên man chẳng hề nhớ hết
hớn hở tươi vui mà lòng ngỗn ngang buồn
xin số phone, xiết tay thật chặt
hẹn lần sau bù khú đã đời.

nửa ngày sau
tự dưng nhớ lại
thì ra là hắn bạn thời tù
cái gã nhanh tay lại hay luồn lách
nên nhu cầu cải thiện có lai rai
khi nấm rừng, lúc măng tre sữa
củ khoai củ sắn vẫn chia hai.
lúc làm anh nuôi
dấu phần cơm cháy
đêm về nhấm nháp có hơn không
nghĩ cũng lạ cái thời quái đản
chộp được con gì
cũng thịt chẳng nương tay
cắc ké kỳ nhông, chuột rừng rắn mối
đều trở thành thực phẩm đế vương
mỗi bạn ta đều là sát thủ
mặt lạnh như tiền, chẳng nể kiêng ai
chỉ trừ con bù lon thoát hiểm
vì răng tù khiêm tốn không ưa.
cây cải trời biến thành tuyệt phẩm
lá tàu bay ăn độn no lâu
cây cỏ không tên, mọc lên không kịp
vì đã quen khẩu vị tằng u.*

ôi! cái thời anh hùng lỡ vận
vẫn còn nguyên trong trí nhớ người
không hiểu sao gặp nhau chỉ thấy
mặt trông quen mà chẳng nhớ tên
ngộ ra là thời gian nước chảy
tuổi già ta bộ nhớ đứt vài dây
gã bạn kia chắc cũng cùng cảnh ngộ.
khi gọi phone chẳng nhắc được gì
mà chỉ còn ông tôi chi tớ
tội nghiệp vô cùng bạn cũ ta ơi!

thời thanh xuân
buồn vui đời lính
lúc vào tù quanh quẩn giữa rào gai.
đau vận nước nhìn nhau u ẩn
vẫn chia nhau từng chút cảm hoài.
muốn nói ra, sợ nói hoài không hết
và chắc gì nhớ trọn đoạn trường đau.
 

nam lào và những áo hoa
 

Những đường xuyên Việt qua Lào
Đỏ râu rụng tóc bạc màu áo hoa,
Nắng trưa mưa tối chan hòa
Kẻ còn người mất, núi cao rừng già.

Lạc nhau trong cõi ta bà
Trường sơn xương trắng chiều tà quạnh hiu.
Tìm nhau, cứ mãi tìm nhau,
Chỉ nghe gió hú vực sâu lưng đồi.

Gió Hạ Lào nắng chia đôi
Đông tây hai ngã một trời nhớ nhau.
Đường xa áo trận bạc màu
Nhớ đêm pháo dập hỏa châu sáng ngời.

Nhớ ngày giặc đánh biển người
Dù hoa nhuộm máu, khóc cười có nhau.
Nhớ biết mấy lòng quặn đau
Bạn tôi ngã xuống giữa lằn tử sinh,

Trên môi còn nụ cười tình
Dường như mơ thấy thanh bình đâu đây.
Trận địa chiến mở vòng vây
Gió Lào rát mặt đường mây ai về.

Chiến trường ai tỉnh, ai mê,
Bạn tôi ngả xuống tôi què quặt đau.
Nam Lào gió núi mưa mau
Dù hoa, áo trận bạc đầu nhớ nhau.
 
 

người lính cũ

1
Tôi là người lính già
Bạc đầu sương trắng xóa.
Tôi là người lính cũ
Mê mải một thời qua.

Thương những đời lính thú
Trấn thủ địa đầu xa,
Vẫn mơ làm khanh tướng
Giật mình giấc Nam kha.

Có thật người lính cũ
Thường gõ ly mà ca,
Khúc đồng dao năm ấy
Ngày đã qua, chiều tà.

Người lính cũ còn đây
Làm dã tràng xe cát,
Cho những đời mất mát
Khóc nước mất nhà tan.

Nhớ những lần ra trận
Chưa một lần phân vân,
Sao bây giờ lại vấn
Tự hào không? lương tâm.

Người lính già cúi mặt
Giữa cuộc đời lặng câm
Có quê hương hiện hữu
Trong trái tim mù lòa.

Đời lính già vẫn trẻ
Hay mãi mãi đã gìa
Thời gian ơi, dừng lại!
Cho ta tìm lại ta.

Và lính già cúi mặt
Giữa mênh mông chiều tà.

2
Tôi là người lính gìa
Trên đỉnh đời cô độc,
Vai nặng gánh vầng trăng
Trên quê người dấu mặt.

Tôi là người hát dạo
Thương quá khúc đồng dao,
Nửa đời thân phiêu bạt
Nhớ quê nhà nao nao.

Lính già thương trận mạc
Mơ đoạt ấn công hầu.
Của một thời xa ấy
Nay còn đâu còn đâu.

Nghệ nhân đầu chưa bạc
Tay buông phím hững hờ,
Tướng quân chưa đoạn kiếm
Sao dừng vó giang hồ.

Biết trăng tròn rồi khuyết
Thiên địa cũng lặng thinh.
Hỡi những người được cuộc
Vô thường là vô minh.

Bạc đầu người lính cũ
Có mơ một bình minh.
Trắng tay ta hát dạo
Vẫn nhớ điệu xuân tình.
 

An Lộc trong mắt ai
 

An lộc địa sử ghi chiến tích
biệt cách dù vị quốc vong thân*

An lộc địa người giết người vô ích
vì bàn cờ chính trị chẳng phân minh
sử không thể một mình ghi hết
những quân nhân dũng cảm chết vô danh
không kể hết những dân thường bỏ mạng
giữa chiến trường mưa đạn pháo giao tranh
ai cũng muốn vinh danh tử sĩ
những danh từ hoa mỹ như giỡn chơi
chiếc huân chương không là cơm áo
cho cô nhi quả phụ sống đời thường
chiếc huân chương luôn là hai mặt
mặt cho người mặt cho những mưu đồ
đen tối quá dây biểu chương không thật
đeo trên vai người lính thoát chết về
trò chiến tranh của một thời mạt vận
danh tướng không thành
cũng vạn cốt khô.

Đã có đến ngàn ngàn trang giấy
viết được gì cho an lộc hết nồng tanh
máu và xương tan vào đất chết
trong trí người thì lại còn nguyên
nỗi kinh hoàng đến từ hai phía
phía anh em sinh bắc tử nam
đã được gì trên bàn cờ máu lệ
đến hôm nay có tìm thấy thiên đường
và phía ta oan khiên chồng chất
vợ mất chồng con lại mất cha
giữ được không miền nam khói lửa
ván bài lật ngữa có như không.

Tôi lính cũ, tự vã mình bật máu
biết trò ma chính trị vẫn nhào vô
biết địch đánh biển người và pháo dập
vẫn xông lên vì an lộc kiên cường
biết địch đẩy dân về phía trước
như mộc khiên che chắn đạn mù
biết làm gì giữa làn ranh nghiệt ngã
nhấn chốt giết người như tôi giết chính tôi
không kể hết thật tình không kể hết
vì đâu là chuyện của riêng tôi
mà là của muôn ngàn nhân mạng
oan hồn tử sĩ lẫn vào dân.
tôi cám ơn cô giáo Pha khí tiết
đã viết dùm những chữ đề danh
nhưng lại tiếc danh đề còn thiếu
tên những người đi
và người lấp những mồ chôn

Tôi kính cẩn nghiêng mình trước mộ
đã chôn chung người lính với thường dân
nếu tôi là quân nhân thoát chết
thì đáng gì để nhận quang vinh
nếu tôi được vinh danh thăng chức
vì về từ an lộc lừng danh
thì tôi sẽ là tội đồ lịch sử
vì chính tôi làm mất nước tôi
giữ được đất ngăn thù đã khó
điều khó hơn là giữ được quê hương.

cờ chính trị
chốt sang sông ai nhớ
nhớ dùm cho máu đỏ đất da vàng
là ba miền cờ vàng lồng lộng
chứ đâu phải là riêng an lộc được đề danh.

An lộc địa sử cứ ghi chiến tích
chiến tích trong tôi là thấy rõ mặt người
vi mộng bá đồ vương
đời đời còn đó
thì chiến chinh vẫn muôn thuở điêu linh.

Người lính trẻ là tôi không còn trẻ
vẫn còn nguyên tì vết oan khiên.
nhớ an lộc là nhớ lần thoát chết
là thiên thu thẹn mặt với sử xanh
sau cuộc chiến là hào quang giả tạo
chỉ an dân chứ không thể tư nguy.

lời nói thật có khi không thật
vì chính tôi vẫn tự dối tôi
chiếc mũ xanh đã rơi đâu đó
áo hoa bèo cởi vất vệ đường
ngày cuối cùng tháng tư đen tối
nhớ nhớ quên quên vẫn đoạn trường.

góp nhặt tàn dư dặm trường hải ngoại
chiếc áo hoa không gói trọn đời tôi
thì an lộc chỉ là miền đất cũ
nhắc làm gì thêm tủi chút danh hư
nếu có nhắc thì xem như kỷ niệm
của một thời binh lửa giỡn mặt đời.

*Thơ cô giáo Pha
 

Từ đâu yêu đất yêu người
 

Viết từ tuổi đôi mươi

Đêm vừa hết cho nắng hồng sống dậy
Ngày đã về trên lớp lá non xanh
Mây xuống thấp hôn cành non lộc mới
Điểm phấn hồng cho nắng sớm tình xuân

Xuân rồi đó hỡi đàn chim bé nhỏ
Gót chân hồng dẫm nhẹ nắng tơ vương
Vui tuổi ngọc tôi để hồn mở ngõ
Khẻ nhẹ lời ướm hỏi thử làm quen

Em gái thẹn nón nghiêng vành ngượng ngập
Má ửng hồng tuy không phấn không son
Rồi từ đó tình riêng vương vấn mãi
Hồn nở hoa mơ mộng chuyện trăng sao

Tôi như thể gã khật khùng bất nhất
Mỗi vui buồn tùy ánh mắt nai tơ
Thường trốn học leo rào qua trường nữ
Chỉ lén nhìn dáng ngọc tập làm thơ

Em không biết hay vờ như không biết
Gã si tình vẫn quanh quẩn theo em
Vui chi lạ khi em vờ đánh rớt
Chiếc khăn tay thêu một nhánh hoa mềm

Tôi giữ chặt khăn nhủ lòng không trả
Em cũng chẳng đòi tôi ngớ ngẩn thêm
Ngỡ chút tình gói tròn trong khăn nhỏ
Thầm gọi tên em mộng mị từng đêm.

Xuân vừa hết khi tuổi hồng vừa chín
Phượng đỏ đường rắc lối dấu em xa
Tôi thảng thốt gọi ve sầu trổi nhạc
Ve đồng tình nên tấu khúc ly ca

Thế là hết những ngày bên sách vở
Xa trường xưa đường vắng dấu chân hồng
Trong nắng sớm không còn nghe chim hót
Tôi lên đường vào lính biệt kích quân…

...Rồi một sớm chiến trường im tiếng súng
Đã qua đêm đạn lửa gọi tên nhau
Khi điểm xác những anh em thù nghịch
Dáng em hồng nằm chết dọc hầm chông

Em đó em hết tuổi hồng nhỏ dại
Hết thực rồi dáng ngọc nhục thân khô
Và trong đất có máu em hờn tủi
Mặc chuyện đời tôi yêu đất quê tôi.

Chuyện đã xa xưa ngỡ như còn mới
Vì em tôi- máu đất- vẫn nồng nàn.
 
 
alt

nhìn thẳng vào nhau
trái tim rung điệu nhớ
nghe lời ru đời lính cũ lưu vong
chữ nghĩa chạy vòng
theo đời nghiệt ngã
vẫn níu tay nhau
rủ máu ngược về tim.
 

nghĩa trang
 

Câu thơ
viết giữa nghĩa trang
vần rơi lỡ nhịp
cỏ tang thương buồn.
mộ phần sâu, đất vô ngôn
tay buông lòng bỗng rợn người
mà đau.
hỡi ơi! nhân thế muôn màu
phút này chỉ thấy mây sầu
giăng giăng.
hàng hàng
bia mộ ngổn ngang
người qua ai chẳng ngỡ ngàng
tiếc thương.
đời người còn lại nén hương
theo làn gió thoảng
mù sương nhạt nhòa.
trong tiếng khóc có mưa sa
còn vang tiếng búa
dội qua nắp hàn,
tưởng như
là đinh xuyên tâm
khóc người nằm xuống
nguyệt cầm đứt dây.
cành hoa thả lấp huyệt đầy
chỉ làm nỗi nhớ
thêm dày tiếc thương.
đất viễn xứ đời ly hương
vẫn không tránh được
âm dương đôi bờ.
lời kinh
đã vận vào thơ
chỉ còn câu kệ
bơ vơ phận người.

nghĩa trang nghiêng, bia miệng đời
sao không nói được
đôi lời từ tâm .
thôi thì thơ gởi cõi âm
mượn ma cầm tấu khúc trăm năm buồn.
 

ngàn xưa tim huế
 

Tím huế về đâu tím đi đâu
để cho Tôn phủ nát dạ sầu
rêu phong tường lạnh sương lan tỏa
Tôn Nữ hài son, lạc dấu rồi!
khuê phòng tím ngắt đèn dầu cạn
ngọn nến lả người khóc cố nhân
đường qua thôn Vĩ chiều phai nắng
đâu lá trúc che mặt chữ điền.

Ta về nhang khói không còn nữa
hơi lạnh phủ mờ nhánh cỏ xưa
bờ sông ai gọi hồn dạ nguyệt
soi bóng đời nghiêng, bóng đong đưa
ta về ghi lại thơ Nguyễn Bính
trên vách tường rêu khúc nam chinh
nghe như tự cổ tình sông núi
cũng trở mình theo bóng nguyệt đình.

Những tưởng câu thơ trên yên ngựa
mang về chép tặng Tôn Nữ xưa
ai ngờ dông bão vây tứ phía
ngày về khuê các vắng hương đưa
về đâu tím huế dòng Tôn Nữ
có biết rằng ta hóa dại khờ
như Ngự Bình Sơn thương sông lạnh
tả hữu đôi bờ cũng ngẩn ngơ.
Thôi đành gom hết tàn y cũ
đốt sạch dư hương những thực hư
nhỏ máu chôn chung cùng huyệt mộ
ghi danh Tôn Nữ – mãn phu đề.
ngày tháng vờn qua hoa cỏ dậy
ôm ấp hình hài khói như mây
lau lách hờn ai che kín lối
đêm lay phong nguyệt dỗ hồn say.

Ta về lại huế thăm mộ cũ
thắp nén nhang tim, tím ngàn thu.


Nam bộ đất bồi


Tướng quân Trương Định hờn như núi
Chống kiếm cười khan hóa thạch rồi.
Vẫn còn tiếng oán tràn châu thổ
Sóng quyện phù sa sông lở bồi.

Dọc ngang một cõi quê nam bộ
Đạp đổ cờ tây ngàn quân reo
Gió núi mây trời như ngưng thở
Bóng người lồng lộng bước vào thơ.

Một ngày nổi lửa thiêu nhật tảo
Xác giặc chất chồng đêm không sao
Chiến thắng vang lừng bình tây tướng
Xuôi nam đâu thẹn mặt anh hào

Vẫn người chân đất ngàn năm cũ
Phân biệt nhục vinh thế xuân thu
Gác lại tình nhà lo nợ nước
Rèn chí hờn căm báo quốc thù.

Đá mòn nước chảy ngàn năm trước
Nghe tiếng quân reo vọng lời truyền
Bình tây nguyên soái theo hồn nước
Minh nguyệt thiên thu vẫn còn nguyên.

Quê hương nam bộ xanh màu lá
Đất nổi phù sa sông nước trôi
Trong lá trong hoa và trong đất
Nhục thân tử sĩ tướng quân bồi.

Chuyện kể, trông lên sao như thể
Trương Tướng Quân xưa hiển hiện về.
Múa kiếm trên mây tung vó ngựa
Trải lòng non nước hận man man.


mây trời ngọc bích nhớ riêng mình


* Nén nhang tiễn Quách đại huynh
31-7-2010


Anh như Cúc dại bên đường
Vân phong vẫn cứ góp hương cho đời.
Tinh anh thể phách sáng ngời
Rong chơi nhập cuộc giữa thời nhiễu nhương.
Anh là mây tự ngàn phương
Trời cao giỡn mặt Tố Vương Quách này!
Cạn rồi ly rượu trên tay
Đôi đồng tiền rớt vào mê say nào
Quách Huynh ơi! nhớ hôm nào
Xuôi Nam thăm bạn vẫn hào sảng xưa
Vẫn còn tờ báo mới vừa
Gieo thơ trào phúng dấm chua ghẹo đời
Vào ra rừng tiếu lâm chơi
Lại là như thiệt giỡn người thế gian
Một mình phiêu bạt xa đàn
Truân chuyên mấy độ vô vàn đắng cay
Vẫn cười với men rượu say
Vẫn là phong vũ mộng bay tới trời.
Vậy mà, một sát na thôi
Qua cầu sinh tử, cuộc chơi chưa tàn
Vội đi- sao vội tan hàng
Đêm dài ác mộng sang trang phút này
Một đời chữ nghĩa mê say
Mây trời ngọc bích phơi bày ruột ruột gan.
Anh Vân hay Quách Ngọc vân
Đã là huynh đệ xa gần có nhau.
Làm sao chia được niềm đau
Khi anh về cõi ngàn sau vô cùng .
Quách Huynh ơi! nước rưng rưng
Anh vân sông nhớ Tố Vương núi chờ.
Dường như đã là thu mơ
Người như xác là phất phơ giữa đời
Vậy mà lại bỏ cuộc chơi
Còn đây Huynh Đệ lệ rơi nhớ người
Thôi thì chén rượu chưa vơi
Đệ xin cạn hết thay lời tiễn đưa.
Biết bao nhiêu chén cho vừa
Ngậm ngùi đời vẫn thiếu thừa phải không!?

Thôi thì mượn lời hiệp thông
Kinh cầu ngàn chuổi ai mong bao giờ.
Nhang tàn nến lạnh ngẩn ngơ
Lòng đau như cắt đôi bờ tử sinh.
Lệ khô vẫn khóc riêng mình
Lạy này gom hết chí tình dâng Huynh.
Hãy ngủ yên mộng an bình
Thế nào cũng gặp chỗ bình minh vui.


một đời biệt hải


thương tiếc Nguyễn Văn Hát

Khi anh bạn Navy Seals ngả xuống
Nụ cười buồn trên di ảnh còn nguyên.

Và trong tôi bừng lên khí huyết
Bơi lội một đời, chinh chiến thản nhiên.
Thân cường tráng như tượng đồng dũng sĩ
Đã một thời ngang dọc vẫy vùng,
Sông nườc ba miền, cởi đầu ngọn sóng
Kình ngư quá hải nhập Bắc phương.
Tin tức mang về quí hơn châu báu
Góp thêm chiến tích giữ quê hương.
Tổ quốc thân yêu vô vàn trìu mến
Những đứa con Người Nhái kiên cường.
Nối gót tiền nhân, những đời dũng tướng
Là Yết Kiêu, Dã Tượng lừng danh.
Tên khắc bảng vàng-sử xanh lưu dấu,
Ngàn thu còn nức lòng người.
Bạn Nhái tôi ơi!
Chắc lòng vẫn nhớ
Một thời hải chiến kiêu hùng.
Vượt tuyến vì dân-ngăn thù chống địch,
Đã bao lần máu hòa nước biển
Đột phá đơn thân-thuốc nổ trên đầu,
Quỉ khiếp thần kinh-gan đồng dạ sắt
Vì tự do xem chết tựa hồng mao.
Mỗi lần ra quân, mỗi lần vĩnh biệt
Nhưng lại trở về với những chiến công.
Hứng mũi chịu sào trước Khinh-tốc-đỉnh
Chinh chiến dọc ngang - trò chơi nghịch lý
Đã bao lần sanh, chưa tử bao giờ.
Từ thuở chân trần - trôi theo vận nước
Sóng bạc đầu - bạc cả tóc xanh.
Bạn Nhái tôi ơi!
Bao lần rơi lệ
Đi ba về một là thường.
Giọt nước mắt thôi, mà sao khô khốc
Lại mặn hơn nước biển nhiều lần.
Và cứ thế cho đến ngày mất nước
Không phải tại mình, sao nặng oan khiên.
Súng đạn trên tay, chí hùng nguyên vẹn
Cũng ngậm ngùi quá hải gánh tai ương.

Đã bao nhiều lần đứng nhìn ra biển
Và ước gì đôi chân vịt còn nguyên.
Đã bao lần giữa đất trời lộng gió,
Vỗ ngực cười khan, khóc đoạn trường.

Và giờ đây, còn nguyên chí lớn
Sao vội vàng xa đồng đội thân quen.
Sao vội vàng ra đi không từ biệt,
Chén rượu ly bôi ai rót ngậm ngùi.

Bạn Nhái tôi ơi!
Sinh ra vi Tướng-
Và phải chăng thác tự vi Thần.
Cứ như thế tôi bùi ngùi nuốt lệ
Nhớ nhung này gởi gió trao mây
Đưa tiễn bạn một đoạn đường sao đủ
Có lẽ là - phải đưa cả thiên thu.

Thôi hãy cứ an - bình yên nghỉ
Bạn bè còn đây nỗi nhớ không rời.
Những Navy seals
Chào buồn ứa lệ
Hẹn có một ngày hội ngộ trùng dương.


bạc đầu tang chế hận man man


Tưởng tiếc Hiền Huynh Hồ Xỹ Báu.
27-7-2010

Không chờ tin vẫn đến nơi
Rằng Hồ Huynh đã bỏ đời đi xa.
Xa luôn cả cõi ta bà
Xa huynh đệ, thuở Sơn Hà đảo điên.
Từ ngày chân mỏi đời nghiêng
Ngậm hờn sông núi lòng riêng nát nhừ.
Đã từng đi bốn phương như
Chim Di cánh mỏi ngàn thu gánh sầu.
Làm gì đây nửa đời sau
Là câu hỏi cứ làm đau đáy lòng.
Tiếc thay mưu sự chưa xong
Thiên thư đã định đành buông ý tình.
Trong mơ tụ nghĩa hưng binh
Mộng ngày dựng lại quê mình dấu yêu.
Tiếc thay!
Trời xanh không chìu
Lòng người độ lượng đã phiêu diêu rồi.

Hồ Huynh ơi! mãn cuộc chơi
Hay là mới mãn nửa đời trước thôi.
Nửa đời sau lại luân hồi
Làm người ngạo nghễ giữa trời Việt Nam.
Sá gì thiên địa man man
Hồn huynh chắc đã theo hoàng hạc bay.
Có còn lầu cũ trông mây
Ý thơ gieo xuống Đệ đây chuốc sầu.
Huynh là lính áo không màu
Đi về ai biết, sống còn ai hay.
Thoáng qua như bóng ma bay
Có khi biến dạng hóa ngay hữu hình.
Trời đất biết, quỷ thần kinh
Đã là Đăc Cảnh quên mình thiệt hơn.
Hy sinh chiến đấu cô đơn
Lòng riêng tâm niệm hiến đời vì dân.
Lợi danh chỉ là phù vân
Tâm kinh vì nước ngàn lần không quên.


Hồ Huynh ơi!
Nến đã tàn
Nhang còn trơ gốc Đệ còn kính Huynh
Lời nói thật trước anh linh
Còn hơn trăm lạy ngàn kinh, chiêu hồn.
Chút nắng chiều níu hoàng hôn
Thể nào cũng gặp dù đông hay đoài.
Hồ Huynh thoát khỏi trần ai
Còn đây Đệ vẫn bi hài riêng mang.
Thôi thì thiên địa man man
Thế gian bạc tóc để tang khóc người.


nhớ Nguyễn Tôn Nhan


Có người bảo
sống là đi dần đến chết
biên giới âm dương chỉ qua một chiếc cầu
từ cõi sống đi vào cõi chết
phải hiểu rằng ngược lại đúng hơn
vì hồng trần là vô thường biến hiện
cõi u minh là vĩnh viễn không cùng
ai đã vào không ra được nữa
thì làm sao kể lại những biến thiên.
Nguyễn Tôn Nhan đi trước ta một bước
có khi nào u ẩn lúc triều lên
có khi nào nhớ đêm say khướt
rượu cạn bình lưu luyến nghiệp duyên
Hoài nam Tử có khi nào tiên liệu
người khóc người, bạn nhớ bạn bạc đầu
Nguyễn Tôn Nhan một đời bi lụy
giữa chữ thiền biến hiện muôn chiều
từng con chữ triệt tiêu ý niệm
cũng chính là khát vọng vượt thời gian
Nguyễn Huynh ơi ! hành thiền như ý
bạn bè còn ở lại tỉnh mà điên
Lần gặp cuối tóc râu dựng ngược
đàn ngang cung bẻ chữ khóc phận người
chút lửa tàn trong bếp lò le lói
chợt bùng lên cười ngất khí ngạo thiên
châm thêm dầu đong thêm rượu
để chữ ta thắp sáng tự do.
Nguyễn Huynh ơi! Qua cầu sinh tử
ai trong đời không phải thử một lần
nhưng vội quá, thật tình vội quá
đường nhân gian khách cầu chữ vẫn còn.

Nén nhang thơm thắp đưa người đồng điệu
nói khó thành lời lại đắng đầu môi
thôi đành thôi, ta xin giữ mãi
Chữ nghĩa huynh thay lửa thắp đời.


Nguyễn Tôn Nhan hành thiền đã định
hay vẫn là vô định bạn tôi ơi!?


người đi tiệc rượu chưa tàn


*Thương quá Phương Triều

Phương Huynh từ giã văn đàn,
Cuối Thu Cúc nở, Sen tàn đầu Đông
Đã qua rồi những bão giông,
Sao còn lưu dấu những dòng mực rơi.

Một đời chữ nghĩa không vơi
Ý trung tình ngoại, rong chơi trăm đường.
Cười ngày buông súng vãn tuồng
Khóc đêm quá hải tha phương lạc bầy.

Ngộ ra giữa xóm mộ đầy
Những oan hồn sống như cây dật dờ.
Ngộ ra ở giữa đôi bờ
Lằn ranh sinh tử sợi tơ vô tình.
Ngộ ra, múa bút vẽ hình
Quê hương xa lắc, bất bình hí ngôn.
Hai tay nhúng mực chiêu hồn
Những oan khiên giữa chiều hôm mộ đời.
Âm thanh vỡ,
Tiếng ma cười
Chân tê gối bại
Không lời thở than.
Như tùng bách, giữa đông hàn
Vẫn nghiêng bầu rượu tiệc tàn cạn hơi.
Dẫu là giọt sữa đất người
Cầm hơi để nhớ một thời nắng mưa.
Nghĩa là tính nhân lũy thừa
Coi thường số mệnh,cõi đời phù sinh
Tâm người
Ý bút phân minh
Chép thơ, gọi bạn, nối tình nước non.
Trăm hoa nở, bút chưa mòn
Phong trần phiêu bạt vẫn hồn nhiên thôi.
Phương huynh ơi!
Lỡ một thời
Thân tàn chiến bại vẫn tươi máu hồng
Vẫn là Việt Nam trời đông
Hồn huynh chắc sẽ vượt sông trở về.
Còn đây bến giác bờ mê
Câu thơ nam bộ, chân quê riêng mình.
Khói nhang vương vấn bóng hình
Lạy này tống tiển hương linh mãn phần
Cõi người
Huynh đã thành nhân
Cõi vô cùng ấy, thành thần tự thân.
Chén này gom hết phong vân
Đệ huynh cạn hết, trăm phần tiếc thương.
14-11-08 (mậu tí)


điệu lý ngựa về


*Khóc bạn 007 Trần Văn sang

Nhận hung tin lòng đau như cắt
Tím mặt, bầm môi cứng cả người.
Bạn thân ơi giang hồ mấy thuở
Mày tao chi tớ đã không còn
Nhớ những lúc dọc đường gió bụi
Ghé quán Biên thùy ngất ngưỡng say
Mày vẫn thường vỗ bàn mà hát
Khúc hồ trường biết rót về đâu
Rồi từ đó giang hồ lang bạt
Bạn thân tôi đánh vật với đời
Mười năm lính, mười năm tù cân đủ
Thân xác mỏi mòn chí lớn còn nguyên.
Mấy năm trước nhận tin mày vui lắm
Cứ khoe hoài đã ngộ giac duyên
Như ngựa hoang hồi đầu cố quận
Đã quên rồi những chiến trường xa
Đã quên rồi cái thời mạt vận
Nay chỉ còn hai chữ bình yên.
Nhưng Sang ơi mày quên rồi câu hát
“ Lưng ngựa hoang còn những vết thù”
Và cuộc đời phù du nhục thể
Đâu để mày yên với những khối U.
Mày cứ cười cười nhếch môi khinh bạc
Ở tù không chết sợ gì đau.
Nhưng thời gian là lưỡi dao oan nghiệt
Cắt cuộc đời già còn mãi thanh xuân,
Những râu những tóc xa dần
Trên thân thể nát mệt nhoài hụt hơi.
Trên thân thể đòn roi bầm dập
Của thờ tù xa mà cứ ngỡ còn đây.
Sang ơi Sang mày đã bao lẫn ngả
Rồi đứng lên nào sợ gì đâu.
Nhưng việc đến cuối cùng đã đến
Sang Quảng Ninh ơi! mày ngả thật rồi.
Tao mơ thấy mày hai chân nghịch lý
Chân bước trên mây, chân níu đất bồi hồi
Câu kinh cũ còn nguyên trong trí nhớ
Cát bụi hoàn cát bụi mà thôi.
Vậy thì hỡi bạn thân ơi!
Hồn về thiên quốc xác thành bụi tro
Bụi tro bay bốn phương trời
Nhớ phương quê mẹ một thời có nhau
Sang ơi tao xin nguyện cầu
Cho mày siêu thoát đến bờ bến mơ.


bắc bình định


Tưởng tiếc Võ văn Sơn
người con ưu tú của Bắc Bình Định.
20-4-2010


Dân Bình Định,
đất Tây Sơn
Trai trung, gái liệt
Quế thơm hương Trầm.
Lịch sử qua mấy
thăng trầm
Địa linh nhân kiệt
trổ mầm thăng hoa.
Võ văn Sơn người quê ta
Đường đi không mỏi
thiệt thà thủy chung.
Hờn vong quốc, Hổ nhớ rừng
Đôi bờ vai lệch
gánh từng khổ đau.
Những mong
giữ được nhiệm mầu
Ly hương ngàn dặm
bạc đầu không quên,
Thù nhà nợ nước
chưa đền
Hùng tâm tráng khí
còn nguyên không sờn.
Bổng dưng vỡ mộng
ngậm hờn,
Nửa đường ngựa mỏi chân bon
xa bầy.
Áo màu hoa đất bọc thây
Gối đầu lên mộng tung mây cờ vàng.
Võ văn Sơn nỗi rộn ràng
Một thời Cường Để,
chiến trường không tên.
Một thời Trường nữ lạ quen
Chiến trường gai lửa
trở nên dịu dàng.
Tơ rung còn đó phím đàn
Bạn tôi ngả xuống
thân tan hồn còn.
Tinh anh thể phách
lòng son
Võ văn Sơn hỡi!
nước non cúi đầu.
Khói nhang nếu thực nhiệm mầu,
Hóa vòng nguyệt quế
thay màu áo tang.
Mượn thuyền bát nhã
quá giang,
Bến mơ bờ giác sang ngang
cũng đành.

Võ văn Sơn
Mộng an lành
Quê hương Bình Định
Địa linh vẫn còn.
Trong tim người việt vuông tròn
Đời lưu vong quyết ngậm hờn
không quên.


chào tay lần cuối


Vũ Linh từ giã cuộc chơi
Nghĩa tình để lại một đời chữ nghiêng.

Ly cà phê chưa cạn
Nét chữ nghiêng ghi xuống một thời
Chiến chinh uất hận
Thù nhà nợ nước chưa đền
Nỗi bi ai biến thành hơi lạnh
Ướp men say uống cạn chén này
Và nhẹ cười
Đưa bàn tay vẫy
Hôm nào ghé lại nhà chơi.

Vũ huynh ơi
Từ xa trường mẹ
Vào đường gai lửa chiến chinh xa
Bắc cao nguyên,vung tay thảo hịch
Nét bút xuyên tâm vẽ thành đảm lược
Dẫn quân vượt núi xuyên rừng
Một thời trận mạc
chưa hề nghĩ chuyện dừng chân.
Lại có lúc xuôi quân Nam hạ
Mơ làm người viết sử vẻ vang.
Tiếc thay giữa thế Xuân thu
Làm người chiến quốc
Ưu tư bất bình.
Ván cờ thế sự bất minh
Nói gì thì cũng máu xương dân mình
Giận đời chinh chiến điêu linh
Thương dân nhược tiểu
buồn tênh phận người.
Chưa kịp khóc chưa kịp cười,
Tháng tư buông súng
Ngậm hờn mà đau,
Đổi đời đổi cả cuộc chơi
Mang thân bách thắng
Bước vào tù gông.
Cuộc chiến mới rất âm thầm
Giữa từng địa ngục cuối cùng là đây

Nhưng di căn
Đòn thù nếm đủ
Mãi mãi theo người hải ngoại lưu vong
Vũ Linh huynh
Vẫn thẳng người đứng dậy
Khi bạch cầu đang hút cạn hồng cầu.
Anh phải sống và anh đã sống
Không có còn súng đạn lên nòng
Anh dùng bút đã tôi thành thép
Biến thành vũ khí đấu tranh.
Anh mơ viết thêm trang sử mới
Và anh ghi đậm nét chiến tranh buồn.
Những tưởng sức tàn,
còn dư chút lực
Nào đâu lực bất tòng tâm.
Anh ngã xuống cùng giờ
tháng tư đen hấp hối
sau ba mươi năm
phải buông súng tan hàng.

Vũ Huynh ơi!
Thời gian như đứng lại
Và đệ huynh như đông đá
trước nhục thân anh
đã hóa tượng người.
Ly cà phê chưa nguội
Những chai bia còn lạnh trong tay
Lời hẹn họ còn vang góc phố
Thì điếu thuốc này thắp sáng thay nhang.

Một lạy đủ không
Người chiến binh bất bại
Hai lạy đủ không
Người bạn vong niên
Ba lạy đủ không
Người bạn văn không trẻ
Mà tâm hồn mãi mãi thanh xuân.

Và vì thế
Chết là thể phách
còn tinh anh vẫn ôm mộng vá trời.
Vũ huynh ơi, cuộc chơi còn đó
Chỉ thiếu Huynh thiếu một nụ cười
Mãi mãi thiếu Huynh
Như thiếu vầng trăng sáng
Soi rõ đời người việt lưu vong.

Dù ngàn lạy, cũng không bằng
Một lần chào kính cắn răng tiễn người.


Khúc đoạn trường*


Sinh nhật cha, ta đưa con ra mộ chí
món quà con cho, chưa kịp mở ra xem
nước mắt nhạt nhòa
mưa trên oan nghiệt
có thăng hoa cho một linh hồn.
thiên thần nào
đưa con vào vĩnh cửu,
hệ lụy trần gian con bỏ lại sau lưng.
người đưa người, hỡi con có thấy
những ngậm ngùi mẹ gánh trên vai.
Đôi vai nhỏ
cưu mang con khốn khó,
những thăng trầm bầm dập con có hay
núm ruột đứt ra.
đã một lần đau- đau lắm
thêm một lần con dứt áo xuân thì.
Tiếng thét xé đêm thay lời từ giã,
con đi, để lại khúc đoạn trường
trời tối đen mà như rực lửa
bỏng da cháy thịt, nỗi bi ai.
sao không ngả tre già
mà măng non lại gãy.
Hỡi ơi!
trái tim mẹ một thời ngời sáng,
bởi có con là ngọn minh đăng
bởi có con là niềm vui bất tận
là hy vọng một đời hạnh phúc tràn lan.
Trái tim mẹ bây giờ khô héo lắm
và tối tăm vây chặt một đời đau,
đang trăn trở nhớ thương con vời vợi
đang ngậm ngùi nhỏ máu trái tim khô.
Khóc cho con chính là cha đang khóc
cho mẹ con chưa một phút an bình
cho mẹ con đang vật vờ ngây dại
đang mơ màng theo áng mây bay,
mây vẫn bay, bay về đâu ai biết
là cùng trời cuối đất, vỡ vầng trăng.

Nhớ khúc hát phượng hồng đỏ thắm
con đưa cha về với tuổi thanh xuân
nhớ chỗ con nằm vẫn còn hơi ấm
đêm hằng đêm mẹ dỗ giấc bình an.
Xâu tràng hạt
con cầu kinh chưa trọn
sổ đoạn trường con chưa viết đủ trang
con ra đi lưu lại dấu điêu tàn
có nhớ hết vần thơ cha mới viết.
chưa nói hết tình thương con da diết
chưa lụa là gấm vóc bọc đời con.

Sinh nhật cha không phải thêm một tuổi
mà là thêm nhiều tuổi già nua,
mà là thêm nước mắt hóa trời mưa,
xóa sạch bụi trần
trên bia vĩnh cữu
làm xanh thêm cỏ biếc mộ phần.

Con hỡi con!
nếu linh hồn có thật !
thì cha xin con mãi mãi yên bình
thì cha xin con mãi mãi anh linh
xin cho mẹ
biết cười trong nghiệt ngã
dẫu trong tim đang tấu khúc đoạn trường.

Mạnh phi đi đâu về đâu
khóc con đã được mười năm đoạn trường


hoa dại cuối mùa


Giọt nước mắt khô
đậu bờ môi lạnh
nụ cười vỡ tiếng thủy tinh
mắt mặt trời nổi lửa
căng da
rát mặt
tận đáy mồ
nắp áo quan thô
búa đinh nhập tiệc
dự phần.
hỡi ơi
mây mưa ảo ảnh
cầu vồng thất thể khéo trêu người.
hoa nở sáng
lụy tình chiều
hắt hiu ngọn gío
cô miên dặm dài.
hoa cỏ dại
mấy mùa đau thắt
mà sao lã ngọn gãy cành sắc phai
hương ngai ngái
phấn bạc phần
ngất ngư nở giữa
phố vui
người buồn.
hoang vu từ độ tắt nguồn
sầu len theo dấu bước chân
lạc đời.
khóc cười rờn rợn
mộ phần ai cải táng
nói lời gì mua vui
hoa tàn
rượu đắng
rưới lên bia lạnh đá thăng trầm.

giọt nước mắt khô
thiếu bờ môi lạnh
không hòa tan
mưa nắng- điêu tàn.

 

chúc thư


Gói hộ dùm ta mảnh huyết bào
Vào trong yếm thắm buộc quai thao,
Để nhớ một thời không chiến bại
Trò chơi sinh tử tựa chiêm bao.

Chôn hộ dùm ta đoạn tiểu đao
Vàng trăng thiên cổ những năm nào
Để cho vầng sáng vây huyệt lạnh
Ấm lại hồn ta đã ba đào.

Cải táng dùm ta xác ngựa già
Bên sông dưới núi, địa linh xa
Thương quá một đời công hản mã
Cùng ta ngang dọc giữa ta bà.

Riêng em nhớ giữ dùm trong áo
Một chút tình ta rất thật thà
Thể phách muôn đời là tro bụi
Tinh anh hoa gấm vẫn sáng lòa.

Gói, chôn, cải táng hay giữ hộ
Xin nhớ đề danh: lính da vàng.
Và luôn nhớ giữ dùm ta nhé
Tấm thẻ bài chưa ngược họ tên.


thơ nhạc dìu nhau từng dặm khổ
nốt rơi vần rụng giọt mơ hồ
tơ rung bi oán hờn nguyệt khuyết
lật chuyến đò trăng khách không mồ

alt


thơ nhạc nối đời nhau

đồng đội tôi ơi!

alt

 

alt

 

alt

 

alt

 

alt

 

alt

 

alt

 

alt
 

 

alt

 

alt

 

alt

 


Thơ túy hà

linh chân chuyển ngữ

alt


máu lửa và thơ- blood, fire, and poetry
còn đó oan khiên- karma remains
mẹ và tôi - Mother and me
điệp khúc - chorus


máu lửa và thơ


Ai đó bảo trong thơ tôi có lửa,
Tôi nhủ thầm: sao có lửa trong thơ.
Thơ tôi chỉ là dòng sông chuyên chở
lửa tự tim tôi đến với người.
Lửa chân tâm ấm lời tình tự
Của dân tôi lưu lạc bốn phương trời.
Ai đó bảo trong thơ tôi có máu,
Tôi nhủ thầm: sao có máu trong thơ.
Thơ tôi chỉ là nồng nàn hơi thở,
từ máu tim dâng hiến cho đời.
Máu lửa-tình yêu - vui buồn - hạnh phúc
không chỉ trong tôi mà trong cả mọi người.

Có một thời máu nồng hóa lạnh
tuổi trẻ Việt Nam trong lò lửa chiến tranh.
không phân biệt anh em - thù địch,
cứ đối đầu, máu đổi máu - hôi tanh.
Tuổi trẻ một thời bừng bừng nhiệt huyết
được vỗ về bằng lịch sử hùng anh.
Nhưng không tính máu bao người đã đổ
lại cố quên cảnh xáo thịt nồi da.
Cứ vẽ lên những khung trời hoành tráng
và tô son tuổi trẻ bi hùng.
Thật buồn cười, trò chơi chính trị
máu lửa tim tôi ngớ ngẩn cuồng si.
Khi lũ kên kên sa vào nhập cuộc
bàn tiệc không mời, thêm tử biệt sinh ly.
Máu lửa tim tôi, một thời trẻ dại,
ngông nghênh khiêu vũ giữa đấu trường,
dàn giao hưởng tử thần - khúc dạo đầu là bom đạn
những nhạc công là đao phủ nguyên hình.
Đâu ai hiểu
tiếng dân tôi vốn là thơ nhạc
được vỗ về bằng văn hiến bốn ngàn năm.
Nhưng tiếc thay - những người viết sử
quên nhắc đời nô lệ tối tăm.
Tàn cuộc chiến mấy ai về nguyên vẹn,
được vinh danh xương sắt mình đồng.
khi bao người âm thầm nằm xuống,
lại ghi công chiến sĩ vô danh.
và đã có bao nhiêu đài tưởng niệm
cho những oan hồn, vất vưởng giữa mông mênh .
Những tấm huân chương có nuôi đời cơm áo
cho người thân còn lại biển trầm luân.
Và cứ thế tháng ngày thui chột
em - bắc phương lạc bước thiên đường mù*
trong bàn tay phù thủy ngoại bang.
Anh - nam phương trở thành phế vật
vỡ giấc mơ tế thế kinh bang
và dũng sĩ trở thành ngục sĩ
Buộc những Kinh Kha đoạn kiếm qui hàng.
Khi máu từ tim vẫn hừng hực lửa
nhưng trò chơi chinh chiến đã tàn.
Kẻ quá hải mưu tìm sinh lộ
người lên rừng sống với cỏ cây.
và núi sông lại trở mình dâu bể
mặc đổi đời, máu lửa khóc thương nhau.
Hỏi tự thâm tâm
Bên trời phiêu bạt
chút tự tình máu lửa đã trăm năm.
Những vần thơ như dòng sông chảy
biết khi nào sông chảy ngược - đời vui.
em là lửa còn anh là máu
máu lửa còn nguyên - đã bạc đầu.
Rất có thể cái thời oan nghiệt ấy
sẽ lãng quên trong những trái tim già.

Với riêng tôi còn nguyên vết cắt
một đoạn đời - máu lửa giữa phong ba.
Và lịch sử có tô vàng điểm bạc
Vẫn cứ là sự thật chẳng phôi pha.
Máu lửa và thơ - một lần nhập thổ
hy vọng ra hoa, kết trái tạ ơn đời
Để dân tôi dẫu gần, xa lưu lạc
bắt nhịp đồng ca: thương quá Việt Nam ơi!

Em cứ bảo thơ anh toàn máu lửa,
Tôi nhủ thầm: máu lửa chính là Thơ .


blood, fire, and poetry


Someone said, in my poems there was fire.
I wondered, how could there be fire in my poems?
My poems were simply a river
Transporting the fire of my heart to you.
It’s the fire of a sincere heart,
Warm with my people’s loving words
The people lost and wandered
All four corners of the universe.

Soneone said in my poems there was blood,
I wondered, how could there be blood in my poems?
My poems were simply a warm breath
Offering the blood of my heart to life
Blood, fire, love, joy, affliction, happiness
Are not just in me,
But in everybody.

There was a time, warm blood turned into ice
Vietnam’s young men in the line of fire
Blood for blood! Brothers or enemies
Killing each other, undistinguishably!
Our young age bursting with enthusiasm and ideology.

And excited by our heroic history
ignored the blood shed by our own people,
The skin pot that cooks our own flesh, (1)
By drawings of grand achievements
By painting pink our youth victory..

It’s ridiculous, the game of politicians
Turning the blood and fire of my heart into stupid passion!
Those vulturs feasted on dead bodies
While other families mourned their fallen sons!
The blood and fire of my heart, once innocent
Got me dance in the battlefield
With concert of death, prelude of gunfires
Musicians: the guillotine of war design.
Who would understand,
My people’s language of poetry and music,
Enriched by four thousand years of history.
But the contemporary historians
Have forgotten the years of miserable slavery.
End of war, few came back whole,
Honored as “steel bones, copper bodies” heroes (2)
While countless perished as unknown soldiers
And how many murals,
In memory of the lost and errand souls?
Did the war medals
Bring food and clothes and shelter
To the surviving loved ones?
Or had they have to struggle
To keep their head out
Of the “ocean of hardship battle” ? (3)

As time went by,
In the hands of foreign sorcerers
Young brothers in the North lost in “blind paradise!” (4)
Disabled and rejected,
Old brothers in the South,

Lost the dream to change and build their home land
Once heroes, now prisonners,
Forced to drop ”Kinh Kha sword” and surrender (5)
The blood in their heart was still in flame
But it’s over, the war game!.
Some crossed the ocean to find life
Others hidden in the jungle tried to survive
Rivers, mountains again turned into “berries fields” (6)
No matter, life changed,
Blood and fire, and love, intertwined.
Ever wondered,
Wandering in strange land,
Hundred years of blood-and-fire-sentiments!
Poems, like running rivers
Ever run on reverse direction,
For life joy?
You are fire, I’m blood.
Blood and fire are still in flame,
But our silver hair is there to blame!
That disastrous stage of own karma
Might be faded in old hearts.
But in mine, the wound is still fresh
Blood, fire, life in a storm, still cut into my flesh!
And history though ornate with silver and gold
Impossible to cover up the thruth written in bold!
Blood, fire, and poetry, buried in earth
Grow and bloom, and bring fruits to life, a new birth.
My people, close or far, and dispersed,
Some day join in the rhythm of chorus:
Viet Nam! Oh, my loving world!

You said my poems were all blood and fire,
I was whispering to myself,
“Blood and Fire are Poetry,
and Life!”


Footnotes from the translator:
(1) Popular Viet expression: “nồi da xáo thịt” (skin-pot cooks own flesh) the killing amongst the people of same family, same country, same race.
(2) Popular Viet expression: “xương sắt mình đồng” (Steel bones, copper bodies): soldiers who survive the battlfield and returned home in victory.
(3) Popular Viet expression: « biển trầm luân » (ocean of hardship/misery): the hardship of life is so much like a vast ocean.
(4) “Paradise of the Blind” English version of the famous book “thiên đường mù” from Duong Thu Huong, a well-known North Vietnamese writer.
(5) Kinh Kha (Jing Ke or Ching K'o) was a famous, courageous spy and assassin in popular Chinese and Viet litterature. His unsuccessful attempt to assassinate Emperor Qin Shi Huang. (Tan Thuy Hoang) was honored as heroism. His name was generally used to describe the defeit of a war hero.
(6) Expression used by the famous poet Nguyen Du that became popular in poetry for hundred of years. “dâu bể” (berries fields): impermanent things in life, the many constant changes in life.


còn đó oan khiên


Người lính cũ
Buồn vui đêm hải ngoại.
Nhớ - cười
Quên - khóc
Lạ gì đâu!?
Người lính cũ - vẫn là không cũ,
Vì trong tim còn nhớ chiến hào.
Đối mặt nhìn nhau,
Tưởng còn rất trẻ
Khi tóc pha sương - da điểm đồi mồi
Thì ra là, trái tim không ngủ
Vẫn đầy vơi thương nhớ thuở lên đường.
Nhớ người em vẫy tay như níu lại
Những ân tình của tuổi hai mươi.
Mắt dõi trông theo
Cười rơi giọt lệ,
Chiếc khăn tay đẫm nước mắt đầy.
Ngày dông bão ta vào gió cát
Em giảng đường hiu hắt
học được gì.
Những lá thư viết từ Khu Bưu Chính
Về đến thân nhân, người viết đã đi rồi.
Lại có người đã đèn nhang di ảnh
Bổng một hôm lừng lửng trở về.
Tiền tử tuất đã vào nhà khó
Chẳng khác nào nhà trống gió vào.
Góa phụ trẻ khó lòng thủ tiết
Vài nén hương xin tội để sang ngang.
Thời buổi loạn ly
Chiến tranh trong thành phố
Vẫn diễn ra tranh đoạt áo cơm.
Người anh hùng trở về mạt vận
Ôm Mẹ già ray rứt khôn nguôi.
Căn cước quân nhân,
Chưa kịp trình đơn vị
Giấy báo thất tung chưa trả lại nguyên hình.
Thì lại gío mây, dập vùi dông bão
Tháng Tư đen cắt đứt một đoạn đời.

Người lính cũ trở thành không cũ
Thay quân trang bằng tấm áo tù.
Và tên tuổi trở thành con số
Số vô hồn nên đời lại điêu linh.
Cuốn gia phả sang trang nghiệt ngã
Là tù đày oan khốc một thời đau.
Người lính cũ cười hiền như Bụt
Bụt trong tù cứu nạn được ai.

Và cứ thế - thời gian không nước chảy
Mây trên đầu không che nắng, tóc phai.
Bi phẩn quá một đời đau lính cũ
Chiến hữu nhìn nhau còn đó những bi hài.
Chữ tự do là dặm dài hải ngoại
Nghĩa khí đời là mạt vận lưu vong.
Chim hòa bình có phải sắc rồi không
Chuông cổ tự vẫn từng hồi cảnh báo.
Chiến hữu ta ơi! sức cạn tim còn.
Đừng để gió bào mòn sa mạc
Không thể quên nước Viêt nam buồn.
Người lính cũ
Buồn vui đêm hải ngoại
Nhắc nhau dùm
Còn đó những oan khiên.


karma remains


The former soldier
Living overseas,
Nights of sadness,
Nights of joy,
Remember – laugh
Forget – cry
So strange! Why?
The soldier old, but not old,
In his heart still written in bold
The story of many combat zones.
Looking into his eyes
What did you see?
Youth or silver hair,
Or sun-spotted skin?
Did you know, his heart never slept
Sometime empty, sometine full
Of memories the days he left home
Looking back over his shoulders
At someone waiving her hands
And crying in silence.
Trying to smile, eyes in tears,
Hiding in wet hankerchief
Love of teenage years.
Stormy days he was in battlefields,
His sweetheart in university
Unable to study.
Letters written from the military P.O. box
Reached home to loved ones
After he was already gone!
Other young men,
Pictures on the familyshrine
Suddenly came home
Like ghosts in flesh and bones.
The pay of death to poor families
Không chỗ gối đầu 207
Was like drafts into empty homes.
The incense sticks offering to the dead
“Please forgive the young widow
Who no longer mourns the fallen hero.
She has to cross the river again (2)
And to fight her own war
To find food for her children.
The hero returned home, torn and destitute,
Embraced his old mom, cried his heart out,
His military ID in his pocket,
Missing in action letter on his family shrine
Rain, storm, hail, and cold
Black April month cut off one’s life,
The old soldier, no longer old
His new jail outfit in lieu of uniform
No name, just a number
A number for the dark days ahead.
Family book turned a new page
A page of prison, a life in dark cell.
The old soldier now has a Buddha smile
What can Buddha do,
What life can Buddha save?
Life goes on,
Time doesn’t stop,
Clouds over head,
Hair faded.
Long years of despair and rage!
Soldier friends now get together.
What a ridicule joke,
In the name of freedom!
Wandering souls!

Is the dove of peace in brigh color?
Or the sound of ancient bell, the sign of suicide?
My soldier friends, though old and weak,
But the fire in our heart is still in flame
Don’t let the desert wind blow away all the sand
Don’t forget Vietnam, our beloved land.
The former soldier
Living overseas,
Nights of sadness,
Nights of joy,
Let’s remind one another
Our karma remains!


Footnote from the translator:
(1) To cross the river: to marry. Popular Viet expression and metaphor to describe the separation and dificulty to visit own home as girls once married belong to the husband’s family.


mẹ và tôi


Trời Nữu ước cuối Thu lạnh lắm
Không việc làm tôi lại lang thang
Áo jacquet nhà binh không đủ ấm
Đành ghé vào Starbucks xôn xao.
Quán cà phê bên góc đường số 7
Cạnh trạm dừng tàu điện Metro.
Tôi ngồi ngắm người qua kẻ lại
Là ngắm chính tôi
Lạ quá đi thôi.
Bên góc phố bà già đen không lạnh
Đang quay quần với lũ chim quen.
Điếu thuốc trên môi
Bánh mì vung vãi
Mang niềm vui cho những cánh chim trời.
Tôi bước đến xin mồi chút lửa.
Bà cười hiền hỏi mày đến từ đâu
Và làm gì trong màu áo lính
Đã sờn vai, bạc phếch thế này!
Tôi cười cười
Tôi là lính cũ
Của Việt Nam nhỏ bé trên bản đồ.
Bà gìa đen ra chiều thương cảm
Nén ngậm ngùi kể lại chút đời đau.
Bà già da đen
Có chồng tử trận
Ở Viêt Nam đỏ lửa năm xưa,
Và đứa con theo chân vào bão táp
Sa mạc phương xa biền biệt không về.
Đầu thế kỷ lại tiễn thêm đứa cháu
Sang kiếm đèn thần ở lò lửa
Trung đông.
Dòng họ Mẹ đen lữ hành trong máu lệ
Gian khổ không từ vì bảo vệ tự do.
Gia đình tao ba đời là lính
Và riêng tao là cựu nữ quân nhân
Vẫn nuôi dưỡng lá cờ sao sọc
Bằng những hy sinh thầm lặng chẳng ai hay.
Cờ sao sọc nhân danh công lý
Của toàn cầu vẫn ngạo nghể tung bay.
Bà Mẹ đen âm thầm bên góc phố
Phân phát giảng rao nhân ái tình người
Bằng những mẩu bánh thừa góp nhặt
Nuôi đàn chim vừa ghé lại trú đông.
Ai hiểu được dưới chân thần tượng
Đuốc tự do vẫn cháy sáng ngời
Và bệ đá không bằng cẩm thạch
Mà là bằng những tấm lòng nhân.
Và là bằng những hy sinh thầm lặng
Từ thâm tâm muôn thuở những chinh nhân.
Trên nước Mỹ còn nhiều, nhiều lắm.
Những bà Mẹ da màu yêu quí tự do.
Tôi cúi xuống hôn bàn tay mẹ
Như hôn Mẹ tôi đã quá vãn lâu rồi
Đâu phân biệt màu da sắc tộc
Vì máu tim người thắm đỏ chẳng hề đen.
Trời Nữu Ước dường như ấm lại
Trên nụ cười hiền của bà Mẹ không đen.


Mother and me


On a cold New York day in late Fall
Still jobless, I wandered aimless
A military jacket – not enough to shield from the chill
To get warm I ducked in a Starbucks,
a coffee shop at the corner of seventh street
near a Metro station.
I sat watching the passers-by
And what ‘s so eerie
that I really saw me.
Nearby on the street, was an old black woman
ignoring the cold, feeding the birds flocking around her.
A cigarette on her lips,
bread crumbs scattered about
she brought joy to the hovering flock.
I approached her, asking for a light
With a gentle smile she asked: “where ya‘ from
and what’s with the army jacket,
kinda shabby and faded, ain’t it?”
I grinned wide, and said:
“I am a vet
from Vietnam, just a dot on the map.”
The old black woman smiled kindly
Then with unrestrained sorrow, told her story
Her husband had died long ago,
in the Vietnam war, one fiery summer day
Her son, following his father’s footstep,
had gone away to a country in the desert.
Early this century, she saw her grandson off
to look for the magic lamp in the furnace
of the Middle East.
O. black mother, how your family had endured
blood, sweat, and tears, to defend liberty.
“Three generations in my family”, she said, “were in the army

I myself was a WAC.”
She is still quietly nurturing the stars and stripes
the symbol of justice, so that
it can fly high for all the world to see,
A black Mother went about quietly,
spreading human kindness
with pieces of bread
to feed the birds swooping down for a wintry rest
Can we not see at the Statue's feet
the fire of freedom is still burning bright
And the platform is made of not just marble,
but also of human kindness,
and quiet sacrifice
which, with brave heart,
the warriors have always pledged.
There are many more people like her, in America.
People of color who love freedom
I bowed and kissed the mother’s hand
Like I did with my own Mom, who’d passed on many years back.
Skin colors can’t separate people
whose blood, flowing from the heart is of the same red.
New York sky suddenly warmed up
Because of a mother’s smile and her heart, blind to race.

 


điệp khúc


Người da đen ngồi trong công viên vàng lá
Đọc Thánh kinh với tất cả say mê
Người da đen ngồi,
Lặng im như tương đá
Kinh cũ nồng nàn, sao lạnh giá toàn thân.
Người da đen cúi đầu hồi tưởng
Khúc hát buồn ở French quarter.
Điêụ Blue sâu lắng tiếng kèn đồng.
Cô gái digan và cổ bài tarot
Xác xơ, phờ phạc thẩn thờ.
Chiếc váy dài, những vòng tay xanh đỏ
Khúc hát giang hồ trên chiếc bàn con.
Góc phố bên kia rộn ràng khách viếng
Cà phê du monde thơm ngát mấy ngã đường.
Và xa hơn dòng Mississippi rộn rã
Tàu casino rực rỡ ánh neon.
Bổng thoáng chốc chìm vào hư ảo
Một màn sương mờ đục nhạt nhòa.
Trong mắt người đen cả trời mây xám xịt.
Nước, nước từ đâu ngập cả mọi nẽo đường.
Cơn bão qua lâu
Còn nguyên trong ký ức
Chiếc kèn đồng trôi dạt về đâu ?!
Miếng đất cỏn con, căn mobilhome nhỏ xíu
Cũng rã rời theo nước trôi đi.
Phiêu dạt về đây người da đen tĩnh lặng
Bên cuốn Thánh kinh gia sản cuối cùng.
Nỗi nhớ đau như rượu thừa đáy cốc
Vẫn gây men chếnh choáng tiếng kèn rung.
Người da đen trong công viên vàng lá
Ngước nhìn tôi như muốn nói điều gì
Đâu cần nói, vì người là chứng tích
New orleans vẫn còn đó nguyên si.
Nỗi đau chung hay riêng tùy ý
Người và tôi cùng cảnh không nhà.
Hai chúng ta tha hương viễn xứ
Khác gì đâu dầu chỉ màu da.
Chiếc kèn đồng rời tay nghệ sĩ
Súng đạn tôi rơi rớt lâu rồi.
Trong đáy cốc còn vài giọt rượu
Ta chia nhau để nhớ mãi một đoạn đời.


chorus


The black man in the park,
Golden leaves scattered around
Reading his bible with intense passion.
Sitting there, still, like a bloc of stone
The Bible scripttures, loving, warm and old
Why his body was stlll cold?
His head low, he remembnered
The sad song in the French quarter
The Blue rhythm, the deep trumpet tone
The gtpsy girl, the tarot card deck.
Ragged, tired, destitute,
Long skirt, green and red bangles,
The ballad, the tiny table.
The other side of the street, at the corner
Burstling with customers.
Aroma of Cafeù du Monde travelling through blocs
Faraway, the Missippi River
And its cracking sound like the sound of rocks.
The casino boat and its magnificent neon lights
Suddenly disapeared like an illusion.
A curtain of fog, thick and wet
Sky and clouds all gray and black.
Water, water! From where?

Now everywhere!
The storm was over., but not over in his mind
The trumpet was drifting to some place.
The small piece of land,
The tiny mobile home
Uprooted and gone.
Wandering here, the black man, silent
Holding the bible, his last fortune.
The memory, like sharp pain in his mind
Like the vibrations of the trumpet,
Like the last drops of wine
Turned his head and shook his hands!
The black man in the park,
Golden leaves scattered around
Looking at me and trembling his lips.
Words are not necessary, dear friend,
As you are the true image
Of New Orleans after hurricane!
Was it personal or shared pain?
Homeless, we both were.
Wandering souls in a strange land
We’re not different,
Though the color of our skin!
Your trumpet , gone with the river flow,
My soldier weapons dropped long ago,
Here the glass, here some last drops of wine
Let’s share them, in memory of a stage
Of your life and mine!

 


MỤC LỤC
lời bạt -5
phụ bản -13
cháo lú bên cầu -15
yêu quê hương -17
đây là Mẹ - 18
sống thêm tuổi -20
vô ưu -21
thủ hành thiền -23
buồn gì mấy đốt -25
đôi chim -26
mê chấp -27
thiện tai -28
lời gió -29
đời mẹ -31
phù vân cõi tạm -32
tâm cảm -34
bluebonnets -35
thu tận vô ưu -36
phụ bản - 39
vô cùng -41
vần lạc ý rời -42
áo lam chiều -43
bối cảnh thu -44
sóng sánh hồn trăng -46
ăn năn -47
đêm vỡ -49
cũng đành -51
trăng vỡ hồn đau -53
Galveston bờ gió -54
Hoa muống nước - 55
phụ bản -57
vá cờ -59
thất phu -62
tháng tư chuyện cũ -64
bốn câu bảy chữ -66
Không chỗ gối đầu 217
ta về mượn tựa -67
núi đen sông trắng -70
điệu flamingco -72
khao quân- 75
trên đường số một -79
chuốc rượu -82
đêm vượt thoát -84
như chuyện phim buồn -86
trận đánh cuối cùng -90
vết thương -93
bến hải -95
hoa dân chủ -97
chính khí ca -98
hãy là -101
chân lý -103
tăng nhơn phú -105
tháng tư mù -108
hờn lên đất nước -109
quê hương -112
chuyện thúy kiều -113
đồng vọng ca -116
rủ rê -117
như kinh nhật tụng -118
không gian -120
biệt mù -122
phẩn hận ca -123
qua sông vận nhớ -125
sắc áo -127
thơ cũ -128
phụ bản -131
đồng đội -133
qua cầu cỏ may – 136
ngọn cỏ gió đùa -138
cùng thuyền -140
nam lào -142
người lính cũ -143
an lộc -146
Không chỗ gối đầu 218
từ đâu -149
phụ bản -151
nghĩa trang – 153
ngàn xưa tím huế -155
nam bộ -157
mây trời -159
đời biệt hải -161
bạc đầu tang chế -164
nhớ nguyễn tôn nhan -166
người đi -168
điệu lý -170
bắc bình định -172
chào tay lần cuối – 174
khúc đoạn trường -177
hoa dại -179
chúc thư -181
phụ bản -183
đồng đội -185
mẹ cô đơn -186
người linh cũ -187
vẫn là -188
tôi ru tôi -189
mùa thu và ta -190
hà nội (thanh ngọc) -191
hà nội ngày về - (linh phương) - 192
thu tím -194
thơ chuyển ngữ -197
máu lửa và thơ -198
còn đó oan khiên -204
mẹ và tôi -209
điệp khúc -213

không chỗ gối đầu
thơ túy hà
anh em oslo-norway ấn hành 2012


phụ bản : nguyễn hữu nhật
nguyễn ngọc hạnh
nguyễn nhân
internet source
kỷ thuật : đỗ dzũng
trình bày bìa và lay-out : Steven Châu Trần
in tại : Mr.Print ấn quán
Tác giả giữ bản quyền
copyright@ 2012 by trần thanh hà/túy hà
all right reserved no part this book may be reproduced, stored in aretrieval system, or transmitted in any form or by any means,
electronic, mechanical, photocopying, recording, or otherwise ithout the written ermission of the copyrights owner.


Không chỗ gối đầu 220
Thư từ liên lạc :
Tina trần
1315 St. Emanuel
Houston,TX 77003
USA
E.mail : This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
Tel : 713-419-3187
ấn phí 15 mỹ kim